Hôm nay,  

Vứt Rác Bừa Bãi

4/5/201400:00:00(View: 11206)

Mấy ngày lễ lớn, Nhàn cô bạn của Tâm ở tiểu bang lạnh nhân dịp nghĩ làm, đã lấy thêm vài ngày phép nữa để về Cali., thủ phủ tỵ nạn người Việt để tham dự đại hội Liên Trường Trung Học Việt Nam. Đại hội tổ chức thật rầm rộ trong mấy ngày liền, gồm tiền đại hội, chính thức đại hội, sau đó đi tham quan những danh lam thắng cảnh quanh vùng…

Sau 38 năm xa quê hương và bạn hữu thân thiết, Nhân về trước ngày họp mặt hai ngày để có dịp gặp bạn bè lâu hơn và thưởng thức những món ăn đặc sản quê hương của ba miền Bắc Trung Nam. Nhóm tứ quí chúng tôi cũng là chỗ thân thiết với nhau cả nên đồng lòng đi đón Nhàn ở Phi Trường, sau đó ghé Phước Lộc Thọ cho Nhàn tham quan và nếm qua thức ăn mang hương vị quê hương được chế biến ngay khu phố Bolsa trước khi về tạm trú tại nhà Tâm. Xe vừa đậu trong khu parking sân sau Phước Lộc Thọ, một ấn tượng xấu đầu tiên "vứt rác bừa bãi" của đôi nam nữ đang nói cười trước khi lên xe để lại hai ly nước vừa uống xong và mấy tờ giấy lau tay trước xe khoảng sân trước xe rồi an nhiên lái xe đi một cánh tỉnh bơ…

- Sống tại thủ phủ người tị nạn sao họ không biểu hiện nếp sống văn minh, tìm thùng rác bỏ những thứ cần vất vào. Một con sâu làm rầu nồi canh! Hành động như thế làm dân bản xứ chê cười người Việt Nam chúng mình ở dơ các chị ơi?! Nhàn ngạc nhiên lên tiếng trước.

- Bàn tay cũng có ngón ngắn ngón dài, có thể họ gấp chuyện gì đó mà vội vã đi, chứ sống ở đây 38 năm không nhiều thì ít cũng học được tính trách nhiệm giữ vệ sinh chung chứ!? Kim nhoẻn cười biện hộ thay cho họ…

- Qua đây, Tâm nhớ lại một truyện tự thuật đã đọc đâu đó lâu rồi… Người đàn ông Việt Nam qua Nhật du lịch, trên đường bách bộ ông ấy bóc một viên kẹo ra ăn, xong vất giấy bọc kẹo xuống đường. Đi sát ông là chú học sinh nhỏ mang túi xách đi học, chú ấy cúi xuống lượm bọc giấy kẹo lên. Người đàn ông thầm nghĩ " chắc tờ giấy bọc kẹo xinh đẹp nên chú bé thích cất giữ chơi…" Nhưng đi tới một đoạn đường chú bé mở thùng rác bên lề đường vất tờ giấy vào… Cử chỉ ấy làm ông ta tự thẹn và ngộ ra " xứ Nhật quá sạch sẽ, trên đường không một cọng rác vì lối giáo dục của họ dạy, huấn luyện cho con trẻ ý thức & trách nhiệm khi còn nhỏ…Từ đó người đàn ông tự dặn lòng phải giữ vệ sinh chung không vứt rác bừa bãi để thể hiện nếp sống văn minh…

- Xuân nhớ lại hồi sau 75 chúng mình thuyên chuyển về dạy trường Thánh Mẫu Gia Định, sau đổi là trường cấp 1,2,3 Lam Sơn. Hàng ngày đi dạy trên đường Bùi Hữu Nghĩa cũng ngang qua chợ Bà Chiểu. Cuối chợ, gần trường là một đống rác to tổ bố chứa bao nhiêu là rau cải, trái cây hư thối, vật dụng hư hao bốc mùi xú uế và ruồi nhặng bu đầy làm người đi ngang phải bịt mũi hay nín thở…

