Hôm nay,  

Quyên Sinh

08/04/201400:00:00(Xem: 6408)

Bùi Phú
(Chuyện xẩy ra trong nhà tù Z.30B Xuân Lộc Đồng Nai.)

Khoảng năm 1978-1979, có một tù nhân anh em ở trại tù Z.30B Xuân lộc Đồng Nai vì quá buồn phiền chuyện gia đình không có cách nào có thể giải quyết ổn thỏa được nên anh mới có ý định muốn tìm cách quyên sinh để giải thoát cuộc đời, nhưng bị các bạn tù chung phát giác kịp thời, họ bèn tìm mọi cách khuyên nhủ anh điều hơn, lẽ thiệt phải trái ở đời, nhưng vẫn không sao nay chuyển được ý định của anh. Nhất là một khi con người bị giam cầm trong nhà tù vô hạn định lại còn phải bị đầy ải lao động khổ sai nữa, cũng như phải suy nghĩ qua nhiều và nhất là không kiên trì chịu đựng nổi được mọi sư gian khổ, đầy đọa khổ ải con người nên đôi khi vì quá tuyệt vọng, quẫn trí chẳng muốn sống trên cõi đời này nữa

Vì anh là người Công Giáo Truyền thống, lại là người ngoan đạo nữa nên anh luôn tìm mọi phương cách hầu có thể quyên sinh được mà không ảnh hưởng vi phạm đến một trong những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo và cuối cùng anh đã đạt được ý nguyện.

Nhân một buổi trưa hè nóng bức của Vùng Gia Ray Xuân Lộc, nhân cơ hội các bạn tù còn đang ngon giấc ngủ trưa để lấy sức sau một buổi sáng lao động khổ sai, vô cùng vất vả, đặng buổi chiều còn phải đi lao động tiếp như mọi ngày. Có lẽ anh đã có chủ định trước bằng phương pháp trốn trại, do đó anh không ngủ trưa, bèn len lén các bạn tù, lẳng lặng tiến sát hàng rào tre vững chắc và kín đáo bao quanh trại tù và tìm mọi cách có thể vạch, pha cho được hàng rào tre rộng đủ một người để có thể lách được mình trốn thoát ra khỏi trại như ý định và anh đã thành công.

Không ngờ việc làm của anh đã bị một trong các vệ binh canh gác trên 2 chòi cao sau trại phát giác kịp thời, chúng hô hoán và la lớn lên "có tù trốn trại, có tù trốn trại", những tiếng la lớn, inh ỏi đánh thức toàn bộ anh em tù nhân trong trại phải tỉnh giấc ngủ trưa đồng thời các cán ngố vệ binh CS nghe la bèn tấp lập xách súng vội vã chạy ùa ra khỏi cổng trại đuổi bắt anh. Anh chạy trước, các vệ binh CS cầm súng đã nạp đạn và lên cò sẵn vừa đuổi theo sau anh chỉ cách khoảng 4, 5 thước trên một cánh đồng trống trải, vừa la lớn liên tục "anh kia đứng lại, đứng lại".

Như đã có chủ đích từ trước, anh làm như không nghe thấy gì cả nên dù các vệ binh CS có đuổi theo gần kịp la hét inh ỏi anh cũng chẳng quan tâm, thay vì các vệ binh CS nếu cố gắng đuổi theo, trước sau gì cũng bắt sống được anh, nhưng chúng không làm thế, chúng chỉ lơi dụng cơ hội may mắn, hợp pháp hi hữu này để chúng co thể xả súng liên tục bắn anh gục ngã chết liền ngay tại chỗ vì anh đã cố tình vi phạm nội qui của trại, sau đó chúng hân hoan kéo xác anh về chôn chung trong khoảng đất trống cách trại tù khoảng 500 thước được gọi là"nghĩa trang tù nhân", và cũng là nơi an nghỉ ngàn thu của những ban tù chịu đựng gian khổ, đọa đầy không nổi đã không may sớm bất hạnh lìa đời.

