Hôm nay,  

CSVN Đã Hết Đường Nói Dối

14/02/201400:00:00(Xem: 9351)
Tấm màn đen che dấu Quyền Con Người bị hạn chế và hành hạ ở Việt Nam đã bị Thế giới vén lên tại “cơ chế kiểm định kỳ phổ qúat” (UPR, The Universal Periodic Review) Chu kỳ II của của Liên Hiệp Quốc họp tại Geneve, Thụy Sỹ từ ngày 05 đếnb 07 thán g 02 năm 2014.

Phần lớn phát biểu của 106 Quốc gia và 227 khuyến nghị của Hội đồng Nhân quyền tập trung vào yêu cầu Chính phủ Việt Nam quan tâm đến các quyền tự do căn bản của con người gồm: Tự do tư tưởng, Tự do ngôn luận, Tự do báo chí, Tự do hội họp, Tự do lập hội và Tự do Tôn giáo.

Bình đẳng giới, quyền của Phụ nữ, quyền của Trẻ em, chống buôn người, quyền được bào chữa, chống khủng bố các Luật sư nhân quyền, chống bắt người tùy tiện, chống đe dọa và bắt giữ những người muốn diễn đạt tư tưởng ôn hòa, quyền chủ hữu đất đai của dân phải được bảo vệ, chống cưỡng chế nông dân, v.v… cũng đã được ghi trong 227 khuyến nghị.

Các nước cũng khuyến cáo Nhà nước Việt Nam cần tôn trọng tự do hoạt động Internet của người dân. Điển hình như Hòa Lan (Netherlands) yêu cầu Việt Nam cho phép những Nhà truyền thông xã hội (bloggers), ký gỉa, những người sử dụng Internet khác và các Tổ chức phi chính phủ được cổ xúy và bảo vệ quyền con người, đặc biệt cần có bảo đảm những Luật lệ liên quan đến Internet phải tôn trọng quyền tự do tư tưởng và thông tin.

(Netherland:Allow bloggers, journalists, other internet users and NGOs to promote and protect human rights specifically by ensuring that laws concerning the Internet comply with the freedom of expression and information.)

Thụy Điển chỉ trích việc Việt Nam có thêm những điều lệ gia tăng kiểm soát Internet and bắt bớ bừa bãi những người muốn được tự do phát biểu.

(Sweden: noted an increase in regulations to control internet, and arrests of persons for exercising their right to freedom of expression.)

Nhật Bản đã đề nghị Việt Nam hãy thi hành những biện pháp để “bảo đảm quyền tự do tư tưởng, quyền tự do, độc lập của báo chí và Internet.

(Japan: Actively promote steps to guarantee freedom of expression, as well as the freedom and independence of the press, including on the internet.)

Nước Ý thì yêu cầu Việt Nam thi hành những biện pháp để cổ võ tự do tư tưởng, lập hội và tự do báo chí phù hợp với những tiêu chuẩn hiện đại của cộng đồng Quốc tế.

(Italy: Further implement measures aimed at promoting freedom of expression and association and freedom of the media in line with the most advanced international standards.)

Đại biểu nước Bỉ (Belgium) nói bất cứ Luật nào nhằm kiểm soát Internet phải tuân thủ những cam kết quốc tế về nhân quyền của Việt Nam vì Việt Nam là thành viên của Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR, International Covenant on Civil and Political Rights).

(Belgium: Ensure that any law governing the internet is in compliance with Viet Nam’s international human rights obligations as a State party to the ICCPR (International Covenant on Civil and Political Rights.)

Đại biểu của các nước cựu Cộng sản ở Đông Âu như Lithuania, Ba Lan (Poland) và Slovakia ghi nhận Việt Nam đã có những nỗ lực tuân thủ những cam kết quốc tế và đã có Luật về các quyền kinh tế và xã hội, nhưng họ vẫn bầy tỏ sự quan ngại về các quyền tự do tư tưởng, hội họp ôn hòa, lập hội mà Việt Nam đã cam kết, tự do tôn giáo-tín ngưỡng, tình trạng của những người dân Việt Nam muốn bảo vệ quyền con người và quyền của các nhóm thiếu số. Slovania muốn Việt Nam có những luật lệ và cơ chế quy định những biện pháp bảo đảm quyền phát biểu và hội họp theo đúng các tiêu chuẩn Quốc tế.

