Hôm nay,  

Mất Nước

26/04/201400:00:00(Xem: 7026)

Nguyễn Ninh Thuận
(Trích Truyện dài NỖI LÒNG & KHÁT VỌNG)

Hoa theo chồng sang Mỹ sinh sống chưa tới 5 năm mà hai lần khóc than cho nơi chôn nhau cắt rốn - Quảng Trị với thảm hoạ Mùa Hè Đỏ Lửa, và lần này cho đất nước VN thân yêu dần dần mất vào tay Cộng Sản …

Khi nghe tin tình hình chiến sự Việt Nam sôi động, hằng ngày từng giờ từng phút Hoa ôm chiếc radio mở lớn nghe tin tức quê nhà qua đài VOA, BBC… Hoa khóc vùi, khóc thương cho gia đình chưa nguôi ngoai năm 72, thì nay năm 75 lại khóc thêm nữa… Khóc cho quê hương Tổ quốc VN, khóc cho vận nước điêu linh, khóc cho gia đình ly tán…

- Ôi! Tiếng súng quân thù đã nổ vang rền khắp lãnh thổ đất nước tôi, gieo tang tóc cho gia đình, cho dân tộc tôi!…

Mở màn đau thương bi thảm là Ban Mê Thuột với các trận ác chiến khốc liệt… Không có ngôn từ để diễn tả hết nỗi thương tâm kinh hoàng của sinh ly tử biệt, của nước mất nhà tan. Lệnh rút quân được ban ra, chiến trường hỗn loạn, máu rơi thịt nát, xác dân xác lính chồng chất lên nhau sình thối… Tiếp theo tin thất trận từ các vùng 1,2,3 bay về dồn dập. Thảm thương thay cuộc rút quân hỗn loạn bi đát chưa từng có trong lịch sử và quân sử. Đài VOA và BBC đưa những tin thất bại nặng nề về phía QLVNCH khiến lòng quân dân hoang mang, khiếp đảm, bất lợi cho cuộc chiến một mất một còn với Cộng Sản… vì thế có nơi chưa đánh đã bỏ cho địch tràn vào. Hoa nhắm mắt tưởng tượng cảnh gia đình mình gồng gánh một tí tài sản theo chân người thân, xóm giềng lếch thếch rời Quảng Trị dưới làn mưa đạn của quân thù bắn xối xả vào đoàn người vô tội mà đau lòng… Những ngày tháng đó, Hoa không sao ăn no ngủ yên được! Những cơn ác mộng hiện về trong giấc ngủ chập chờn…

- Máu! Máu! Ba ơi, mạ ơi, em ơi! Sao máu đầy mình thế? Hoa thét lên liên hồi và ôm mặt khóc tức tưởi…

- Em, bình tĩnh lại…có gì mà em run rẩy, kêu gào khóc thế? Tony ôm vợ vào lòng ân cần chia sẻ…

- Em thấy ba già run rẫy chống gậy đi trong đoàn người di tản. Mạ em tay ôm gói đồ, một tay quệt mồ hôi nhuể nhoại trên mặt thất thần. Năm đứa em áo quần tả tơi, tay cầm gói áo quần, tay kia nối kết nhau níu áo mẹ với những khuôn mặt kinh sợ tột cùng… Bỗng một loạt súng nổ rền của địch lia vào đoàn người di tản trong đó có bóng dáng các người lính VNCH. Mọi người nằm rạp xuống và máu chảy ra lênh láng… Em thấy ba, mạ và các em nằm bất động và mình đầy máu… Em kinh hải ôm mặt khóc và thét lên tức tưởi…

- Em lo sợ cho gia đình quá nên nằm mơ thôi! Em đừng lo sợ quá đáng mà hại cho sức khỏe, anh tin tưởng gia đình em là những người tốt, nên sẽ có ơn trên che chở và tai qua nạn khỏi. Để tình hình ổn định, chúng mình sẽ nhờ bộ ngoại giao dò la tin tức gia đình. Cần nhất em phải giữ gìn sức khỏe để những ngày tới lo cho gia đình. Anh sẽ hổ trợ và bên em ngày đêm an ủi lo chung sức lo cho gia đình. Bây giờ trước mắt em cố dỗ giấc ngủ, vì nay mới 2 giờ sáng! Tony vỗ về ru Hoa ngủ…

Trong khi đó tại đất nước thân yêu của Hoa, mọi người tìm đường tháo chạy…một số các quan tai to mặt lớn va ly đầy ắp dollars, vòng vàng hột xoàn cùng gia đình vợ con trốn ra nước ngoài bằng máy bay và bằng mọi phương tiện tàu, xe, ghe… Người dân vội vã ra đi bỏ lại nhà cửa tài sản. Có kẻ mất hết niềm tin đeo vào cánh máy bay, bám vào khoang thuyền phó mặc cho tử thần chực sẵn. Nhưng cũng có những nơi quyết tử chiến đến cùng. Trong khi Sài Gòn bỏ ngỏ đầu hàng thì Cần Thơ vẫn an ninh. Kế hoạch hành quân đã thảo xong. Vũ khí lương thực đạn dược sẵn sàng, nhưng rồi kế hoạch bị vỡ đành chịu thua… Các Tướng tài như Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam… đã tuẩn tiết không để lọt vào tay giặc lưu lại danh thơm " Vị Quốc Vong Thân "…

