Hôm nay,  

Tính Cẩn Thận

28/03/201400:00:00(Xem: 5297)
Hôm nay Chủ Nhật cuối tuần lại rơi vào đầu tháng, thế là nhóm bạn của Tâm hẹn gặp nhau tại nhà Tâm đóng $30 cho quỹ "Từ Thiện" hàng tháng để khi cần kíp có bạn hữu ở Việt Nam gặp ngặt nghèo cần giúp đỡ thì lấy ra gởi về giúp bạn cho nhẹ trong ngân quỹ gia đình phải chi vài ba trăm… Lần lượt Kim, Hoa, Thủy đến, không thấy bóng dáng Xuân xuất hiện, làm mọi người trông ngóng chờ mong… Bỗng tiếng điện thọại reo vang…,Tâm mau chóng nhắt điện thoại lên, sau đó nghe giọng của Xuân nên mở picker ra cho các bạn cùng nghe…

- Alo! Tâm đó hả, nhờ Tâm chuyển lời với các bạn là hôm nay Xuân không đến họp mặt cùng các bạn được! vì Ô. xã Xuân sáng nay một mình lấy cái thang ra cắt nhánh cây sau vườn, rồi hấp tấp trèo lên, không cài thanh sắt an toàn giữ thăng bằng thang và không nhờ Xuân giữ hộ thang như mọi khi, nên bị té xây xát tay chân đang nắm rên hừ hừ đây!

- Sao anh ấy trèo có cao không và tình trạng có nguy hiểm đến tính mạng, có phải chở đi nhà thương không?

- Ơn may trèo không cao lắm và gần đó có một cây lớn nên anh ấy vớ nhánh cây kịp, không té xuống đất nên chỉ bị sơ chảy máu chân thôi. Anh ấy sợ máu lắm, và bị khiếp vía nên có dịp là nhỏng nhẻo với vợ con đó mà! Vì vậy xin lỗi các bạn, Xuân phải ở nhà xức thuốc và đấm bóp cho chồng đây!

- Hú hồn! Lạy ơn trên độ mạng, nên anh bị thế là nhẹ đó, chứ té ngã xuống đất không gãy tay chân cũng giập mặt mũi hay chấn thương sọ não, lưng cổ thì khốn thân mình và tai họa cho vợ con phải chăm sóc bệnh tật… Thôi thì bồ ở nhà chăm sóc tướng quân đi nhé! Tâm sẽ thay bồ tèo đóng tiền và tháng sau bồ đóng lại cho Tâm là được rồi! Các bạn đang nhao nhao tranh nhau gởi lời thăm anh ấy và nhắn nhủ lần sau anh nhớ cẩn thận gọi vợ ra ngắm anh ấy trèo thang cho romantic và phu thê cùng làm thì "thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn!" Gởi lời thăm anh ấy và các cháu, chúc anh ấy sớm lành bệnh…

- Khi nào Tâm cũng nói giỡn chơi được, ai gặp Tâm từ đàng xa là thấy nụ cười rồi !

Tâm buông điện thoại và rồi các bạn bàn tán nhau quanh đề tài "Làm việc gì cũng phải cẩn thận!" Kim lên tiếng trước…

- Bé Kim Thoa, con Kim hôm kia thiếu cẩn thận khi lau đồ vật trong nhà, làm cho rớt bị bể văng miền tứ tung xuống sàn nhà, ơn may là đồ vật không quí giá, nên không tiếc của nhiều, tuy phải mất thì giờ dọn dẹp và cứ sợ còn sót mảnh sẽ bị đạp vào chân thì khốn!

- Mấy cụ già thiếu cẩn thận khi băng qua đường, dễ bị xe đụng xe lắm! Nhất là không đi Lane dành riêng cho người đi bộ đã hại than bị tai nạn còn bị cảnh sát phạt cao lắm đó! Hú hồn, tuần trước Tâm lái xe suýt đụng một khách bộ hành cứ thậm thà thậm thụt băng qua đường, may nhờ Tâm cẩn thận chạy chậm và đạp thắng khi họ quyết định băng nhanh như chạy qua đường làm Tâm sợ đến đổ mồ hôi luôn…

