Hôm nay,  

Tức Nước Vỡ Bờ

08/04/201400:00:00(Xem: 6083)

Những ngày còn lại của cuối tháng 3-2014, trên khắp ba miền Trung- Nam- Bắc xảy ra hàng loạt những vụ biểu tình với qui mô lớn và xung đột: một bên là người dân, một bên là lực lượng công an, cảnh sát cơ động của nhà nước

- Ngày 27-3-2014: Tại Dương Nội – Hà Đông – Hà Nội

- Ngày 28-3-2014: Tại Phan Rang – Ninh Thuận

- Ngày 29-3-2014: Tại Quỳnh Lưu – Nghệ An

- Ngày 29-3-2014: Tại Vũng Áng – Kỳ anh – Hà Tĩnh

Tất cả các sự kiện trên hầu như không được đăng tải trên các trang báo "lề phải" hay chương trình phát thanh thời sự địa phương trong cả nước. Có lẽ đây là nguồn thông tin được gọi là “nhạy cảm“, có thể ảnh hưởng xấu đến bộ mặt nhà nước CHXHCN Việt Nam và gây bất lợi cho giới cầm quyền CSVN, mặc dù sự vụ đó xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật trên con đường huyết mạch quốc lộ số 1A, gây ách tắc giao thông trong nhiều tiếng đồng hồ.

NGUYÊN NHÂN

Thông thường các vụ tranh chiến hay xung đột xảy ra khi quyền lợi vật chất hoặc quyền lợi tinh thần của một trong hai phe bị xâm phạm. Một bên đấu tranh để bảo vệ hay đòi lại những gì đã mất và một bên cố chiếm lấy cho bằng được. Phương diện đấu tranh có thể là khiếu kiện tranh tụng bằng pháp lý, cũng có thể là sự thỏa thuận giữa hai bên như quan hệ mua bán sòng phẳng đề- huề, hoặc là tranh chiến bằng sức mạnh vũ lực.

Những người nông dân, đại đa số có tâm lý “an phận thủ thường“ với những mong ước bình dị là có được cuộc sống bình yên trên mãnh đất quê hương mà tổ tiên họ trải qua bao đời chắt chiu để lại. Dù cuộc sống lam lũ, thu nhập không cao, nhưng họ cũng có cái niềm hạnh phúc riêng với cảnh thú điền viên và hòa mình trong cộng đồng bà con làng xóm thôn quê cùng với tập quán tín ngưỡng, tôn giáo của mình. Chiến tranh đi qua, đã lấy mất của họ rất nhiều về tài sản và con người. Chính vì thế ai ai cũng rất ghét chiến tranh và yêu chuộng hòa bình. Những người dân – họ không dại gì vô cớ chủ động gây hấn xung đột với bất kỳ ai, nhất là gây hấn với chính quyền nhà nước.

Chiến tranh chấm dứt, nông dân là giai tầng cuối cùng chiếm đại đa số thành phần trong xã hội Việt Nam. Họ đáng được nhà nước ưu tiên nhiều mặt, bằng những chính sách an sinh xã hội để thúc đẩy phát triển kinh tế, cân bằng đối trọng với kinh tế thành thị, làm giảm chỉ số phân hóa giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị. Nhưng ngược lại, những cái dự án của nhà nước được phong cái danh là “ dự án phát triển kinh tế “, đã tác động bất lợi đến cuộc sống, đảo lộn kế mưu sinh, xâm hại đến lợi ích của cả cộng đồng. Và đây cũng chính là cái điểm nguyên nhân gây nên những vụ tập trung đông người biểu tình chống lại chính quyền nhà nước liên tiếp hàng loạt xảy ra trong những ngày qua, trên khắp nhiều nơi.

NHỮNG DỰ ÁN GÂY MÂU THUẨN

Tại Ninh Thuận, mâu thuẫn giữa người dân và chính quyền liên quan đến dự án khai thác Titan đã tồn tại từ lâu. Chủ khai thác mỏ Titan này là một người phụ nữ Trung Quốc, thông qua công ty TNHH Quang Thuận. Quá trình khai thác sẽ lấy đi hết nguồn nước ngầm và gây ô nhiễm môi trường trên bình diện rộng. Tiếng kêu của nhu cầu cấp thiết cuộc sống người dân không được đáp ứng từ phía giới chức lãnh đạo chính quyền. Mâu thuẫn đến đỉnh điểm và dẫn đến cuộc nổi dậy của người dân kéo về UBND tỉnh áp lực phản đối. Ngày 27-3-2014, chính quyền Ninh Thuận buộc phải ra quyết định chấm dứt việc khai thác Titan, nhưng bắt giam 6 người trong số họ. Sáng ngày 28-3-2014, người dân Ninh Thuận tiếp tục xuống đường biểu tình đòi thả người và chống trả quyết liệt đẩy lùi sự trấn áp của lực lượng công an và Cảnh sát Cơ động.