Lòng luôn tưởng nhớ đến các anh,
Những chàng lính chiến quá liệt oanh.
Vì nước quên mình, nêu chính nghĩa,
Ngàn năm lưu dấu mãi sử xanh.
Thuở đó, có người danh sĩ quan,

Giặc tít mù xa đã chạy làng.
Hỏi còn xứng đáng quan không nhỉ?!
Xấu hổ làm sao danh sĩ quan!
Cảm phục đời đời những sĩ quan,
Giặc về cương quyết chẳng đầu hàng.
Dẩu rằng nát xác cam nát xác,
Thà chết còn hơn sống nhục hàng!
Khoa Nam, Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai,
Phạm Phú, Lê Hưng, năm tướng tài.
Danh thơm bất khuất, gương muôn thuở,
Vị Quốc Vong Thân được mấy ai?
Ngời sáng cháu con Trần Bình Trọng,
Vì dân trừ bạo, giữ non sông.
Lỡ thời nước mất, theo nước mất!
Bảo vệ Tự Do vẫn một lòng

Khi Tổng Thống Thiệu từ chức, trao quyền lại cho Cụ Trần Văn Hương. Rồi vì hoàn cảnh đắm chìm của vận mệnh đất nước và chịu nhiều áp lực nên Cụ Hương đành phải trao quyền lại cho Tướng Dương Văn Minh để rồi ông ta đầu hàng Việt Cộng. Hơn nữa đất nước VN đã được định sẵn trong ván bài quốc tế nên lịch sử phải sang trang…

Hoa không còn nước mắt để khóc than cho số phận gia đình giờ này phiêu bạc nơi đâu, sống chết ra sao?

Hoa như ngồi trên lò lửa, ăn ngủ không yên. Nàng đâu có ngờ giờ đây đất nước đổi thay, đời sống cơ cực…

Non nước đâu rồi, non nước ơi!
Gợi bao tâm sự thuở nào vơi.
U ơ tiếng mẹ vang đâu đó...
Yên giấc ngàn năm vẫn nhớ đời...
Em vẫn là em của thuở nào,
Nỗi niềm riêng ấy gởi trăng sao.
Nhớ năm tháng đó ta thua cuộc,
Im lặng thương đau quá nghẹn ngào...
Nhớ nước non nhà tít mù khơi,
Hoàng hôn bảng lảng cuối chân trời.
Tim ai thổn thức thương ai đó!
Hương lửa trăm năm có vẹn lời?!...

Nếu có cơ hội, có phương tiện tiền bạc, mọi người sẽ liều chết tìm đường vượt biên trên những chiếc thuyền mong manh. Tính mạng họ phó mặc cho phong ba bão táp, làm mồi cho đàn cá hung hãn. Họ cũng có thể bỏ mạng trên rừng thâm núi thẳm làm mồi cho thú rừng phanh thây. Bệnh tật đói khát không làm nản lòng chỉ vì hai tiếng "Tự Do..." Tiếng oan than ngất trời, khổ đau ngập đất, quê hương đoạ đày, xót thương nhà tan cửa nát gia đình ly tán, con xa cha, vợ xa chồng…

Trại học tập được dựng lên khắp nơi. Quân dân cán chính ngây thơ, ngoan ngoãn trình diện " học tập " dưới chính sách mị dân. Để rồi thân tàn ma dại đói khổ triền miên với chiêu bài " lao động là vinh quang". Người tù không bản án, không biết ngày về và hàng ngày phải lên núi xuống đồi, chặt tre đốn gỗ. Thân bị lưu đày nơi rừng thiên nước độc, cơm ăn không no, ăn độn ngô khoai, bo bo… áo không đủ mặc. Hàng ngày thân tù còm cõi phải lao động cật lực làm ra của cải cho bọn cầm quyền hưởng thụ. Đau ốm bệnh tật không có thuốc men. Họ phải xa vợ nhớ con, trí óc phải nhồi nhét những bài học chính trị khuôn rập khát máu. Tinh thần người tù sa sút trong giá rét căm căm hay phơi mình dưới ánh nắng như thiêu đốt. Kỷ luật sắt đá trên đe dưới búa của ban quản giáo, sơ hở một lời nói là bị chúng qui kết đủ tội hoặc cùm tay cùm chân, bỏ đói, khủng bố tinh thần…

Đời sống người dân bấp bênh, hoang mang lo sợ đủ điều về cơm ăn áo mặc. Chế độ tàn ác cai trị dân qua cái bao tử bắt bớ giam cầm, chúng bảo vì có nợ máu với nhân dân nên nay phải trả.