- Thủy hay thiếu cẩn thận khi nấu ăn, làm cho thức ăn có khi không chín, bị mặn, bị nhạt bị chồng con chê hoài, phải đi ăn tiệm… Hôm kia mãi mê xem tivi phim truyện, kho nồi cá đến khét lẹt, khi bốc mùi Thủy mới nhớ ra thì mất thì giờ dọn dẹp, thủ tiêu tan chứng, không thôi chồng con cười chê mất mặt bầu cua! Sau đó phải chăm chăm kho lại son thịt kho trứng được cả nhà khen ngon rối rít. Thủy tự dặn lòng lần sau nấu ăn phải cẩn thận để tâm trí vào, không lo ra để được cơm canh sốt dẻo, vui cửa vui nhà, tạo hạnh phúc gia đình ấm êm không cải vả nhau…

- Nói thì dễ, nhưng việc làm mới là việc cần thiết. Hoa thì bạ đâu vất giấy tờ tùm lum, thiếu cẩn thận không sắp xếp giấy tờ có ngăn nắp, đâu ra đó theo thứ tự…đến khi cần kíp cần nộp giấy tờ thì quýnh quáng lục tung khắp nhà, không nhớ đâu ra đâu… muốn tìm thì không biết đâu mà tìm. Nặn nát óc nhức đầu luôn mà không tìm ra, phải chạy ngược chạy xuôi xin giấy tờ lại và trể nải công việc bị chồng con phiền trách hoài, nhưng rồi tính nào tật ấy. Nay tự dặn lòng phải cẩn thận sắp xếp giấy tờ cho ngăn nắp cho đỡ mất thì giờ tìm kiếm… Lại nữa khi ngồi bên cạnh hay nhắc nhủ anh ấy lái xe cẩn thận, nào là khi quẹo cua gắt sẽ làm xe lật, té, trật chân trày tay và có khi bị gảy tay, chân, cổ. Anh thiếu cẩn thận, không làm chủ tốc độ, có thể đâm vào xe, vào người, vào nhà người khác, gây tổn hại đến tài sản và mạng sống của mình, của người. Hoa hay nói lải nhải theo ý mình để lái người tài xế… đến nổi anh ấy phải gắt lên và vợ chồng hay cải vả nhau…Đó là một điều cấm kỵ bị phân tâm có thể gây tác hại xấu trong việc lái xe…

- Tâm thì có tính lo xa hay nhắc nhở con cái phải cẩn thận khi cầm dao kéo sợ chúng cắt nhằm vào tay chảy máu, đứt tay… Phải cẩn thận khóa cửa nhà, khóa xe, không để cho kẻ trộm có cơ hội đột nhập dẫn xe đi hoặc lấy của cải tài sản trong nhà lại mang họa vào người vì bị khảo tra lấy của. Đừng để những vật có giá trị trong xe hơi, để cho kẻ gian có lòng tham, cạy cửa xe, đập kính xe lấy trộm. Chúng hay bực mình nghe mẹ lải nhải nói đủ thứ nên hay hỏi ngược lại "Mẹ đã đề phòng cho mẹ chưa? mẹ có để đồ trang sức, tiền bạc trong túi xách, máng trên vai lở bị kẻ gian giật đi, lại tiếc của mà trì kéo lại thì bị té ngã thiệt thân! Đến chỗ đông đúc mà đeo đồ trang sức quí giá, săm son tiền mặt nhiều thì hại thân đó Mẹ ơi!"

- Chán quá các bạn ơi! nay mình lớn tuổi làm việc gì, hay nói gì cũng quên trước quên sau. Nên muốn làm việc gì, hay có hẹn gặp bạn bè, gặp Bác Sĩ khám bệnh, khám mắt, khám răng vào ngày mai, là phải cẩn thận viết ra vào lịch treo tường may ra mới nhớ ra…Uống thuốc cũng phải cẩn thận phân chia ra để trước mắt. Ngay cả lâu ngày không có dịp lại gặp bạn cũ cũng quên tên, nhưng trong đầu óc biết đó là bạn. Nay thì đâu học hành gì mới lạ được đâu, bạn chỉ các món ăn cũng phải cẩn thận viết rõ ràng để trong tầm mắt của mình luôn vì không tập trung tư tưởng được. Hoa âu sầu than thân trách phận…

- Hơi sức đâu mà chị em chúng mình ngồi than trách "Trẻ khôn qua, già lú lại", đó là định luật của tạo hóa cũng như "Sinh, Lão, Bệnh, Tử" chúng mình phải chấp nhận thôi! Thủy phá tan không khí u buồn mới nhen nhúm bằng một tràn cười dòn tan ngặt nghẻo

