Hôm nay,  

Pháp Sắp Sang Xuân?

01/03/201400:00:00(Xem: 8647)
Dân chúng Pháp, từ cuối tháng giêng 2014, vẫn liên tục xuống đường hô hào chống lại những dự án cải tổ xã hội và giáo dục theo ý hệ mác-xít của Chánh phủ tả phái Hollande. Giới chánh trị và báo chí quan tâm theo dõi phong trào quần chúng mới xuất hiện, giới trẻ rất đông, nhận thấy nó định hình không liên hệ với những đảng phái truyền thống, tức những đảng phái có sẵn ở Pháp, và mục tiêu tranh đấu cũng không nhằm vận động cử tri. Vì đặc tánh đó mà người ta cho đây là một “thế hệ bảo thủ mới” vừa xuất hiện. Hữu khuynh vì chống lại tả phái. Và nếu bảo đây là phong trào cực hữu thì càng không đúng vì nó vượt cả những tổ chức cực hữu hiện đang hoạt động ở Pháp.

Theo dõi sát đoàn người biểu tình, người ta ghi nhận có những người, trước đây hơn một năm, tham dự biểu tình chống dự luật “hôn nhơn cho mọi nguời” của TT. Hollande đưa ra. Sau khi dự luật được Quốc Hội, đa số tả phái, thông qua, ai cũng tưởng như thế là sự chống đối đã thất bại và những người chống đối đã chấp nhận thua cuộc.

Nhưng không!

Từ chủ nhựt 2/2, cứ mỗi tuần liên tục, có hàng trăm ngàn người kéo nhau xuống đường, với biểu ngữ “Biểu tình cho mọi người” hàm ý lập lại luật “Hôn nhơn cho mọi người” nhằm chống lại chánh phủ của Ông Hollande. Phong trào chống đối còn biểu tình trên mạng xã hội. Họ vận dụng nhiều mặt chống đối vì họ cảm thấy những giá trị văn hóa lâu đời của nước Pháp đang bắt đầu bị lực lượng tả phái theo ý hệ mác –xít nỗ lực âm thầm từng bước tiêu diệt. Phần đông những người biểu tình là tín đồ thiên chúa giáo nên họ lo sợ những giá trị văn hóa và văn minh thiên chúa giáo sẽ bị phá sản, con em của họ sẽ sống mất phương hướng vì những giá trị đạo lý xã hội tiêu chuẩn không còn nữa.

Biểu tình lớn, liên tục, không xuất hiện trong khuôn khổ của một tổ chức nào cả, mà từ từng lớp quần chúng, nên có thể nói đó là xã hội Pháp đang thức tỉnh và vùng dậy. Phản kháng!

Xung đột văn hóa

Nếu nói đây là một hiện tượng xung đột văn hóa thì phải chăng đó là sự xung đột giữa nền văn hóa gốc thiên chúa giáo của Pháp với tư tưởng mác-xít đang được chánh phủ Ông Hollande theo xã hội và cánh tả đại diện áp dụng trong đường lối cai trị nước Pháp? Về mặt xã hội, ý thức hệ “tự do thả giàn và cá nhơn chủ nghĩa cưỡng bách” di lụy từ biến cố phá sản tháng 5/68 đã làm mất đi những điểm móc cho đời sống đạo lý xã hội Pháp. Những hiện tượng thay đổi trong ngôn ngữ phổ thông đã bắt đầu để làm cho dân chúng từ từ quen dần. Báo nói và báo viết bắt đầu dùng những từ ngữ mới khi nói về những vấn đề xã hội. Lễ Noel được thay thế bằng lễ cuối năm. Lễ Pâques là lễ mùa Xuân. Nhưng lễ Ramadan của hồi giáo thì được giữ nguyên và cử hành lễ phần nào còn thêm được ưu đãi của chánh quyền nữa.

Ở xứ Pháp ngày nay, nếu một người Pháp chánh gốc, tức Tây thiệt như Ông de Gaulle, công khai xác nhận “tôi là người Pháp, nước Pháp là nước của tôi” sẽ lập tức bị báo chí và các hội như “SOS Racisme”, “Hội những người nhập cư không giấy tờ”, …tố cáo là “người kỳ thị chủng tộc” (raciste)!