Tại Vũng Áng – Hà Tĩnh, khoảng ba đến bốn ngàn người dân trương biểu ngữ, dựng lều biểu tình phản đối việc cưỡng chế cho một dự án mà theo họ là cưỡng chế đã vi phạm pháp luật hiện hành và xem nhẹ quyền lợi thiết thực của người dân. Từ những uất ức dồn nén trong lòng khi nhà cầm quyền có thói quen sử dụng bạo lực, người dân nơi đây đã đoàn kết, đồng tâm hiệp lực chống trả quyết liệt khiến chính quyền phải rút lui

Hàng ngàn người dân Quỳnh Lưu -Nghệ An, đổ ra đường ngăn cản các phương tiện máy móc đang chuẩn bị triển khai giải tỏa hành lang quốc lộ 1A. Lý do ngăn cản là sự đền bù của nhà nước không thỏa đáng, không công bằng, gây thiệt hại phần nhiều về phía dân. Vì thế, trước sức ép của chính quyền, lực lượng đông đảo của công an, họ bất chấp và liên thủ đấu tranh đòi sự công bằng.

Tại Dương Nội – Hà Nội, bà con nhân dân nơi đây cũng rất bức xúc, phẩn nộ trước hành động cưỡng chế ngang ngược, trái luật của chính quyền địa phương, lấy đất của nhân dân giao lại cho đơn vị tư nhân xây dựng. Họ đã trả giá cho sự quyết tâm bảo vệ đất bằng cả máu và giam cầm. Tối ngày 28-3-2014, bà con nhân dân kéo đến trụ sở công an Hà Đông,yêu cầu thả hai người trong số họ đang bị công an bắt cóc và giam giữ

Thiết nghĩ, những dự án phát triển kinh tế cho một đất nước cũng là điều cần nên có trong kế sách nhà nước, nhưng trước khi giới chức lãnh đạo đặt bút phê duyệt, phải cần nghĩ đến lợi ích thiết thực trước mắt của người dân bản địa, lợi ích quốc dân và đặt lợi ích đó lên trên lợi ích nhóm và lợi ích của nhà đầu tư doanh nghiệp. Với chế độ đất đai “sở hữu thuộc sở hữu toàn dân“, mà quyền quản lý lại thuộc về các quan chức vùng miền, địa phương, trên thực tế này là thời cơ các nhóm quan chức tham nhũng. Những dự án nhân danh là "phát triển kinh tế, qui hoạch đô thị" các quan tham được quyền tha hồ thu hồi đất, định giá đất, đền bù rẻ mạt theo ý muốn của họ. Đối với người dân, đây là hành động ngang ngược, tráo trở với công dân trong thời buổi gọi là ổn định hòa bình. Mảnh đất do mình tạo lập hợp pháp hoặc từ cha ông để lại bỗng nhiên bị tước đoạt thu hồi, được đền bù với giá rẻ mạt không đủ bằng 50% giá trị đích thực thì làm sao người dân không vác đơn đi khiếu kiện hành chính. Mà khiếu kiện hành chính là tranh chấp với chính quyền, là kẻ “ vừa đá bóng, vừa thổi còi“, thì làm sao phần thắng thuộc về họ. Mất nhà, mất đất thường kéo theo là mất việc, thất nghiệp, bần cùng. Số đông những người đi khiếu kiện lên cấp nhà nước lang thang khắp chốn đô thành Sài Gòn, Hà Nội, liên kết lại thành hiệp hội dân oan để khiếu kiện tập thể. Đó cũng là là biện pháp đấu tranh bất đắc dĩ để bảo vệ cho sự sống còn của họ một cách có hữu hiệu. Họ đi tới đâu cũng có bóng dáng công an. mật vụ mang còng 8 và dùi cui điện theo dõi. Những tội danh hình sự:”Gây rối trật tự công cộng", "chống người thi hành công vụ, kích động xúi giục....” luôn luôn rập rình trên đầu họ.