- Nói đến cẩn thận thì chúng ta nói mãi đến chiều không hết chuyện… nào là cẩn thận khi làm việc nặng là phải mang những thiết bị bảo hộ lao động như nón, mắt kính, bao tay, giày có mũi cứng, quần áo bảo hộ lao động,... Cẩn thận mọi điều xấu dẫn đến xui rủi và tai nạn ngoài ý muốn. Đi lên xuống cầu thang phải cẩn thận từng bước một, vịn tay vào thanh vịn để khỏi bị vấp té. Tránh té ngã ở nơi có nước, ẩm thấp trơn trợt. Có nhiều người bị bán thân bất toại vì té ngã trong phòng tắm có khi bị tử vong luôn. Tránh leo trèo cao, đề phòng vật cứng rớt trên đầu, tránh va chạm mạnh vật cứng, dao kéo, súng đạn… Nhắc nhở trẻ em không nô đùa thái quá, xô đẫy nhau…

- Còn nữa mấy chị ơi, phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, tránh đôi co gây bất hòa đưa đến xung đột chém giết hay gây thù chuốc hận truyền kiếp với nhau… Cẩn thận về giấy tờ khi đọc, khi ký và khi cất giữ phải ngăn nắp để tránh mất mát, phiền phức, thiệt hại cho mình và trên phương diện gia đình, xã hội & pháp luật nữa…, Hoa lên tiếng nhắc nhở.

- Thôi nhé! Chúng mình không bàn về đề tài "cẩn thận", hẹn khi nào bàn tiếp nhé! Đừng để những cuốn chả giò giương mắt yếu xìu nhìn chúng mình kia kìa!...Tâm lên tiếng phá tan cuộc bàn cải sôi nổi hướng mắt về dĩa rau xanh mướt và dĩa bún trắng nuốt đang chờ đợi những bàn tay chị em chúng tôi cuốn gói, thanh toán trong tiếng nhạc êm dịu mới mở lên …