(Lithuania: Take all necessary actions to respect and promote the right to freedom of expression, peaceful assembly and association in line with its international human rights obligations.

Poland: Commended ongoing efforts to comply with international obligations. It remained concerned about the situation of human rights defenders, religious and ethnic minorities.

Slovakia: commended cooperation with special procedures and adoption of legislation on socio-economic rights. It invited the Government to take legislative and institutional measures to ensure that freedom of expression and assembly are in line with international standards.)

Riêng Hung Gia Lợi, ghi nhận Việt Nam đã có tiến bộ về giáo dục quyền con người, nhưng lo ngại về những biện pháp chế tài hạn chế các quyền tự do tư tưởng, truy tố các nhà văn, ký gỉa, các nhà truyền thông xã hội và những người bảo vệ nhân quyền.

(Hungary: noted improvements in human rights education. It was concerned about recent legislation restricting freedom of expression and prosecuting writers, journalists, bloggers and human rights defenders.)

ÂU-MỸ MUỐN GÌ ?

Nước Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan khuyến khích Việt Nam hãy bảo đảm mọi công dân được tự do tư tưởng và hội họp không bị làm khó dễ hay bị bỏ tù.

(The United Kingdom of Great Britain and Northern Ireland: encouraged Viet Nam to ensure that all citizens have the right to freedom of expression and assembly without fear of harassment or imprisonment.)

Ái Nhĩ Lan cũng rất quan ngại về những trường hợp bị đàn áp, bị bắt tù những người đấu tranh bảo vệ nhân quyền, sự vắng mặt của nền báo chí độc lập và sự kiện nhà nước đã gia tăng theo dõi những nhà cung cấp dịch vụ Internet.

(Ireland: was gravely concerned about reported harassment and imprisonment of human rights defenders, and noted the lack of an independent media and reports of increasing surveillance by State-owned Internet providers.)

Hoa Kỳ thì bầy tỏ hài lòng về những tiến bộ trong việc bảo vệ quyền của người đồng tính, song tính,chuyển giới (LGBT, lesbian, gay, bisexual, and transgender). Tuy nhiên Đại diện của Mỹ cũng quan ngại về những hạn chế quyên tự do tôn giáo-tín ngưỡng, quyền thành lập các nghiệp đòan độc lập và sách nhiễu các Tôn giáo không đăng ký với nhà nước.

(The United States of America welcomed progress on protecting the rights of LGBT persons. It expressed concern about restrictions on freedom of religion and formation of independent trade unions, and about harassment of unregistered churches.)

Sau khi các cuộc họp ở Geneve kết thúc, Sứ qúan Mỹ ở Hà Nội phổ biến tòan văn bản tiếng Việt lời tuyên bố chi tiết hơn của ông Peter Mulrean, Đại diện lâm thời Phái bộ Hoa Kỳ tại kỳ họp này về Báo cáo của Việt Nam:

(Peter Mulrean: Chúng tôi hoan nghênh việc Việt Nam ký Công ước Chống Tra tấn, tiến bộ về bảo vệ quyền của người đồng tính/song tính/chuyển giới, và số lượng đăng ký nhà thờ tăng lên.

Tuy nhiên, Việt Nam vẫn sách nhiễu và bắt giữ những người thực hiện các quyền hạn và các quyền tự do phổ quát, như tự do ngôn luận và lập hội. Việt Nam cũng hạn chế tự do tôn giáo, và việc sách nhiễu các nhà thờ không đăng ký vẫn diễn ra.

Chúng tôi quan ngại về sự hạn chế đối với việc thành lập nghiệp đoàn độc lập, về việc sử dụng lao động trẻ em và lao động cưỡng bức, và việc chính phủ sử dụng lao động bắt buộc.

Chúng tôi cũng thất vọng về việc Việt Nam ngăn cản xã hội dân sự tham gia vào toàn bộ quá trình UPR.