Các vệ binh CS đâu có ngờ chính những phát súng ân huệ và oan nghiệt đó đã giúp anh mãn nguyện giải quyết xong cuộc đời mà anh lại không bị ràng buộc phải vi phạm vào những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo.

Mặc dầu bản thân anh đã được giải thoát, nhưng anh đã để lại cho các bạn tù thân hữu không những biết bao niềm tiếc thương mà còn là một sự mất mát và thiệt thòi vô cùng lớn lao cùng sự thương nhớ suốt đời cho chính gia đình anh cùng họ hàng thân thuôc liên hệ.

BÙI PHÚ/VBMN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong thời gian gần đây, nhiều nhân vật trong chuyên mục này có nhắc đến những vấn đề liên quan đến văn hóa Việt Nam ở Mỹ: bảo tồn văn hóa Việt Nam ở hải ngoại, dự án xây dựng Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam… Những vấn đề này làm tôi tự đặt lại một câu hỏi đã cũ nhưng luôn luôn mới đối với người Việt chúng ta: đặc trưng của nền Văn Hóa Việt Nam là gì?
Khoảng 30 năm trước, về đề tài phục quốc tôi có viết một tiểu luận tựa là "Tìm đường gai góc mà đi". Đó là bài viết về những người đi theo kháng chiến của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh. Vào thời kỳ 75, bỏ nước ra đi chẳng mấy ai nghĩ đến đường về. Qua đến đầu thập niên 80, niềm đau bại trận thấm vào xương tủy. Trong lúc đó quê nhà điêu đứng lầm than.
Sở hữu và hậu quả của súng đạn cá nhân tại Hoa Kỳ là vấn đề hết sức phức tạp đang được thảo luận sôi nổi.
Ở đâu cũng có ăn chơi. Ăn chơi ở mỗi nơi, mổi khác. Ở Nam kỳ thời xưa, Chợ lớn là đất ăn chơi. Mà phải ở khu phố cuối đường Thủy binh (Rue des Marins), tức Đại lộ Trần Hưng Đạo ngày nay nối dài cho tới một Công trường ở giửa có trụ đèn 5 ngọn. Từ đây đi ra phía bờ sông, có cây cầu dành cho người đi bộ tên là cầu Palikao, người Việt nam gọi là cầu Ba cẳng vì cầu này có 3 chân.
(Thân tặng độc giả Việt Báo: Bác sĩ Hiệp, cựu thiếu tá HQ Nguyễn Tích Lai, cựu Đại Úy Hải Quân Nguyễn Văn Sáu (Bịnh Viện Hải Quân), Thiếu Tá KQ Đoàn Văn Long, Trần Văn Tâm, cựu Trưởng Ty Y Tế Côn Sơn, và Ái Nguyễn, Kỹ Thương Ngân Hàng.)
Giờ giấc là thước đo thời gian của mọi việc.
(LTS: Tiến sĩ Nguyễn Viết Kim từng làm việc ở NASA. Trong bài này, kể lại một số chặng đường gian nan của NASA, từ thất bại kỹ thuật để vươn tới những tầm xa không gian. Và hiện nay, tuy trở ngạị về ngân sách, nhưng giới khoa học vẫn không ngừng nhìn xa hơn vào vũ trụ.)
Này em! Lịch sử sẽ đổi thay nếu bắt đầu bằng chữ "nếu". Mà không hẳn trong lịch sử.! Trong tình yêu và đời mình cũng vậy. Bởi chúng mình như hai chiếc lá xanh trên rừng cây đời xinh tươi. Hay như hai chiếc lá vàng vật vờ theo mệnh đời trôi nổi. Chuyện chúng mình sẽ khác đi nhiều lắm với chữ “nếu”.
Hiện nay có những ý kiến khác nhau trong xã hội đối với vấn đề quan trọng là có nên góp ý kiến hay không trong việc bổ sung, xây dựng hiến pháp mới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.