Hôm nay,  

Nỗi Sợ Ba Sàm

10/05/201400:00:00(Xem: 9880)
Anh Ba Sàm, tên thật là Nguyễn Hữu Vinh, bị khám xét nhà khẩn cấp rồi bị bắt cùng cô Minh Thúy, người giúp anh trong việc điều hành mạng Anh Ba Sàm (ABS). Mạng ABS xuất hiện từ 5 năm nay, là mạng thông tin tự do có nhiều bạn đọc nhất, đặc biệt là thanh niên, học sinh, sinh viên trong nước. Vì sao chính quyền CS lại bắt ABS vào lúc này, đúng dịp kỷ niệm Ngày tự do báo chí thế giới 3/5, ngay trước cuộc đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ sẽ diễn ra vào 12 và 13/5, khi VN sắp phải trả lời về những chất vấn và khuyến cáo về tôn trọng nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc? Có vẻ như việc này hơi lạ, trái khoáy, khó hiểu, ngay sau khi một số tù nhân chính trị được trả tự do trước thời hạn, như ông Nguyễn Hữu Cầu, anh Vi Đức Hồi, anh Nguyễn Tiến Trung, luật sư Cù Huy Hà Vũ.

Có lẽ phải đi từ ABS là ai mới có thể gỡ ra đầu mối câu hỏi trên đây. Tôi có chút may mắn là hiểu khá rõ gia đình ABS, một thời quen khá thân với cha anh là ông Nguyễn Hữu Khiếu, một công thần của chế độ. Ông Khiếu sinh năm 1915, quê tại Triệu Phong, Quảng Trị, vào đảng CS từ khi 19 tuổi thời Pháp thuộc, bị bắt với án tù 12 năm rồi bị đày lên trại Đak Mil, Kon Tum. Sau tháng 8/1945, ông là ủy viên Nội vụ (Công an) của chính quyền tỉnh Quảng Trị, rồi là giám đốc công an Liên khu 4 bao gồm cả 6 tỉnh Thanh, Nghệ, Tĩnh và Bình, Trị, Thiên. Sau đó ông là bí thư tỉnh ủy Bình Trị Thiên hợp nhất. Ông là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa III và khóa IV, đại biểu Quốc hội 3 khóa, là ủy viên Ban Thuờng vụ Quốc hội, từng là Bộ truởng Lao động, cuối cùng 2 khóa là đại sứ tại Liên xô, vị trí đứng đầu hàng ngũ các đai sứ. Ông mất năm 2005, thọ 90 tuổi. Theo tôi biết ông là một cán bộ CS có niềm tin ở lý tưởng (ảo tưởng) - ngày càng hiếm, sống thanh bạch, ngay thẳng (lại càng cực hiếm). Tôi đã 2 lần ghé thăm ông tại một biệt thự trên đường Phan Đinh Phùng - Cửa Bắc, rất giản dị, nay đã được sửa chữa tôn tạo thành một tư dinh khá lộng lẫy của thủ tuớng, từ thời Đỗ Muời đến thời Nguyễn Tấn Dũng hiện nay.

ABS là con thứ của ông Khiếu, anh cả mất sớm. Vinh vào học Đại học Công an - Trường 500, gần thị xã Hà Đông. Nhưng Vinh rất khác người, không ưa được chiều chuộng, được ưu đãi, không kết thân với những thanh niên con ông cháu cha, không chạy theo hưởng thụ, ghét đặc quyền đặc lợi. Vinh có niềm tự tin, muốn sống tự chủ, tự luyện tư duy độc lập. Anh được phong thiếu tá, công tác tại Cục quản lý trại giam của Bộ Công an. Anh cho đó là thời gian anh học ở cuộc sống nhiều hơn ở trường học. Anh đọc sách chính trị, văn học của miền Nam bị thu giữ, thiêu hủy, cất riêng một số cuốn sách anh cho là quý ấy để đọc và nghiền ngẫm. Anh ham hỏi chuyện những tù cải tạo là viên chức, sỹ quan VN Cộng hòa, nhận ra nhiều nhân tài uyên bác quý hiếm đang đuợc “dạy dỗ bởi những kẻ không mảy may có trình độ. Anh cho chất xám quý của xã hội bị lãng phí vô kể. Anh chán nghề công an, xin giải ngũ, sống tự lập. Anh lập tổ chức thám tử tư, rồi Cơ quan Điều tra và Bảo vệ, giúp những công dân bình thuờng giải quyết những bất công, phiền muộn, đau khổ trong xã hội. Rồi anh nhận ra lợi thế cứu rỗi cuộc đời này của thông tin trung thực, khi cuộc sống nghẹt thở do dối trá, lừa bịp, thành thảm họa dân tộc. Anh lao vào học sử dụng computer thuần thục rồi sáng tạo ra mạng Anh Ba Sàm.


