Hôm nay,  

Tuổi Trẻ

01/03/201400:00:00(Xem: 9044)
Đào Văn Bình
(Dịch từ Samuel Ullman (1840-1925)

Tuổi trẻ không phải là vấn đề thời gian sống; nó là vấn đề thuộc cái Tâm; không phải là vấn đề má còn hồng, môi còn thắm và gối còn mềm; nó là vấn đề của ý chí, khả năng tưởng tượng, của những xúc cảm mạnh mẽ; nó là sự tươi mát của mạch sống.

Tuổi trẻ có nghĩa là tính khí can đảm đè nén được sự rụt rè thèm khát, phiêu lưu vào tình yêu dễ dãi. Điều này chỉ có ở lứa tuổi sáu mươi hơn là lứa tuổi hai mươi. Không một ai trở nên già chỉ vì tuổi tác. Chúng ta già chỉ vì chúng ta bỏ rơi những lý tưởng.

Năm tháng có thể làm cho da nhăn, nhưng không thể làm nhăn nhúm tinh thần chúng ta. Lo âu, sợ hãi, mất tự tin sẽ bẻ gẫy trái tim và biến tinh thần thành tro bụi.

Sáu mươi hay mười sáu, trong mọi con người đều có sự cám dỗ của những gì kỳ ảo, sự ham muốn giống như trẻ con thèm khát muốn biết cái gì sắp xảy ra và vui thích trò chơi của cuộc đời. Ngay giữa trái tim tôi và bạn là một trạm vô tuyến; chừng nào nó còn nhận được những tín hiệu đẹp, hy vọng, vui vẻ và mạnh mẽ từ người khác và từ vô tận, lúc đó bạn còn trẻ.

Khi bầu trời hạ thấp và tinh thần bạn vây phủ bởi tuyết hòai nghi và băng bi quan thì bạn trở nên già, dù bạn đang ở tuổi hai mươi, nhưng khi nào bầu trời của bạn dâng cao, bắt được làm sóng lạc quan, thì có hy vọng bạn chết trẻ ở tuổi tám mươi.

Bản dịch của Đào Văn Bình

* * *

Youth

Youth is not a time of life; it is a state of mind; it is not a matter of rosy cheeks, red lips and supple knees; it is a matter of the will, a quality of the imagination, a vigor of the emotions; it is the freshness of the deep spring of life.


Youth is a temperamental predominance of courage over timidity of the appetite, for the adventure over the love of ease. This often exists in a man sixty more than a body of twelve. Nobody grows old merely by a number of years. We grow old by deserting our ideals.

Years may wrinkle the skin, but to give up enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, self distrust bows the heart and turns the spirit back to dust.

Sixty or sixteen, there is in every human beings heart the lure of wonder, the unfailing child-like appetite of whats next, and the joy of the game of living. In the center of your heart, there is a wireless station; so long as it receives message of beauty, hope, cheer, courage and power form men and from the infinite, so long are you young.

When the aerials are down, and your spirit is covered with snows of cynicism and the ice of pessimism, then you are grow old, even at twenty, but as long as your aerials are up, to catch the waves of optimism, there is hope you may die young at eighty.

Samuel Ullman (1840-1925)

Vài Nét Về Cuộc Đời của Samuel Ullman:

Theo Wikipedia, ông là một nhà doanh thương, một nhà thơ Hoa Kỳ và là người theo chủ nghĩa nhân đạo (Humanitarian). Ông được nhớ tới ngày hôm nay là vì bài thơ “Youth” (Tuổi Trẻ) rất được Thống Tướng McArthur ái mộ. Tướng McArthur đã cho treo bài thơ trong văn phòng tại Tokyo khi ông trở thành Tư Lệnh Đồng Minh Tối Cao tại Nhật Bản. Ngoài ra ông thường trích dẫn một vài đọan của bài thơ trong các bài diễn văn khiến cho bài thơ nổi tiếng ở Nhật Bản hơn là ở Hoa Kỳ.

Ý kiến bạn đọc
04/03/201407:07:46
Khách
Tôi xin bổ túc cho bài chuyển ngữ rất hay của Ô. Đ.V. Bình.
"Cynicism" không phải là "hoài nghi" mà là "chủ nghĩa ích kỷ"
"Aerials" không phải là "bầu trời" mà là "ăng ten"
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.