Hôm nay,  

Quyên Sinh

08/04/201400:00:00(Xem: 8040)

Bùi Phú
(Chuyện xẩy ra trong nhà tù Z.30B Xuân Lộc Đồng Nai.)

Khoảng năm 1978-1979, có một tù nhân anh em ở trại tù Z.30B Xuân lộc Đồng Nai vì quá buồn phiền chuyện gia đình không có cách nào có thể giải quyết ổn thỏa được nên anh mới có ý định muốn tìm cách quyên sinh để giải thoát cuộc đời, nhưng bị các bạn tù chung phát giác kịp thời, họ bèn tìm mọi cách khuyên nhủ anh điều hơn, lẽ thiệt phải trái ở đời, nhưng vẫn không sao nay chuyển được ý định của anh. Nhất là một khi con người bị giam cầm trong nhà tù vô hạn định lại còn phải bị đầy ải lao động khổ sai nữa, cũng như phải suy nghĩ qua nhiều và nhất là không kiên trì chịu đựng nổi được mọi sư gian khổ, đầy đọa khổ ải con người nên đôi khi vì quá tuyệt vọng, quẫn trí chẳng muốn sống trên cõi đời này nữa

Vì anh là người Công Giáo Truyền thống, lại là người ngoan đạo nữa nên anh luôn tìm mọi phương cách hầu có thể quyên sinh được mà không ảnh hưởng vi phạm đến một trong những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo và cuối cùng anh đã đạt được ý nguyện.

Nhân một buổi trưa hè nóng bức của Vùng Gia Ray Xuân Lộc, nhân cơ hội các bạn tù còn đang ngon giấc ngủ trưa để lấy sức sau một buổi sáng lao động khổ sai, vô cùng vất vả, đặng buổi chiều còn phải đi lao động tiếp như mọi ngày. Có lẽ anh đã có chủ định trước bằng phương pháp trốn trại, do đó anh không ngủ trưa, bèn len lén các bạn tù, lẳng lặng tiến sát hàng rào tre vững chắc và kín đáo bao quanh trại tù và tìm mọi cách có thể vạch, pha cho được hàng rào tre rộng đủ một người để có thể lách được mình trốn thoát ra khỏi trại như ý định và anh đã thành công.

Không ngờ việc làm của anh đã bị một trong các vệ binh canh gác trên 2 chòi cao sau trại phát giác kịp thời, chúng hô hoán và la lớn lên "có tù trốn trại, có tù trốn trại", những tiếng la lớn, inh ỏi đánh thức toàn bộ anh em tù nhân trong trại phải tỉnh giấc ngủ trưa đồng thời các cán ngố vệ binh CS nghe la bèn tấp lập xách súng vội vã chạy ùa ra khỏi cổng trại đuổi bắt anh. Anh chạy trước, các vệ binh CS cầm súng đã nạp đạn và lên cò sẵn vừa đuổi theo sau anh chỉ cách khoảng 4, 5 thước trên một cánh đồng trống trải, vừa la lớn liên tục "anh kia đứng lại, đứng lại".

Như đã có chủ đích từ trước, anh làm như không nghe thấy gì cả nên dù các vệ binh CS có đuổi theo gần kịp la hét inh ỏi anh cũng chẳng quan tâm, thay vì các vệ binh CS nếu cố gắng đuổi theo, trước sau gì cũng bắt sống được anh, nhưng chúng không làm thế, chúng chỉ lơi dụng cơ hội may mắn, hợp pháp hi hữu này để chúng co thể xả súng liên tục bắn anh gục ngã chết liền ngay tại chỗ vì anh đã cố tình vi phạm nội qui của trại, sau đó chúng hân hoan kéo xác anh về chôn chung trong khoảng đất trống cách trại tù khoảng 500 thước được gọi là"nghĩa trang tù nhân", và cũng là nơi an nghỉ ngàn thu của những ban tù chịu đựng gian khổ, đọa đầy không nổi đã không may sớm bất hạnh lìa đời.