Người giàu thành nghèo vì đánh tư sản mại bản, phút chốc tiền bạc của cải không cánh mà bay vào nhà nước để cho chúng đục khoét đem về làm của riêng. Người dân bị đưa đi kinh tế mới, phải sống trong cảnh đói khổ và kềm kẹp, bệnh tật triền miên, chết dần chết mòn trong hoàn cảnh cơ cực nơi chốn hoang vu, xương tàn cốt nhục. Vạn vạn dân ra nông trường đào sông vét rạch, nhà nhà hóa nông thôn, thi hành chính sách bần cùng hóa để dễ cai trị. Đất nước lầm than khốn khổ, xóm làng tiêu điều, người dân âm thầm ta thán… Họp hành kiểm thảo, gây nghi kỵ cho nhau để dễ bề khống chế, cai trị…

Hoà bình rồi sao đầy dẫy thảm khốc?!...
Người với người cùng dân tộc giết nhau?!
Vì dẫu sao cũng chung một máu đào,
Sao lại nỡ xem nhau hơn nước lã?!
Quê hương ơi! Ta thấy lòng nhớ quá!
Biết làm sao tìm lại nghĩa tình xưa?!
Dẫu cuộc đời phải rau cháo muối dưa,
Nhưng được ấm trọn nghĩa tình dân tộc!

NGUYỄN NINH THUẬN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gia Tăng Chương Trình Cung Cấp Các Bữa Ăn Từ Nhà Hàng Cho Các Gia Đình Lợi Tức Thấp -- Có hơn 30 nhà hàng tại Quận Cam đã cung cấp vào khoảng 6,000 bữa ăn theo chương trình này.
quyên góp những tấm mền để tặng cho người vô gia cư, chỉ trong vòng 2 ngày các anh chị em trong Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ và thân hữu đã góp tặng được gần $3,000 để mua mền
Nước Lào có nhiều ngôi chùa cổ kính. Luang Prabang là lãnh thổ Hoàng thành của vương quốc Ai Lao, tại đây có ba địa điểm quan trọng của Phật Giáo, gồm có chùa Xieng Thong gần Hoàng Cung. Chùa Phou Si trên núi cao 300 bực thang và động Pak Ou bên sông Mekong hùng vĩ cách Hoàng thành 25 cây số.
Những nổi lo sợ của Thầy giáo LHD dạy Văn ở Sài gòn bộc bạch với mọi người ngày 22 tháng 11 năm 2015 đã đủ gợi cho chúng ta nhìn rõ thấy ngay trước mắt cái hiểm họa của Tàu cộng đối với đất nước Việt nam của chúng ta. Đây không còn là viễn ảnh nữa. Mà là thực tế.
Nếu Bạn đang sống ở VN và đối diện từng ngày với CS tham ô, hà hiếp dân lành, vừa bán đất, bán rừng cho Tàu, thì Bạn có đủ can trường đấu tranh cho dân chủ và tương lai đất nước, như Lê Thu Hà đã làm trước khi bị bắt vào năm 2015, hay không?
Khi Việt Nam có tự do và có đa đảng, các nghiệp đoàn mới tạo quyền lực chính trị bằng cách ủng hộ các chính đảng có chính sách phục vụ tầng lớp lao động nghèo. Hoặc ủng hộ những chính đảng đề ra chính sách có lợi cho các thành viên nghiệp đoàn.
Đã có những chỉ dấu Cộng sản Việt Nam chỉ còn ngoài mặt giữ chuyện Biển Đông để được sống chung hòa bình với Trung Cộng.
Trên đường đi con gọi điện thỉnh ý Hòa Thượng Thích Nguyên Lý trụ trì chùa Từ Hiếu ở Sài Gòn. Hòa Thượng Nguyên Lý bảo con rằng: “ Nếu Ôn Ngài muốn về lại Sài gòn thì tôi sẽ đưa xe ra tận nơi để thỉnh Ôn Ngài về chùa Từ Hiếu”.
đồng thuận trao Giải Thưởng “Sống Vì Tha Nhân” (Living For Others) và đề cử “Đại Sứ Hòa Bình - UPF” (UPF Ambassador For Peace) cho LS Trần Kiều Ngọc, nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền - 10 tháng 12
Tổng Thống Trump đến thị sát Paradise. Tổng Thống không an ủi người dân, chỉ nói rằng đây là do quản trị rừng kém, lẽ ra phải cào lá rừng để tránh hỏa hoạn. Tổng Thống đưa nước Phần Lan ra làm ví dụ, vì theo Tổng Thống, ở Phần Lan không bị cháy rừng do họ cào lá sạch sẽ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.