Đạo lý xã hội ngày nay được Ông Tổng trưởng Giáo dục quan niệm: “mọi công dân Pháp phải hiểu đạo đức thế tục (la morale laique) là cái gì khác hơn lý lẽ quốc gia (la raison dEtat). Mỗi công dân phải xây dựng cho chính mình, một cách tự do, sự phán xét đúng sai, tốt xấu. Đó cũng chính là “sự tôn trọng những chánh kiến, những tín ngưỡng khác. Một xã hội dân chủ không thể sống chỉ biết sợ “san đầm” (thi hành luật pháp), nhưng còn phải biết sống với điều đến từ bên trong con người chúng ta, điều ở ngay trong mỗi chúng ta, đó mới gọi là đạo đức”.

Mục tiêu cấp hai, sau Ông Hollande và Ông Ayrault, của phong trào chống đối là những Tổng Bộ trưởng liên hệ tới đời sống xã hội như Bà Najat Vallaud-Belkacem, Bộ trưởng Phụ nữ, Bà Christiane Taubira, Tổng trưởng Tư pháp,… Những người này bị chống vì “toan tính làm chánh quyền toàn trị, toan áp dụng chủ thuyết gender”.

Người ta còn nghe trong đoàn biểu tình có tiếng hô đả đảo “âm mưu do thái giáo và thợ hồ” (franc-maçonnique) nghĩa là đường lối cai trị của chánh phủ Pháp có bị ảnh hưởng của “Do thái và thợ hồ”?

Lực lượng biểu tình hùng hậu thật, diễn hành trật tự, nhưng những điều muốn nói lên lại có khi mâu thuẫn với nhau.

Thế hệ trẻ dấn thân

Những người hướng dẫn các cuộc biểu tình đều là những người trẻ. Rất trẻ là khác nên người ta nhận xét phong trào phản kháng này là hiện tượng xã hội đầu tiên xuất hiện ở Paris và Lyon và phong trào phản kháng biểu hiện xu hướng tôn giáo hơn là chánh trị. Mục đích chung của phong trào chỉ nhằm bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống của nước Pháp trước đà bị băng hoại bởi những chánh sách của chánh phủ xã hội gốc mác-xít.

Đây là thế hệ thanh niên ra đời dưới thời Giáo hoàng Jean-Paul II theo chương trình “Ngày Giới trẻ Thế giới” (JMJ – Journées Mondiales de la Jeunesse). Lớp thanh niên này tâm niệm là phải lãnh đạo cuộc chiến văn hóa chống lại cánh tả khi cánh tả nắm chánh quyền.

Những người tả phái đều thừa nhận phong trào những người trẻ này là một lực lượng thật sự hùng hậu. Bắt đầu biểu tình, họ gào lớn khẩu hiệu “Hảy bảo vệ con em chúng ta” và kết thúc biểu tình bằng khẩu hiệu “Pháp muôn năm”.

Một lãnh tụ đảng xã hội, Dân biểu Christophe Cambadélis, đưa ra nhận xét “Người ta có thể nói thế hệ SOS Racisme là thế hệ đạo lý xã hội (theo quan niệm của cánh tả) còn Phong trào biểu tình cho mọi người là thế hệ bản sắc dân tộc.

Trong nhóm lãnh đạo phong trào biểu tình có một cá nhơn nổi bật, chỉ mới 22 tuổi, sinh viên Albéric Dumont đang học tại Đại Học Paris II Assas. Chính anh ra lệnh cho nhiều quân nhơn đi trong hàng ngũ biểu tình và thương lượng với cấp cao của Cảnh sát Paris về lộ trình biểu tình. Anh là con của một vị chưởng khế, mẹ là một luật gia. Anh là tín đồ thiên chúa giáo nhưng “không có tràng hạt trong túi áo”. Anh xử dụng mạng lưới để động viên dân chúng và đa số giới trẻ tham dự biểu tình. Anh không bao giờ bỏ ra khỏi mình chiếc áo sweat có mũ, chạy ngang lưng khẩu hiệu “un papa et une maman” (một người cha và một người mẹ). Phần tử trẻ như vầy ngày nay dấn thân tranh đấu cho niềm tin của mình thì ngày mai chắc chắn sẽ trở thành người của chánh trường.