- Ở Việt Nam nạn vứt rác bừa bãi bành trướng khá mạnh & trở thành thói quen xấu mà chúng ta không nhiều thì ít cũng bị ảnh hưởng và mang theo cho tới xứ người… Chúng ta quên đi ô nhiễm môi trường là huỷ diệt cuộc sống con người, mà môi trường thiên nhiên gắn bó mật thiết với con người, vậy mà con người trực tiếp ra tay phá hoại "ngôi nhà thân thương" của mình một cách vô ý thức. Trong cuộc sống hiện đại như ngày nay, vấn đề rác thải đang xuất hiện rất nhiều trong xã hội gây ô nhiễm môi trường và làm biết bao sinh vật chết vì rác. Trong đó vấn đề bức bách nhất là xả rác ra đường hoặc nơi công cộng. Ở các nước chậm tiến vấn đề xả rác nơi công cộng đã và đang xuất hiện nhan nhản trên đường phố, từ thành thị đến nông thôn, ở mọi lúc mọi nơi. Ta có thể thấy rất rõ hiện tượng này mỗi khi đi trên những con phố lớn, người dân vô tư xả rác bừa bãi ngay trên chính vỉa hè, lề phố. Hay khi đi ăn nhà hàng, mặc dù chủ nhà hàng đã để sẵn một thùng rác nhỏ dưới bàn ăn của mỗi người nhưng khi dùng xong giấy ăn hoặc tăm tre thì họ lại thản nhiên vứt xuống nền nhà và tệ hại hơn là vứt qua cửa sổ dẫn đến việc rác thải mắc vào cành cây, dây điện gây mất mỹ quan thành phố, hay rơi xuống lòng đường gây khó chịu cho người đi lại. Vào một quán nước, những người hút thuốc hay ăn kẹo cao su đều có gạt tàn để bỏ vào, nhưng hình như không ai nhìn thấy nên gạt tàn thì vẫn sạch sẽ còn sàn nhà thì lại đầy những điếu thuốc cùng với những bã kẹo cao su. Không những thế, thật nguy hiểm khi vứt thuốc bừa bãi mà không chịu dập tắt thuốc lá trước khi vứt thì có thể gây cháy nhà hoặc tàn thuốc sẽ bay vào người khác… Tâm phân tích tệ nạn vứt rác bừa bãi một cách cụ thể hơn…

- Hoa đã chứng kiến cảnh người ngồi trong xe vứt giấy gói thức ăn hay ném vỏ hộp sữa họ mới vừa uống xong ra đường, thậm chí còn khạc nhổ xuống đường lộ vì thế ở xa lộ hay có những toán người mặc áo đỏ hay vàng lượm rác làm vệ sinh …