Chúng tôi đề xuất với Việt Nam:

1. Sửa đổi luật an ninh quốc gia mơ hồ được sử dụng để đàn áp các quyền phổ quát, và thả vô điều kiện tất cả các tù nhân chính trị, như Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Điếu Cày và Trần Huỳnh Duy Thức;

2. Bảo vệ các quyền của người lao động được quốc tế công nhận và tăng cường thực thi luật cấm lao động cưỡng bức; và

3. Nhanh chóng phê chuẩn và thực thi Công ước Chống Tra tấn.)

Phản ứng chính thức từ Việt Nam về quan điểm của Mỹ chưa có, nhưng Báo Quân đội Nhân dân (QĐND) là cơ quan thường “làm thay việc của Chính phủ” đối với những lời chỉ trích Việt Nam, viết ngày 11/02/2014: “Cần nói ngay rằng, trong tuyên bố này, Đại sứ quán Hoa Kỳ vẫn mang thái độ kỳ thị, thiếu thiện chí với Việt Nam.”

Tác giả bài viết là Kim Ngọc, một trong số người có bài thường xuyên trên mục “chống diễn biến hòa bình” của báo QĐND viết tiếp rằng: “Một số người mà Đại sứ quán Hoa Kỳ cho rằng, "bị sách nhiễu" về tự do ngôn luận, tự do báo chí, thực chất những trường hợp vi phạm pháp luật Việt Nam, những hoạt động tôn giáo chưa được Nhà nước cấp phép. Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và bảo vệ các quyền tự do của công dân, nhưng không phải là thứ tự do vô chính phủ. Nếu ai đó cố tình lợi dụng dân chủ, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tôn giáo... để chống lại Đảng, Nhà nước Việt Nam, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc đều bị xử lý bình đẳng, nghiêm minh bằng pháp luật. Điều này thì không chỉ có ở Việt Nam mà bất cứ một quốc gia độc lập có chủ quyền nào cũng làm như vậy.“

Bênh vực những việc làm sai trái của nhà nước chống quyền con người là nhiệm vụ bình thường của một người được nhận lương tháng như Kim Ngọc, nhưng khi Tác gỉa khóac cho những người đấu tranh đòi quyền con người Việt Nam phải được tộn trọng bằng một lọat các chiếc áo “ngụy tạo” như: “vi phạm pháp luật, chống đảng, chống nhà nước, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc” mà không lương thiện minh chứng được thì có xóa được những cáo buộc từ bên ngòai không?

Nhưng nếu Việt Nam làm gì cũng “trong sáng” thì tại sao tại diễn đàn Geneve ngày 05/02/2014, một loạt các nước phương Tây như Gia Nã Đại, Pháp, Hòa Lan ((Netherlands) đã yêu cầu nhà nước Việt Nam “hủy bỏ hoặc Tu chính các Điều 79, 88 and 258 mơ hồ và bị lạm dụng nhằm hạn chế tự do của Bộ Luật hình sự”?

Đại diện Pháp viết: “Repeal or modify the Penal Code relating to national security particularly Articles 79, 88 and 258, in order to prevent those articles from being applied in an arbitrary manner to impede freedom of opinion and expression, including on the Internet.

Gia Nã Đại: “Amend the provisions concerning offences against national security which could restrict freedom of expression, including on the internet, particularly articles 79, 88 and 258 of the Penal Code, to ensure its compliance with Viet Nam’s international obligations, including the ICCPR (Chú thích:International Covenant on Civil and Political Rights, Công ước Quốc tế về quyền Công dân và Chính trị). “

Một số nước khác, trong đó có Phần Lan (Finland), Hòa Lan (Netherlands) và Tân Tây Lan (New Zealand) yều cầu sửa lại hai Nghị định 72 và 174 đã hạn chế và kiểm soát hoạt động của Truyền thông Xã hội và các Tổ chức Phi Chính phủ.

Đặc biệt Norway thì nói rằng khi thi hành Điều 69 Hiến pháp thì phải bảo đảm tuân thủ những cam kết mà Việt Nam đã ký trong (ICCPR, International Covenant on Civil and Political Rights-Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị)

(Norway: In its implementation of Constitution article 69, ensure compliance with its obligations under the ICCPR)

Điều 69 của Hiến pháp 2013 viết:

Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.


Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước.

Sở dĩ Norway quan tâm đến nhiệm vụ của Quốc hội của Nhà nước CSVN vì trong thực tế, Quốc hội này chưa bao giờ là “đại diện thật sử của dân” để phục vụ quyền lợi của dân mà chỉ được lập ra, qua hình thức “đảng cử dân bầu” để “luật hoá những quyết định của đảng”, như họ đã “luật hóa Cương lĩnh đảng 2011” trong Hiến pháp 2013 để “hợp pháp hóa” quyền lãnh đạo tòan diện “nhà nước và xã hội” như viết trong Điều 4.

Riêng trong lĩnh vực Tôn giáo, Gia Nã Đại (Canada) đã yêu cầu Việt Nam bỏ bớt những tiêu chuẩn rắc rối trong việc đăng ký các hoạt động ôn hòa của các Tổ chức Tôn giáo hợp pháp và không đăng ký để bảo đảm quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng.

(Canada: Reduce administrative obstacles and registration requirements applicable to peaceful religious activities by registered and non-registered religious groups in order to guarantee freedom of religion or belief.)

Đại biểu Pháp nói: “ Nước Pháp bày tỏ mối quan tâm lớn đến việc tái thi hành những án tử hình và rất nhiều bản án tử hình trong thời gian gần đây. Chúng tôi khuyến cáo VN tạm đình chỉ thi hành và khởi xướng một cuộc thảo luận quốc gia về án tử hình.

Nước Pháp cũng rất quan tâm đến những hạn chế quyền tự do tư tưởng và ngôn luận ở VN và những áp lực đối với những người tranh đấu cho nhân quyền ở VN.”

Trong khi đó Đại diện Thụy Sỹ phát biểu: “Thụy Sĩ hoan nghênh VN đã ký Quy Ưóc chống tra tấn và những hình phạt dã man, phi nhân, làm mất phẩm giá con người và khuyến khích việc phê chuẩn Quy Ước trong một thời gian ngắn.

Thuỵ Sĩ kêu gọi chính quyền VN giảm bớt danh sách những tội phạm có thể bị án tử hình, đặc biệt là những tội phạm kinh tế, hay liên quan tới ma tuý và nghiên cứu việc đình chỉ thi hành những án lệnh trên.

Thụy Sĩ quan tâm tới tình trạng liên hệ tới tự do ngôn luận, quyền hội họp ôn hoà, quyền lập hội và khuyến cáo chính quyền VN chú trọng ý kiến của nhóm nghiên cứu ( thuộc Liên Hiệp Quốc ) về việc trả tự do cho khoảng 30 người bị giam giữ một cách võ đoán từ phiên họp Kiểm Điểm Thường Kỳ trước.

Đề bảo vệ quyền của của những người bị tạm giam, Thuỵ Sĩ khuyến cáo chính phủ VN tôn trọng quyền được thăm viếng của gia đình và quyền được hỗ trợ pháp lý, đặc biệt là trong giai đoạn điều tra, thẩm vấn của cơ quan an ninh.”

Nước Đức đòi Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức những người bị bắt tùy tiện và phải bồi thường cho họ như yêu cầu của Khối công tác về giam giữ tùy tiện.

(Germany: Immediately release all prisoners held in arbitrary detention and recompense them as requested by the Working Group on Arbitrary Detention.)

Nước Áo đòi hỏi Việt Nam công bố danh sách tất cả các trại giam, kể cả những trung tâm giam giữ người cai nghiện do các cơ quan cảnh sát, quân đội và Bộ Lao Động qủan lý. Áo cũng muốn biết số người đang giam giữ là bao nhiêu và họ đang làm những công việc gì ?

(Austria: Provide public information on the number of detention camps, including administrative detention centres for drug treatment set up by the police, the military and the Ministry of Labour, on the number of persons detained therein; as well as on all forms of work in which detainees are involved.)