Tuổi trẻ ngày nay dấn thân tranh đấu cho niềm tin của mình vì đảng cánh hữu UMP đã không còn đại biểu cho giới trẻ nữa mà nặng suy nghĩ về quyền lợi của những người lãnh đạo trước áp lực lá phiếu của cử tri. Nên giới trẻ phải tự mình đứng lên nói tiếng nói của chính mình. Giới trẻ đã làm thay đổi bộ mặt chánh trị nước Pháp. Đây là một hiện tượng “Tea Party theo kiểu Pháp”, như Ông Wals, Tổng trưởng Nội vụ, nhận xét? Tea Party của Mỹ xuất hiện từ xã hội dân sự thuộc cánh hữu của Đảng Cộng hòa. Trước sự diễn biến xã hội mới này, Đảng trưởng UMP, Ông Jean-François Copé và Chủ tịch Mặt trận Dân tộc (FN), Bà Marine Le Pen, cùng không tin tưởng phong trào có thể tiến xa được tuy cả hai người đều bị qua mặt rất bất ngờ.

Ông Louis Manaranche

Trong hàng ngũ lãnh đạo biểu tình còn có thêm một “cái đầu suy nghĩ”, đó là Ông Louis Manaranche, 26 tuổi, Giáo sư Thạc sĩ Sử học. Ông bênh vực những cuộc xuống đường, cho rằng những phong trào này không hề biểu hiện cho một nước Pháp cổ lỗ sĩ. Không, theo ông, “đi đạo công giáo không phải là một triệu chứng của bịnh khùng”. Ông suy nghĩ lại tư tưởng của cánh hữu dựa trên cái nhìn về con người và gia đình bắt nguồn từ chủ thuyết xã hội của Giáo hội công giáo. Và nhứt là những bản văn của Giáo hoàng Jean-Paul II mà ông đã nghiên cứu qua những buổi hội thảo.

Cùng với những người bạn tốt nghiệp từ những trường lớn mà ông gặp trong những cuộc biểu tình hoặc trong những nhóm nhỏ cầu nguyện, Louis Manaranche thành lập một think tank “Xây dựng Ngày mai” nhằm thoát ra khỏi ý hệ mơ hồ của cánh hữu như đảng UMP hay FN và dứt khoát không để mặt trận văn hóa hoàn toàn cho cánh tả thao túng.

Mùa hè năm rồi, một đại học Hè được Giám mục Dominique Rey tổ chức tại Sainte-Baume để động viên tuổi trẻ dấn thân tranh đấu chống lại chánh sách văn hóa xã hội của TT. Hollande nhằm bảo vệ trật tự truyền thống. Sau Đại Hoc Hè, thêm một người trẻ 27 tuổi trong lớp lãnh đạo phong trào biểu tình, anh Loys de Pampelonne, đã không ngần ngại rời bỏ chức vụ tham vấn ở Air France để tham gia vào phong trào biểu tình. Anh vừa lên tiếng báo động khi nghe một Dân biểu cánh tả đề cặp tới vấn đề “gender”.

Ông François Copé, Chủ tịch đảng UMP, phải thừa nhận đây là một phong trào trẻ hoàn toàn mới và bảo thủ. Ông Copé đề nghị ngay với nhóm lãnh đạo phong trào nếu muốn ứng cử chánh quyền địa phương tới đây, ở đâu cũng được, đảng UMP sẽ ủng hộ.

Không bao giờ! Nhóm trẻ trả lời dứt khoát vì chọn tư thế độc lập và còn phê bình đảng UMP thiếu sáng suốt.

Các đảng phái đều nhận thấy phong trào trẻ biểu tình thật sự là một xu thế có ảnh hưởng và có khả năng áp lực chánh trị rất mạnh trên chánh trường Pháp trong những ngày tới..

Sự mâu thuẫn giữa chánh quyền và phong trào biểu tình khá gay gắt. Phía chánh quyền bị hiểu là muốn quản lý đời sống riêng tư của cá nhơn tới tận cùng những chọn lựa tế nhị và kín đáo, còn phía phong trào biểu tình thì bị tố cáo là thoái trào vì chống lại sự tiến hóa xã hội.

Thật ra vai trò của nhà trường và giáo hội đã được qui định từ Đệ III Cộng Hòa: “Dạy giáo lý thuộc trách nhiệm gia đình và giáo hội, dạy luân lý thuộc nhà trường”. Nhưng biên giới giữa hai thế giới “thánh và tục” không bao giờ giữ được không bị “xâm lược”. Giáo hội La-mã vẫn quan tâm can thiệp vào những vấn đề chánh trị quốc gia trong lúc đó chánh quyền thế tục thiết lập một nền luân lý thế tục “vô tư” nên biến gia đình trở thành nơi xung đột tôn giáo-chánh trị dai dẳng.