- Ở Việt Nam, các gia đình sống dọc hai bên đường đều mang túi rác ra đường vứt. Đi bộ ven hồ, dù là đẹp và nổi tiếng như hồ Hoàn Kiếm, song ta vẫn có thể thấy những que kem đang ăn dở, những mẩu thuốc lá hay những vỏ kẹo được vứt vung vãi dưới lòng đường, tệ hơn là ở trên mặt hồ nước trong xanh…. thì có thể biết ý thức của nhân dân ta như thế nào. Những việc làm này do người dân vô ý thức không biết bảo vệ môi trường và thành phố, nơi mình sinh sống. Ở nước ta, chuyện vứt rác, xả nước bẩn làm ô nhiễm nơi công cộng, ném xác súc vật ra đường hay sông, hồ làm tắt nghẻn cống rảnh làm nước chảy chậm gây nên đường sá lụt lội đình trệ giao thông đi lại... thì khá phổ biến. Có thể gọi hiện tượng này là nếp sống thiếu văn hóa, kém văn minh. Nguyên nhân của những việc làm nói trên đều do người dân thiếu ý thức bảo vệ môi trường và nơi mình sinh sống, phần lớn đều là những thanh, thiếu niên nhưng cũng không ít những người lớn tuổi mắc phải. Khi một gia đình cùng đi chơi mà bố mẹ cứ xả rác bừa bãi, đã vô tình tạo thói quen không tốt cho con cái noi theo " gần mực thì đen, gần đèn thì sáng " dẫn thói quen xấu "đi đến đâu, xả rác đến đó". Các biển cấm "Không xả rác bừa bãi!" hay "Hãy bỏ rác vào thùng!" tại những nơi công cộng như bệnh viện, công viên, đường phố... đã trở thành "những điệp khúc" lặp đi lặp lại đối với tất cả chúng ta. Nhưng rồi mọi người không hỗ trợ tích cực làm theo… Nhìn vào bộ mặt của các đô thị, người ta có thể đánh giá trình độ và mức độ phát triển của một quốc gia…. Kim mới về Việt Nam thăm mẹ đau yếu, nên biết rõ tệ nạn này vẫn không thay đổi mà xem ra gia tăng vì cuộc sống đông đúc xô bồ, nhất là các xóm lao động, vùng quê…

- May mà chúng mình ở tại Mỹ và các nước tiên tiến như Singapore, Đức, Anh, Pháp, Hàn Quốc... vấn đề giữ gìn vệ sinh nơi công cộng, bảo vệ môi trường sạch đẹp được quan tâm hàng đầu. Nhà nào cũng có thùng rác và sở vệ sinh hàng tuần đến chở đi. Nơi công cộng đều có thùng rác hẳn hoi. Tuy vậy cũng còn một số ít người vô ý thức đã xả rác bừa bài tùy nghi và đã trở thành thói quen rất khó thay đổi. Thiết nghĩ, thói quen được chủ động hình thành trong mỗi người. Từ lúc bắt đầu đi học ở trường các em học sinh đã được cô giáo dạy giữ gìn vệ sinh cá nhân, để vật dụng ngăn nắp, bỏ rác vào thùng,... Liệu chúng ta có thấy cảm phục hay thậm chí xấu hổ khi thấy một đứa bé bốn tuổi loay hoay tìm giỏ rác để vứt giấy gói quà? Tuy nhiên, thói quen này lại dần mất đi khi các em lớn lên. Hay do các em thấy người lớn "không tuân thủ" nên cũng bắt chước làm theo? Hơn nữa, vứt rác bừa bãi thì cũng tiện lợi hơn là phải đi tìm và bỏ rác vào thùng. Đây là thời điểm để một thói quen khác dần hình thành… Như thế sẽ khiến cho thói quen này ngày càng tăng cao bởi nhiều người lấy cớ đó để xả rác mà không ai nói gì. Việc xả rác nơi công cộng cũng là do những người ích kỷ, chỉ biết lo cho bản thân mà không biết đến cộng đồng, xã hội. Tục ngữ có câu: "Cha chung không ai khóc". Nếu ở trong nhà mình, chắc mọi người đều không vứt rác bừa bãi mà đã cho vào túi đựng hoặc thùng rác. Còn ở ngoài đường, chả phải của ai nên cứ dùng xong là họ lại vứt ngay ra đường. Thử tưởng tượng một thành phố mà đi đến đâu cũng thấy đầy rẫy rác thải, khói bụi và mùi hôi thối cùng những con ruồi, bọ, chuột, muỗi, gián,... vây quanh; hay những dòng sông, mặt nước hồ đều chuyển từ màu trong xanh sang màu đen ngòm cùng với rác thải nổi lềnh bềnh,... thì mọi người sẽ nghĩ như thế nào? Thật đáng sợ! Nhiều nhất là chai nước suối, khăn giấy, vỏ bánh kẹo. Mỗi người đi đường "góp" một chút, chẳng mấy chốc đường sá, khu phó toàn rác. Nạn xã rác sẽ bị phạt tiền nên cũng ngăn chận một phần tệ nạn đó. Nhưng ăn thua là con người tập thói quen, ý thức tốt, chứ không phải sợ bị phạt tiền mới giữ mình khi có người theo dõi, không có ai thì len lén vứt rác bừa bãi tùy nghi vô tội vạ… Hạnh im lìm không lên tiếng, nay nói một mạch theo cảm xúc của nàng ta.