Lý do nước Áo muốn biết vì chương trình cai nghiện của Việt Nam không thành công. Ngược lại tình trạng bắt con nghiện phải lao động như nô lệ đã bị Liên Hiệp Quốc phát giác cách nay vài năm. Số con nghiện được lành bệnh thì ít mà số tái nghiện, có nơi đến ngót 100% đang là một hiểm họa cho xã hội Việt Nam.

Những yêu cầu và khuyến nghị đặc trưng nêu trên và những đề nghị khác của Hội đồng Nhân quyền từ ngày 05 đến 07/02/2014 tại Geneve cho thấy Thế giới đã biết rất rõ những điều Việt Nam nói không thật trong Báo cáo đệ trình tại Chu kỳ II của “cơ chế kiểm định kỳ phổ qúat” (UPR, The Universal Periodic Review).

Việt Nam sẽ phải phúc đáp những khuyến nghị này, chậm nhất vào Kỳ họp thứ 26 của Hội đồng trong Tháng 6/2014.

Tại kỳ kiểm điểm thứ nhất năm 2009, Việt Nam đã nhận được 123 khuyến nghị nhưng Hà Nội chỉ nhận thi hành 96 đề nghị.

VIỆT NÓI RÊU RAO

Những lời tuyên bố và khuyến nghị của Hội đồng Nhân quyền đã rõ như ban ngày. Không có cuộc tranh luận nào giữa các nước tham dự với Báo cáo viên Việt Nam do Thứ trường Ngọai giao Hà Kim Ngọc dẫn đầu. Cũng không có bất cứ cuộc biểu quyết nào về Báo cáo của Việt Nam.

Vậy mà vào ngày 08/02/2014, Bộ Ngọai giao Việt Nam đã phổ biến cho các báo, đài của nhà nước một bản tin viết như sau:

“Chiều ngày 07/2/2014, phiên họp của Nhóm làm việc về UPR của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc tại Geneva đã thông qua Báo cáo Rà soát Định kỳ Phổ quát (UPR) của Việt Nam.

Thay mặt Nhóm Troika, gồm đại diện của Ba nước Costa Rica, Kenya và Kazakstan phụ trách Báo cáo UPR của Việt Nam, ông Christian Guillermet, Phó trưởng Phái đoàn Costa Rica, đã báo cáo với Nhóm làm việc về Báo cáo của Việt Nam, cảm ơn sự phối hợp nhiệt tình, có trách nhiệm và hiệu quả của Việt Nam và Ban Thư ký HĐNQ trong quá trình làm việc của Nhóm Troika để hoàn thành Báo cáo.

Trưởng đoàn Việt Nam, Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc, đã phát biểu cảm ơn Nhóm Troika, Nhóm Làm việc về UPR và các nước đã hỗ trợ và đóng góp cho quá trình UPR của Việt Nam; khẳng định Việt Nam đánh giá cao các phát biểu, đóng góp và khuyến nghị tích cực và xây dựng của các nước đối với Việt Nam trong phiên trình bày và đối thoại.

Trưởng đoàn ta nhấn mạnh tầm quan trọng của cơ chế UPR, cho rằng cơ chế này là cơ hội để các quốc gia rà soát lại tình hình thực hiện nhân quyền của các nước, chia sẻ kinh nghiệm, tăng cường hiểu biết lẫn nhau, thúc đẩy hợp tác trong lĩnh vực nhân quyền; đồng thời khẳng định các Bộ ngành, cơ quan liên quan của Việt Nam sẽ xem xét kỹ lưỡng tất cả các khuyến nghị được nêu tại phiên trình bày và đối thoại lần này. Việt Nam sẽ chính thức thông báo với các nước về việc chấp nhận các khuyến nghị tại Khóa họp thông qua các báo cáo UPR tại kỳ họp thứ 26 của Hội đồng Nhân quyền, dự kiến vào tháng 6 năm 2014.”