Chống lại nền giáo dục thế tục ròng, Vatican không ngừng vận động Dân biểu Công giáo yểm trợ. Vai trò thầy giáo và chương trình giáo dục ở cấp sơ đẳng ngày nay đã làm cho một phần lớn dân chúng Pháp lo sợ vì nước Pháp vẫn còn in đậm dấu ấn một nước một thời đã thắm nhuần giáo lý Thiên chúa giáo.

Hôm thứ bảy 22 tháng 2, một cuộc biểu tình lớn xảy ra ở thành phố Nantes, quê hương của Ông Thủ tướng Jean-Marc Ayrault, chống chánh phủ trong chương trình mở thêm một phi trường mới ở Notre-Dame-des Landes, làm tổn thất không ít về người và vật. Hậu quả là Bà Bộ trưởng Môi trường Cécile Duflot có thể đi đến từ chức vì lập trường của bà ủng hộ lý do biểu tình theo đường lối đảng Xanh của bà.

Nếu biểu tình cứ liên tục diễn ra hằng tuần và ngày thêm hùng hậu: “La-mã hay nước Pháp, phải chọn lựa” (khẩu hiệu của Clémenceau) thì liệu mùa Xuân năm nay có tới sớm hơn trên đất Pháp không?

Nguyễn thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiều Thứ Sáu cuối cùng của Tháng Năm 2025, tỷ phú nhất thế giới Elon Musk, người đứng đầu Bộ Hiệu Quả Chính Phủ (DOGE) bước vào Phòng Bầu Dục. Musk đội nón kết đen có chữ MAGA, mặc áo thun đen có chữ “The Dogefather,” vest đen, đứng kế Tổng thống Trump – chỗ đứng quen thuộc của Musk từ khi Trump tái đắc cử. Hình truyền thông từ Phòng Bầu Dục đưa đi cho thấy, thỉnh thoảng, đôi mắt của Elon Musk nhắm nghiền với vết bầm trên mắt phải chưa tan, đầu lắc lư, lắc lư. Không biết là ông ta đang tận hưởng không khí phủ đầy vàng của Bạch Cung hay tâm hồn đang…phiêu diêu ở Sao Hỏa? Đó là ngày cuối cùng được cho là ngày làm việc của Musk trong Tòa Bạch Ốc, theo cách chính quyền Trump thông báo.
Dù cụm từ này mới phổ biến trong thế kỷ 21, DEI thực ra là một là chương mới trong hành trình dài kiến tạo một xã hội công bằng của nước Mỹ. Các giá trị mà DEI hướng tới đã từng được khẳng định trong các văn kiện lập quốc, và tiếp tục được củng cố thông qua những cột mốc quan trọng như Đạo Luật Dân Quyền năm 1964, các Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số, cùng những phong trào đấu tranh vì công bằng sắc tộc, bình đẳng giới, quyền lợi người tàn tật, cựu quân nhân và di dân
Trong lịch sử cuộc chiến Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam đã nhân danh dân tộc để lãnh đạo toàn diện công cuộc đấu tranh giành độc lập và cuối cùng thống nhất đất nước vào năm 1975. Sau 50 năm, đất nước đang chuyển mình sang một kỷ nguyên mới và Đảng vẫn còn tiếp tục độc quyền quyết định vận mệnh cho dân tộc. Trong bối cảnh mới tất nhiên đất nước có nhiều triển vọng mới. Thực ra, từ lâu, đã có hai lập luận về vai trò của Đảng đã được thảo luận.
Ngày 18 Tháng Năm 2025, báo điện tử Tuổi Trẻ đưa tin ông Phạm Minh Chính (thủ tướng nước Việt Nam) hướng dẫn Bộ Nội vụ Việt Nam chuẩn bị phát động phong trào toàn dân thi đua làm giàu, đóng góp, xây dựng, bảo vệ đất nước. Phong trào thi đua này dựa trên nội dung trọng tâm, cốt lõi của nghị quyết 68 của Bộ Chính trị Việt Nam về phát triển kinh tế tư nhân và kế hoạch thực hiện nghị quyết này.