Các vệ binh CS đâu có ngờ chính những phát súng ân huệ và oan nghiệt đó đã giúp anh mãn nguyện giải quyết xong cuộc đời mà anh lại không bị ràng buộc phải vi phạm vào những điều luật cấm của Giáo Hội Công Giáo.

Mặc dầu bản thân anh đã được giải thoát, nhưng anh đã để lại cho các bạn tù thân hữu không những biết bao niềm tiếc thương mà còn là một sự mất mát và thiệt thòi vô cùng lớn lao cùng sự thương nhớ suốt đời cho chính gia đình anh cùng họ hàng thân thuôc liên hệ.

BÙI PHÚ/VBMN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đôi lời từ tác giả: “Sẽ có nhiều người không thích bài viết này. Họ sẽ cảm thấy bị công kích và rằng thật bất công. Phản ứng càng mạnh mẽ càng cho thấy nỗi sợ hãi về chủng tộc đã cắm rễ sâu vào nền chính trị Hoa Kỳ, và sẽ tồn tại mãi.” Tầm quan trọng của vấn đề chủng tộc trong nền chính trị của chúng ta được thể hiện rõ ràng qua chiến dịch tranh cử tổng thống hiện tại. Khẩu hiệu (slogan) đình đám nhất là từ chiến dịch tranh cử của Donald Trump: “MAGA” – Make America Great Again (Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại). Ý của slogan này là Hoa Kỳ đã từng rất vĩ đại, nhưng đã và đang đánh mất hào quang của mình.
Sau 11 năm chống Tham nhũng (2013-2024) nhưng Tham nhũng cứ trơ ra cười vào mũi Đảng là tại sao?
Thời gian gần đây, những người thương vay khóc mướn ở Việt Nam thường đem vấn đề Chủ nghĩa Xã hội và đảng có quyền một mình lãnh đạo ra hù họa dư luận. Tuy nhiên, càng vênh váo và cù nhầy bao nhiêu lại càng lâm vào thế bí. Những bài viết không trả lời được câu hỏi: Ai đã trao quyền lãnh đạo cho Đảng, và tại sao Đảng sợ Dân chủ đến thế?
Cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì, chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng. Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ quí thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”
Một quan điểm lạc quan đang dấy lên trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng CSVN khi bước vào năm 2024, nhưng thực tế tiềm ẩn những khó khăn chưa lường trước được...
Nếu Donald Trump giành lại được Nhà Trắng vào tháng 11, năm nay có thể đánh dấu một bước ngoặt đối với quyền lực của Mỹ. Cuối cùng, nỗi sợ hãi về tình trạng suy tàn đã khiến cho người Mỹ bận tâm kể từ thời thuộc địa sẽ được biện minh. Hầu hết người Mỹ tin rằng, Hoa Kỳ trong tình trạng suy tàn, Donald Trump tuyên bố rằng ông có thể “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Nhưng tiền đề của Trump đơn giản là sai, và các biện pháp trị liệu được ông đề xuất đặt ra mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ.
Đảng CSVN hay nói “Trí thức là “nguyên khí của quốc gia”, làm hưng thịnh đất nước, rạng rỡ dân tộc*; “Trí thức là vốn liếng quý báu của Dân tộc”; hay “Thanh niên là rường cột của nước nhà” , nhưng tại sao nhiều người vẫn ngại đứng vào hàng ngũ đảng? Lý do vì đảng chỉ muốn gom Trí thức và Thanh niên “vào chung một rọ để nắm tóc”...
Tây Bắc hay Tây Nguyên thì cũng chừng đó vấn đề thôi: đất đai, tôn giáo, chủng tộc… Cả ba đều bị nhũng nhiễu, lũng đoạn tới cùng, và bị áp chế dã man tàn bạo. Ở đâu giới quan chức cũng đều được dung dưỡng, bao che để tiếp tục lộng quyền (thay vì xét sử) nên bi kịch của Tây Nguyên (nói riêng) và Cao Nguyên (nói chung) e sẽ còn dài, nếu chế độ toàn trị hiện hành vẫn còn tồn tại...
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.