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay công sở và trường học cùng một số hãng xưởng đã được nghỉ lễ ngày Martin Luther King Jr. Day để đón mừng sinh nhật và tưởng niệm ông. MLK sinh ngày 15 tháng Một năm 1929 nhưng ngày MLK Day được chọn là ngày thứ Hai thứ ba trong tháng Một hàng năm, tức hôm nay. Ngoại trừ sinh nhật tổng thống George Washington và Abraham Lincoln được kết hợp và đón chào như một ngày lễ liên bang qua Ngày Tổng Thống - President Day, ông là công dân Hoa Kỳ duy nhất có ngày sinh đã được Quốc Hội chuẩn thuận và tổng thống Ronald Reagan thông qua vào năm 1983, trở thành ngày lễ liên bang chính thức, nhằm tưởng niệm và vinh danh một nhân vật lịch sử vĩ đại của nước Mỹ. Người mà cái tên hầu như hiện diện khắp nước Mỹ qua những bảng tên đường, các trung tâm, tổ chức, phong trào xã hội dân sự.
Bạn tôi, tất cả, phần lớn đều là lính ráo. Chúng tôi không chỉ có chung những năm cầm súng, và một quãng đời tù, mà còn chia chung rất nhiều … cố tật! Hễ gặp nhau là uống, và câu chuyện trên bàn rượu trước sau gì rồi cũng xoay quanh kỷ niệm về đám chiến hữu hồi còn chinh chiến: những thằng đã chết, những đứa đang vất vưởng ở quê nhà, hay lưu lạc (đâu đó) nơi đất lạ xứ người.
Đọc các bản tin về ngày lễ nhậm chức của Tổng Thống tân cử Joe Biden cùng Phó TT Kamala Harris với chủ đề Nước Mỹ Đoàn Kết (America United), bên cạnh những thông tin áp đảo về vấn đề an ninh, có thể nhiều người còn thấy con số 191,500 lá cờ đủ kích cỡ tượng trưng cho người dân không thể đến tham dự cùng 56 bệ đèn được cắm và dựng quanh khu vực tổ chức.
Kết quả bầu cử tại Georgia cho thấy quyền lực chính trị ở Mỹ thay đổi chỉ vỏn vẹn 10 ngàn lá phiếu nhất là đến từ dân thiểu số. Cho nên đảng Dân Chủ dưới thời Biden sẽ gấp rút đẩy mạnh các chính sách nhập cư và an sinh xã hội nhằm biến đỏ thành xanh ở các tiểu bang như Arizona, Georgia hay ngay cả Florida và Texas vốn là những thành trì của đảng Cộng Hòa cho đến nay.
Bao lâu nữa thì hệ thống môi sinh nơi quê hương tôi sẽ bị hủy hoại, đến độ không sinh vật nào có thể sống được ở nơi này? Khi cái vòng sống liên tục vô thủy vô chung đó có một mắt xích bị hỏng, khi môi trường sinh thái ở một nơi nào đó bị mất quân bằng, có bao nhiêu sinh vật sẽ bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng tận cùng rốt ráo ra sao?
Tôi đã phỏng vấn các nhà tư tưởng hàng đầu về 101 đề tài riêng biệt – từ tiền bạc tới nợ nần, các hệ thống cung cấp tới mậu dịch, việc làm tới máy robots, báo chí tới chính trị, nước tới thực phẩm, biến đổi khí hậu tới nhân quyền, thương mại điện tử tới an ninh mạng, tuyệt vọng tới tinh thần lành mạnh, giới tính tới kỳ thị chủng tộc, nghệ thuật tới văn học, và ngay cả hy vọng và hạnh phúc.Những người tôi phỏng vấn gồm chủ tịch của Viện Khoa Học Quốc Gia Hoa Kỳ, cựu giám đốc CIA, cựu tư lệnh đồng minh tối cao NATO, cựu thủ tướng Ý và nhà thiên văn học hoàng gia Anh. Tôi đã “Zoom” – chữ này đã trở nên một động từ chỉ sau một đêm – với Kishore Mahbubani tại Singapore, Yolanda Kakabadse tại Quito, Judith Butler tại Berkeley, California, Alice Ruhweza tại Nairobi và Jeremy Corbyn tại London. Đối với tập mới nhất của chúng tôi, cựu Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon từ Hán Thành. Đối với tôi, đó thật sự là lý do của điều tôi học được. Trong số những thứ khác, nó giúp tôi hiểu tại sao
Nước Mỹ đang phải đối diện với những thử thách nghiêm trọng, kể từ khi người biểu tình ủng hộ Tổng thống Donald Trump tràn vào chiếm toà nhà quốc hội ở Thủ đô Washington chiều ngày 6/1 vừa qua. Trong bốn tiếng đồng hồ bị chiếm đóng, các dân cử có lúc đã phải nằm xuống ghế, chui xuống bàn để tránh bị thương do bạo loạn, trước khi được sơ tán đến một nơi an toàn. Vụ bạo loạn hôm 6/1 làm cho 5 người chết trong đó có một cảnh sát, mấy chục người bị thương gồm hơn chục nhân viên an ninh tại quốc hội. Lịch sử đã lập lại, sau hơn hai trăm năm. Năm 1814 quân lính Anh tấn công và đốt phá nhiều nơi kể cả toà nhà quốc hội đang được xây dựng. Đó là lúc có cuộc chiến tranh mang tên “1812 War”.
Mọi người ai cũng hi vọng qua năm mới 2021 Huê kỳ thoát ra khỏi một năm đen tối : có hơn 300 000 người chết vì corona vũ hán, kinh tế khủng hoảng do đại dịch nghiêm trọng không thua hồi năm 1929 tác hại, dân da đen bị kích động vấn đề chủng tộc, cận ngày bầu cử, nổi loạn ở nhiều Tiểu bang, biến Huê kỳ trở thành một nước khủng hoảng và chia rẽ.
Hãy hỏi những người đã mang Cờ Vàng-3 sọc đỏ đi tham gia biểu tình bạo động có biết nhiều người Mỹ và báo chí Mỹ đã cáo buộc những người tấn công vào điện Capitol là “quân khủng bố nội địa” (Domestic Terrorists), hay những kẻ phá hoại (Rioters)? Vì vậy thật khó biết, khi hình ảnh một người leo lên sân thượng của Capitol phất cờ Việt Nam Cộng hòa chiều tối ngày 6/01/2021 được truyền đi khắp Thế giới, trong khi những người biểu tình khác đập phá bên trong, có khiến ai chua xót và đau lòng vì là cờ đã bị xúc phạm ?
Sửa chữa các thiệt hại này trong một sớm một chiều sẽ là chuyện rất khó, nếu không muốn nói là không thể. Trump sẽ không còn là tổng thống nữa, nhưng Trump sẽ vẫn có ảnh hưởng trong đảng Cộng hòa và đất nước. Trong khi thế giới đang ngày càng rối ren và ảnh hưởng của Hoa Kỳ đã suy giảm, Trump đã thúc đẩy đáng kể cả hai xu hướng. Điểm mấu chốt là Trump đang để lại một đất nước và một thế giới trong tình trạng tồi tệ hơn nhiều so với những gì mà Trump được thừa hưởng. Đó là di sản đau buồn của Trump.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.