“Tức nước, vỡ bờ“ – Kịch bản được trích trong tác phẩm Tắt Đèn của Ngô Tất Tố đã được tái hiện lại trong những ngày vừa qua tại Ninh Thuận, Nghệ An, Hà Tĩnh và Hà Nội. Một khi những người dân hiền hòa chất phác bị lâm vào bước đường cùn và không còn tin tưởng vào công lý trong nền pháp quyền XHCN của Đảng CSVN thiết lập. Họ chứng kiến những “ Chị Dậu “ dân oan đi khiếu kiện chính quyền bằng giấy tờ pháp lý vừa tốn công, tốn sức mà chẳng đem lại kết quả gì. Vì thế, họ liên kết lại thành nhiều Chị Dậu đứng lên đấu tranh tự phát, chống trả lại cái thói cường quyền hung bạo của những tên cai lệ, lý trưởng CS thời đại @. Đó cũng là một phương cách đấu tranh bất đắc dĩ khi ho không còn cách nào để bảo vệ những gì thuộc về mình.

“Nơi nào có áp bức, nơi đó có đấu tranh“. Câu nói của ông tổ ngành CS, đó cũng là chân lý thực tiễn và câu nói cũng tương đồng theo định luật III vật lý học của New- Tơn. “ Khi ta tác động hoặc nén đè lên một vật một lực, thì ta sẽ bị đáp trả lại một lực từ vật ấy có cùng độ lớn “

Trong văn học Viêt Nam ngày nay thường lên án các quan lại,lý trưởng, cai lệ thời xưa và cổ vũ cho tinh thần đấu tranh của Chị Dậu. Theo dòng văn học hiện thực phê phán, thì chúng ta cũng có quyền lên án, các quan chức của chính quyền CS thời nay và cổ vũ ủng hộ tinh thần đấu tranh của các các đồng bào Ninh Thuận, Vũng Áng, Nghệ An và Dương Nội vừa qua.

Viết từ Gia Lai (VN) ngày 2-4-2014

Hồng Trung (ĐVDVN) -- www.dangvidan.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
Tôi quen Đinh Quang Anh Thái đã lâu, lâu tới cỡ không còn biết là mình đã gặp gỡ y vào cái thuở xa xưa nào nữa. Dù không mấy khi có dịp “giao lưu” (hay “tương tác”) nhưng tôi vẫn nghe thằng chả ra rả hàng ngày, về đủ thứ chuyện trên trời/biển – ròng rã suốt từ thế kỷ này, qua đến thế kỷ kia – và hoàn toàn chưa thấy có dấu hiệu gì là gã sẽ (hay sắp) tắt đài trong tương lai gần cả. Nghề của chàng mà. Tắt tiếng là (dám) treo niêu luôn, chớ đâu phải chuyện chơi. Chỉ có điều hơi bất ngờ là đương sự không chỉ nói nhiều mà viết cũng nhiều không kém. Hết xuất bản Ký 1, Ký 2, rồi tới Ký 3. Nay mai (không chừng) sẽ có Ký 4 và Ký 5 luôn nữa.
Đảng CSVN tiếp tục cãi chầy cãi cối về các quyền tự do tôn giáo, tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do lập hội và tự do biểu tình. Tất cả những quyền này đã được quy định trong Hiến pháp 2013, nhưng khi thi hành thì lại nại cớ “theo pháp luật quy định” với những điều kiện khe khắt để can thiệp thô bạo...
Việc tòa án New York sẽ công bố mức án của Donald Trump vào ngày 11 tháng 7 năm 2024 và kết quả của cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 5 tháng 11 năm 2024 là hai diễn biến nội chính trọng đại của nước Mỹ, nhưng cũng sẽ là thách thức mới dành cho các nước khắp thế giới. Nhiều nước đang quan tâm, theo dõi và chuẩn bị tìm cách đối phó, trong đó có cả châu Âu.
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) có nhiều chứng bệnh nan y vì chúng là máu thịt của cán bộ, đảng viên. Chúng tồn tại và sinh sôi nẩy nở thường xuyên từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống. Đứng đầu trong số này là chứng “chủ nghĩa cá nhân” đã đẻ ra tham nhũng, tiêu cực và “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.