- Ngay trong khu thương mại Bolsa, cuối ngày nếu không có xe đi quét rác thì giấy bay như bươm bướm… Trong những buổi sinh hoạt đông đúc ngoài trời do các tổ chức trong cộng đồng VN hải ngoại đề xướng, hay sau một buổi ca nhạc gây quỹ giúp thiên tai bão lụt, biểu tình… BTC hay hô hào mọi người một tay giúp lượm rác, giấy, chai… quanh chỗ mình ngồi đã xả ra một cách vô tội vạ, hay xếp ghế lại để đở đần cho BTC. Nếu không dọn dẹp thu lượm chiến trường thì rác giấy ngập bay cả một khoảng đất rộng…Xả rác bừa bãi là thực trạng rất đáng phê phán vì nó gây ra những ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường và xã hội. Hãy cùng chung tay góp sức vì một đất nước xanh, sạch đẹp và văn minh theo khẩu hiệu: "Mình vì mọi người, mọi người vì mình"! Để làm được điều đó, mỗi người cần nhận thức rõ hành vi của mình, cùng nhau bảo vệ Trái Đất - ngôi nhà chung thân yêu của chúng từ trong nhà ra ngoài ngõ, ra tới cộng đồng xã hội… cũng đồng nghĩa với việc bảo vệ bản thân con người khỏi những nguy cơ diệt vong. Tâm góp ý cho câu chuyện xả rác và nhắc nhở các bạn mau mau rảo bước giới thiệu những món ăn ngon cho Nhàn thưởng thức để cô nàng sớm về nhà Tâm tắm rửa nghỉ ngơi sau mấy giờ co ro bó gối trên máy bay…