Cùng ngày (08/02/2014) Báo Quân đội Nhân dân cũng “tự viết” thế này: “Hội đồng Nhân quyền đánh giá cao báo cáo kiểm điểm định kỳ phổ quát của Việt Nam

Kiểm điểm định kỳ phổ quát (Universal Periodic Review - UPR) là một quy trình đánh giá định kỳ (4 năm một lần) về tình hình nhân quyền đối với tất cả các thành viên của Liên hợp quốc (hiện nay có 193 nước). Có thể nói, quy trình UPR là một sáng kiến của Hội đồng Nhân quyền, so với Ủy ban Nhân quyền trước đây - đó là quy trình đánh giá dựa trên nguyên tắc đối xử bình đẳng với tất cả các quốc gia thành viên của Liên hợp quốc (LHQ). Mục đích cuối cùng của UPR là chia sẻ kinh nghiệm, cải thiện tình trạng nhân quyền ở mỗi quốc gia và với cộng đồng quốc tế. Quy trình UPR còn nhằm mục đích hỗ trợ về chuyên môn, nâng cao khả năng giải quyết một cách hiệu quả những vấn đề nhân quyền của mình….

….Sau phần trình bày ngắn gọn của Trưởng đoàn Việt Nam, đã diễn ra cuộc đối thoại cởi mở, thẳng thắn giữa các đại biểu Hội đồng Nhân quyền, đại biểu các quốc gia có mặt tại hội nghị với đoàn Việt Nam.

Trước hết, các đại biểu tham gia hội nghị đã đánh giá cao Việt Nam trong việc chuẩn bị Báo cáo. Việt Nam đã thực hiện một cách nghiêm chỉnh các khuyến nghị từ Hội nghị kiểm điểm lần thứ nhất (năm 2009); việc soạn thảo Báo cáo được thực hiện bởi Nhóm công tác liên ngành gồm các cơ quan thuộc Chính phủ và Quốc hội liên quan trực tiếp đến việc bảo vệ, thực hiện và thúc đẩy các quyền con người. Trong thời gian chuẩn bị Báo cáo nhiều cuộc hội thảo, hội nghị, nhiều công trình nghiên cứu đã được triển khai ở các cấp, các ngành nhằm xác định những nội dung chủ yếu, những lĩnh vực ưu tiên,… trong đó có các khuyến nghị mà cộng đồng quốc tế đã lưu ý trong Hội nghị Báo cáo lần đầu. Không ít ý kiến đã đề cập tới trọng trách của Việt Nam với tư cách là thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ trong nhiệm kỳ, mở đầu từ năm 2014.

Nhiều ý kiến cho rằng, Báo cáo của Việt Nam đã cung cấp đầy đủ các thông tin “đa chiều”; đánh giá cao Việt Nam đã thu hút sự tham gia đóng góp của các cơ quan Nhà nước, các tổ chức chính trị - xã hội - nghề nghiệp và của người dân; đã tổ chức tham vấn, đối thoại nghiêm túc giữa Chính phủ với nhiều bên liên quan trong việc bảo đảm quyền con người ở Việt Nam”… Điều này thể hiện rõ sự nghiêm túc của Việt Nam đối với Cơ chế kiểm điểm định kỳ phổ quát-UPR.

Thứ hai, về những thành quả bảo đảm quyền con người, các đại biểu đánh giá tích cực việc Việt Nam đã thực hiện nghiêm túc 96 khuyến nghị tại Hội nghị kiểm điểm định kỳ năm 2009 trong đó có việc hoàn thiện hệ thống pháp luật, đặc biệt là đưa quyền con người vào Chương II, Hiến pháp mới (2013). Có ý kiến đánh giá cao Việt Nam đã ký “Công ước chống tra tấn” và mong muốn Việt Nam sớm phê chuẩn Công ước này. Nhiều đại diện ở các nước đang phát triển đánh giá cao thành quả của Việt Nam trong việc xóa đói, giảm nghèo, phát triển bền vững và quan tâm đến các nhóm dễ bị tổn thương; về đích sớm nhiều Mục tiêu thiên niên kỷ.

Thứ ba, trên lĩnh vực hợp tác quốc tế, nhiều đại biểu đánh giá cao Việt Nam trong việc đẩy mạnh hợp tác quốc tế, trở thành thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ và sẵn sàng đối thoại nhân quyền thường niên với các đối tác, đóng góp tích cực vào cơ chế nhân quyền ASEAN...

