Hôm nay,  

Quyên Sinh

08/04/201400:00:00(Xem: 7115)

Bùi Phú
(Chuyện xẩy ra trong nhà tù Z.30B Xuân Lộc Đồng Nai.)

Khoảng năm 1978-1979, có một tù nhân anh em ở trại tù Z.30B Xuân lộc Đồng Nai vì quá buồn phiền chuyện gia đình không có cách nào có thể giải quyết ổn thỏa được nên anh mới có ý định muốn tìm cách quyên sinh để giải thoát cuộc đời, nhưng bị các bạn tù chung phát giác kịp thời, họ bèn tìm mọi cách khuyên nhủ anh điều hơn, lẽ thiệt phải trái ở đời, nhưng vẫn không sao nay chuyển được ý định của anh. Nhất là một khi con người bị giam cầm trong nhà tù vô hạn định lại còn phải bị đầy ải lao động khổ sai nữa, cũng như phải suy nghĩ qua nhiều và nhất là không kiên trì chịu đựng nổi được mọi sư gian khổ, đầy đọa khổ ải con người nên đôi khi vì quá tuyệt vọng, quẫn trí chẳng muốn sống trên cõi đời này nữa

Vì anh là người Công Giáo Truyền thống, lại là người ngoan đạo nữa nên anh luôn tìm mọi phương cách hầu có thể quyên sinh được mà không ảnh hưởng vi phạm đến một trong những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo và cuối cùng anh đã đạt được ý nguyện.

Nhân một buổi trưa hè nóng bức của Vùng Gia Ray Xuân Lộc, nhân cơ hội các bạn tù còn đang ngon giấc ngủ trưa để lấy sức sau một buổi sáng lao động khổ sai, vô cùng vất vả, đặng buổi chiều còn phải đi lao động tiếp như mọi ngày. Có lẽ anh đã có chủ định trước bằng phương pháp trốn trại, do đó anh không ngủ trưa, bèn len lén các bạn tù, lẳng lặng tiến sát hàng rào tre vững chắc và kín đáo bao quanh trại tù và tìm mọi cách có thể vạch, pha cho được hàng rào tre rộng đủ một người để có thể lách được mình trốn thoát ra khỏi trại như ý định và anh đã thành công.

Không ngờ việc làm của anh đã bị một trong các vệ binh canh gác trên 2 chòi cao sau trại phát giác kịp thời, chúng hô hoán và la lớn lên "có tù trốn trại, có tù trốn trại", những tiếng la lớn, inh ỏi đánh thức toàn bộ anh em tù nhân trong trại phải tỉnh giấc ngủ trưa đồng thời các cán ngố vệ binh CS nghe la bèn tấp lập xách súng vội vã chạy ùa ra khỏi cổng trại đuổi bắt anh. Anh chạy trước, các vệ binh CS cầm súng đã nạp đạn và lên cò sẵn vừa đuổi theo sau anh chỉ cách khoảng 4, 5 thước trên một cánh đồng trống trải, vừa la lớn liên tục "anh kia đứng lại, đứng lại".

Như đã có chủ đích từ trước, anh làm như không nghe thấy gì cả nên dù các vệ binh CS có đuổi theo gần kịp la hét inh ỏi anh cũng chẳng quan tâm, thay vì các vệ binh CS nếu cố gắng đuổi theo, trước sau gì cũng bắt sống được anh, nhưng chúng không làm thế, chúng chỉ lơi dụng cơ hội may mắn, hợp pháp hi hữu này để chúng co thể xả súng liên tục bắn anh gục ngã chết liền ngay tại chỗ vì anh đã cố tình vi phạm nội qui của trại, sau đó chúng hân hoan kéo xác anh về chôn chung trong khoảng đất trống cách trại tù khoảng 500 thước được gọi là"nghĩa trang tù nhân", và cũng là nơi an nghỉ ngàn thu của những ban tù chịu đựng gian khổ, đọa đầy không nổi đã không may sớm bất hạnh lìa đời.

Các vệ binh CS đâu có ngờ chính những phát súng ân huệ và oan nghiệt đó đã giúp anh mãn nguyện giải quyết xong cuộc đời mà anh lại không bị ràng buộc phải vi phạm vào những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo.

Mặc dầu bản thân anh đã được giải thoát, nhưng anh đã để lại cho các bạn tù thân hữu không những biết bao niềm tiếc thương mà còn là một sự mất mát và thiệt thòi vô cùng lớn lao cùng sự thương nhớ suốt đời cho chính gia đình anh cùng họ hàng thân thuôc liên hệ.

BÙI PHÚ/VBMN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giữa cuộc sống xô bồ, với nền kinh tế thị trường tăng tốc, thật không ngờ chúng ta lại có thể bắt gặp những đôi tâm hồn lắng xuống dòng đời, vượt trên những thói lề, những xiềng xích của xã hội,
Tháng 8 năm 1964, sự kiện Vịnh Bắc Bộ đã được báo chí Ba Tây đưa tin và tạo dư luận ủng hộ việc Hoa Kỳ trực tiếp tham chiến tại Việt Nam.
Một học giả Hoa Kỳ vừa xuất bản một cuốn sách khảo cứu về Cuộc Chiến VN, và kết luận rằng quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã không được truyền thông Mỹ đánh giá đúng mức bất kể những chiến thắng của đội quân này trong các điều kiện bất lợi về vũ khí và quân viện.
Sau 37 năm cai trị cả nước,đảng và nhà nước Cộng sản vẫn chưa biết phải hòa hợp dân tộc và tôn trọng nhân quyền với ai.
Nhân Ngày Quốc Hận 30 Tháng 4 sắp đến, trước hết xin nhắc giới trẻ sinh sau năm 1975, một ý nghĩa quan trọng mà nhiều em vẫn chưa biết: Ngày Quốc Hận là ngày buồn thảm, vì đó là ngày mà chúng ta, những người Việt ở Miền Nam Việt Nam, bị mất đất nước vào tay cộng sản Bắc Việt tàn ác,
Ngày 30-4-75 là một trong những ngày đen tối nhất trong lịch sử của nước ta. Đó là ngày oan khiên không riêng cho quân dân miền Nam , nhưng cũng là ngày tang tóc, tủi nhục cho toàn thể dân tộc Việt Nam,
Qua bản tường trình và một buổi họp gần đây, BPSOS đã cung cấp cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ nhiều chứng cớ về tình trạng buôn người lồng trong chương trình xuất khẩu lao động của chính quyền Việt Nam,
*Dựng lại khúc phim “Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Những Người Cùng Khổ” ngày 23 tháng Tư 1977. “Cộng sản kỵ nhất hai mẫu người: lỗi lạc trong đảng và bất khuất trong tù. Lỗi lạc sẽ tái hiện một Gorbachev, bất khuất sẽ tái hiện một Mandela. Cả hai mẫu người này đều có ở Việt Nam .” (LKT)
Từ cuối tháng Ba 2012, tôi đã khởi sự chuyến viễn du Mùa Xuân Nhâm Thìn được dự trù kéo dài trong 3 tháng. Để bắt đầu tôi rời khỏi nhà ở miền Nam California vào ngày 27 để đi tới thành phố Denver thủ phủ của tiểu bang Colorado.
Mỗi năm, hễ tháng tư đến là lòng mình lại bồi hồi, xót xa... Mình cố quên nhưng vẫn phải nhớ!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.