Nguyễn Ninh Thuận

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
Sáng nay, một post trên mạng xã hội của một người bạn làm tôi khựng lại: “Nếu không thích nước Mỹ, thì cuốn gói cút đi.” Câu đó khiến tôi nhớ về một buổi chiều hơn mười năm trước. Hôm ấy, nhóm bạn cũ ngồi quây quần, câu chuyện xoay về ký ức: Sài Gòn mất. Cha bị bắt. Mẹ ra tù. Chị em bị đuổi học, đuổi nhà. Và những chuyến tàu vượt biển không biết sống chết ra sao. Giữa lúc không khí chùng xuống, một người bạn mới quen buông giọng tỉnh bơ: “Các anh chị ra đi là vì không yêu tổ quốc. Không ai ép buộc dí súng bắt các anh chị xuống tàu cả.” Cả phòng sững sờ. Ở đây toàn người miền Nam, chỉ có chị ta là “ngoài ấy.” Vậy mà chị không hề nao núng. Ai đó nói chị “gan dạ.” Có người chua chát: “Hèn gì miền Nam mình thua.”
Trong cái se lạnh của trời Tháng Mười vào Thu, khi màu lá trên khắp nước Mỹ chuyển sang gam màu đỏ rực, vàng óng, thì một cơn bão đang âm ỉ sôi sục, len lỏi dưới bề mặt của cuộc sống người Mỹ. Gió càng thổi mạnh, cơn bão ấy sẽ càng nhanh chóng bùng nổ. Vỏn vẹn trong một tháng, nước Mỹ chứng kiến ba sự kiện chấn động, nức lòng những người đang dõi theo sự mong manh của nền Dân Chủ. Mỗi sự kiện diễn ra trong một đấu trường riêng của nó, nhưng đều dệt nên từ cùng một sợi chỉ của sự phản kháng kiên cường: bắt nguồn từ sự phỉ báng tính chính trực của quân đội; tước toạt thành trì độc lập, tự do của báo chí – ngôn luận; và những cú đánh tới tấp vào sức chịu đựng của người dân.
Hiểu một cách đơn giản, văn hoá là một khái niệm tổng quát để chỉ sự chung sống của tất cả mọi người trong cùng xã hội, bao gồm ngôn ngữ, phong tục tập quán, tôn giáo và luật pháp. Do đó, luật pháp là một thành tố trong toàn bộ các hoạt động văn hoá và có ảnh hưởng đến tiến trình phát triển xã hội, một vấn đề hiển nhiên...
Bất kỳ là ai, trẻ cũng như già, nữ cũng như nam, thật là tò mò, nếu chúng ta có thể biết được tương lai gần hoặc xa của mình, của người khác. Biết được tương lai là chuyện thú vị, hoặc căng thẳng, hoặc sôi nổi, hoặc sợ hãi. Ví dụ như bạn tiên đoán được ba tháng nữa sẽ gặp tai nạn hoặc cuối năm nay sẽ bị vợ ly dị. Nhưng có thể nào tiên đoán như vậy không? Làm gì có, chỉ là chuyện giả tưởng, chuyện phim ảnh và tiểu thuyết. Chuyện mấy bà phù thủy nhìn vào thau nước hoặc quả bóng kính trong thấy được chuyện mai sau, việc mấy ông thầy bói bấm tay nhâm độn, lật bài bói toán, v… v… chỉ thỏa mãn giấc mơ và tưởng tượng. Trong thực tế, chuyện đang xảy ra còn chưa giải quyết xong, nói chi chuyện ngày mai. Không đúng, nếu biết chuyện ngày mai thì chuyện hôm nay vô cùng dễ giải quyết. Ví dụ, “nếu biết rằng em sẽ lấy chồng, anh về lấy vợ thế là xong. Vợ anh không đẹp bằng em lắm, nhưng lấy cho anh đỡ lạnh lòng.” (Thơ vô danh). Thay vì cứ đeo đuổi hai ba năm sau, kéo dài buồn bã, đau khổ, để rồi “Lòn
Năm 1895, Alfred Nobel – nhà khoa học bị ám ảnh bởi cái giá mà nhân loại phải trả từ phát minh của mình – đã để lại di chúc năm 1895 rằng tài sản của ông sẽ dùng để tài trợ các giải thưởng “mang lại lợi ích lớn nhất cho nhân loại.” Đối với Nobel Hòa Bình, ông có phần đặc biệt: giải thưởng này sẽ được trao cho người đã “có nhiều hành động hoặc nỗ lực mang đến sự đoàn kết, hòa bình giữa các quốc gia, bãi bỏ hoặc giảm bớt quân đội thường trực, tổ chức và thúc đẩy các hội nghị hòa bình.” Sứ mệnh chọn lựa được giao cho Quốc Hội Na Uy, có lẽ vì ông tin rằng Na Uy – khi đó còn nhỏ bé và trung lập – sẽ ít bị cám dỗ bởi chính trị quyền lực.
Trung Hoa ngày nay như kinh thành giữa sa mạc, vẻ yên ổn bên ngoài chỉ là lớp sơn son thếp vàng phủ lên nền đá đã rạn. Thế giới đứng ngoài quan sát, vừa lo nó sụp, vừa biết nó trụ lại nhờ ảo ảnh quyền lực và niềm tin vay mượn. Dưới lớp hào nhoáng của “Giấc mộng Trung Hoa” là một cơ đồ quyền lực đang già nua trong chính tuổi trẻ của mình. Bởi sức mạnh của nó không khởi từ niềm tin, mà từ nỗi sợ — và nỗi sợ, tự thuở khai triều lập quốc, chưa bao giờ là nền tảng lâu bền.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.