Mặc dù đã đánh giá tích cực đối với Báo cáo của Việt Nam, song các đại biểu Hội đồng Nhân quyền và đại biểu một số quốc gia tại hội nghị đã nêu nhiều khuyến nghị. Trong đó có những nội dung cơ bản sau: Việt Nam cần nỗ lực hơn nữa trong việc cải cách tư pháp, pháp luật; thúc đẩy quyền tự do ngôn luận, báo chí; tự do tôn giáo; mời thêm các Thủ tục Đặc biệt của Hội đồng Nhân quyền LHQ tới Việt Nam và tăng cường hợp tác với các cơ chế nhân quyền của LHQ, trong đó có các Cơ quan Công ước. Trưởng đoàn đại biểu Việt Nam đã cảm ơn và ghi nhận những khuyến nghị này.

Nhiều nước cũng khuyến nghị Việt Nam tăng cường chia sẻ kinh nghiệm đổi mới, đảm bảo quyền của các nhóm yếu thế (như trẻ em, phụ nữ, người khuyết tật, người cao tuổi, dân tộc thiểu số), đảm bảo an sinh xã hội, tạo việc làm… trong điều kiện kinh tế khó khăn.”

Trong tất cả các Văn bản của kỳ họp ở Geneve từ ngày 05 đến 07/02/2014, Hội dồng Nhân quyền và Văn phòng Báo chí của Hội đồng không hề phổ biến bất kỳ một văn bản nào được gọi là “đánh giá cáo” hay “thông qua” như Bộ Ngọai giao “tự diễn” và báo Quân đội Nhân dân “tự viết” để khoe thành tích.

Còn chuyện được nói là “Nhiều nước cũng khuyến nghị Việt Nam tăng cường chia sẻ kinh nghiệm” từ “đổi mới” cho đến “tạo việc làm…trong điều kiện kinh tề khó khăn” thì cũng chi thấy viết trên báo Quân đội Nhân dân mà thôi !

Phạm Trần
(02/014)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong khi tham vọng kiểm soát của chế độ toàn trị vẫn như cũ, có một số khác biệt giữa những nỗ lực của Mao và Tập Cận Bình. “Tư tưởng của Tập Cận Bình là một thay thế nhạt màu cho Sách Đỏ của Mao. Tập Cận Bình đã không thể đưa ra một ý thức hệ mạch lạc để truyền cảm hứng cho sự cuồng tín trong những người theo ông, khác một chủ nghĩa dân tộc Trung Quốc chung chung. Mặt khác, Tập có các công cụ công nghệ khả dụng mà đơn giản là không áp dụng cho những nhà độc tài trong thế kỷ 20. Hệ thống tín dụng xã hội kết hợp tất cả các phương pháp của thông minh nhân tạo, dữ liệu quy mô, cảm biến lan tỏa và đặt các phương tiện này vào trong tay nhà nước Trung Quốc. Cả Stalin và Mao đều không thể kiểm soát trực tiếp các phong trào hàng ngày, lời nói và giao dịch của từng đối tượng theo cách mà đảng Trung Quốc về mặt lý thuyết có thể làm ngày nay.
Một dự luật đã được đưa ra Quốc Hội Nhân Dân của Đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH) ngày 22 tháng 5 năm 2020 tại Bắc Kinh, và đúng một tuần lễ sau, dự luật này đã được nhanh chóng thông qua vả trở thành Đạo Luật An Ninh Quốc Gia (ĐLANQG) về Hồng Kông vào ngày 29 tháng 5. Khi đưa ra Quốc Hội Nhân Dân để bàn thảo và thông qua, dự luật này gồm 7 điểm chính, trong đó ba điểm quan trọng nhất để đối phó và triệt hạ quyền tự chủ cùa Hồng Kông là điều số 2, số 4, và số 6. Theo đó, Bắc Kinh sẽ ngăn chặn tất cả các nguồn yểm trợ từ bên ngoài vào Hồng Kông; sẽ sử dụng được các lực lượng đàn áp từ Bắc Kinh để dập tắt các cuộc biểu tình, những người tham dự biểu tình có thể quy tội phản quốc, ly khai; và từ đó Bắc Kinh sẽ khai triển ra những đạo luật khác để thực hiện các mưu đồ trên.
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.