Ngày 1 tháng 5 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump trong lúc ban hành sắc lệnh hành pháp thành lập Ủy Ban Tổng Thống Về Tự Do Tôn Giáo đã nói rằng, “Họ nói tách rời nhà thờ và nhà nước… Tôi nói, ‘Được rồi, hãy quên chuyện đó một lần đi’,” theo bản tin của Politico được đăng trên trang www.politico.com cho biết. Lời phát biểu của TT Trump đã mở ra sự tranh luận về sự tách biệt giữa nhà thờ và nhà nước mà vốn được Hiến Pháp Hoa Kỳ công nhận trong bối cảnh Tòa Bạch Ốc gia tăng sự nhiệt tình đối với Thiên Chúa Giáo, theo Politico. TT Trump ngày càng dựa vào đức tin Thiên Chúa Giáo qua việc thiết lập Văn Phòng Đức Tin Bạch Ốc tại phòng West Wing, mời các mục sư vào Phòng Bầu Dục và trong các cuộc họp Nội Các, và ban hành các sắc lệnh hành pháp để xóa bỏ “khuynh hướng chống Thiên Chúa Giáo” trong chính quyền. Mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị xưa nay vốn phức tạp.
Hermann Rorschach là một bác sĩ tâm thần và nhà phân tâm học. Ông nổi tiếng về phát minh ra một bài kiểm tra tâm lý qua những hình ảnh tạo ra ngẫu nhiên từ các vết mực (inkblot.) Một người được yêu cầu mô tả những gì họ nhìn thấy trong hình ảnh do những vết mực không rõ ràng kết thành. Bác sĩ Rorschach tin rằng những hình ảnh được tạo nên từ vết mực có thể bộc lộ đặc trưng bí mật trong hành vi lẫn tình cảm của con người. Bài trắc nghiệm khách quan này thường xuất hiện trong văn hóa đại chúng và thường được mô tả như một cách để tiết lộ những suy nghĩ, động cơ hoặc mong muốn vô thức của một người.
Quyền lực là khả năng khiến người khác làm những gì bạn muốn. Điều đó có thể được thực hiện bằng cách cưỡng ép ("gậy gộc"), thanh toán ("cà rốt") và thu hút ("mật ong"). Hai phương pháp đầu tiên là dạng quyền lực cứng, trong khi lực thu hút là quyền lực mềm. Quyền lực mềm phát triển từ văn hóa của một quốc gia, các giá trị chính trị và chính sách đối ngoại của nó. Trong ngắn hạn, quyền lực cứng thường vượt trội hơn quyền lực mềm. Nhưng về lâu dài, quyền lực mềm thường chiếm ưu thế. Joseph Stalin đã từng hỏi một cách chế giễu, "Đức Giáo hoàng có bao nhiêu sư đoàn?" Nhưng triều đại giáo hoàng vẫn tiếp tục cho đến ngày nay, trong khi Liên Xô của Stalin đã biến mất từ lâu.
Câu hỏi đó thằng nhỏ hỏi mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày, khi đói khát, khi bị đánh đập cấu nhéo, khi phơi trần ra dưới nắng mưa. Khi nó nằm trên mặt đường và kêu khóc khản giọng. Nó hỏi vào đám đông lướt qua nó, hỏi ai đó dừng chân cho nó (chính xác là cho những kẻ chăn dắt nó) chút tiền lẻ. Nó hỏi những kẻ bắt nó nằm lăn lóc kêu khóc trên đường để kiếm tiền, để nhởn nhơ ăn mòn tấm thân bé nhỏ non nớt của nó.
Một đứa trẻ chỉ nên có ba con búp bê, năm cây bút chì, giá trị chưa đến $20. Donald Trump có một phi cơ riêng sơn tên của ông ta trên đó. Với tư cách là tổng thống, hiện ông ta có hai chuyên cơ, Không Lực Một và một chiếc nhỏ hơn để phù hợp với những nơi có sân bay nhỏ, chưa kể chiếc trực thăng Marine One. Đó là ba chiếc phi cơ Trump sở hữu. Đó cũng là con số búp bê mà Trump đề nghị một đứa trẻ ở Mỹ nên có.
Mặc dù chỉ mới ba năm trôi qua kể từ khi bà Merkel rời nhiệm sở, nhưng thế giới đã thay đổi quá nhiều đến mức mà chức thủ tướng của bà đã được cảm thấy như nó thuộc về một thời đại khác. Cuốn hồi ký mới của bà cho thấy bà bình tâm với những quyết định đã đưa ra, bao gồm cả những quyết định bị phê phán nghiêm khắc nhất.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.