Chính quyền độc đoán, quan liêu bảo thủ, tham nhũng không thích anh là điều dễ hiểu. Mạng ABS điểm tin hàng ngày gọn, phong phú, khách quan, kín đáo, định hướng tô đậm chủ đề dân quyền, dân chủ. Để biểu dương ý thức chống bành trướng, anh thu lượm tài liệu các trận chiến lịch sử, mở ra thêm mục Chép Sử Việt khơi dậy lòng yêu nước trong tuổi trẻ.

Qua vài nét khắc họa trên về ABS, có thể phỏng đoán khi chính quyền độc đảng đang cần dùng lực luợng công an làm công cụ bảo vệ đảng trung thành mù quáng duy nhất thì anh nguyên thiếu tá công an ABS ương bướng khó bảo lại là một tấm gương nguy hiểm cho cả đội ngũ công an. Cô Tạ Phong Tần, nguyên đại úy công an, tự chuyển thành blogger kiên cường đã là một tấm gương nguy hiểm. Gần đây đại tá công an Nguyễn Đăng Quang dám viết bài công khai có tít “Thủ phạm giết sống đảng CS, cho rằng kẻ đang giết chết đảng CS không phải là đế quốc, phản động nào hết, mà chính là bầy sâu bọ tham nhũng lúc nhúc từ trong xương tủy của đảng.

Chính quyền cần đe dọa những ai trong ngành công an đang có ý định bỏ ngành, bỏ nghề, bỏ đảng do nhận ra thân phận hẩm hiu của mình.

Một lý do không nhỏ là Bắc Kinh đang bực bội với Hà Nội, cau mày cảnh báo đàn em không được nhượng bộ phương Tây khi bị sức ép mạnh về dân chủ, nhân quyền, khi họ ngang nhiên đưa giàn khoan khổng lồ HD 981 vào hải phận VN. Điều này phản ánh tình hình có sự chia rẽ trong lãnh đạo, trong Bộ Chính trị ở VN, có một nhóm nhỏ muốn thỏa mãn có mức độ nào đó những yêu cầu của phương Tây, của Hoa Kỳ, của thế giới dân chủ, nhưng số đông giáo điều - bảo thủ vẫn còn muốn bám chặt TQ, do đánh giá TQ quá cao, do cùng chung bản chất CS. Họ không có đủ dũng khí chính trị, không có đủ công tâm để bẻ lái con tàu theo hướng dân chủ - pháp quyền, kết bạn thân thiết, liên minh toàn diện với thế giới dân chủ.

Do thái độ ỡm ờ không nhất quán như thế nên hay nảy sinh ra những hiện tượng mâu thuẫn, khó hiểu, tình hình nhập nhằng, giằng co, phức tạp. Việc “thả ra rồi lại bắt vào như chơi” đối với các blogger tự do có nguyên nhân là như thế.

Bùi Tín, VOAs Blog

Ngay khi trở lại Tòa Bạch Ốc, Tổng thống Donald Trump đặt thuế quan làm trung tâm trục chính kinh tế – chính trị. Ông hứa hẹn việc tăng thuế nhập khẩu sẽ đưa kỹ nghệ Mỹ hồi hương, khôi phục việc làm cho tầng lớp công nhân, buộc dân chúng ưu tiên hàng nội địa, và nhờ đó nước Mỹ sẽ lấy lại địa vị siêu cường trên cả hai mặt trận kinh tế lẫn ngoại giao. Trong các cuộc vận động quần chúng, ông thẳng thừng tuyên bố: “Thuế quan là phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người.” Giới chuyên gia kinh tế, trái lại, gần như nhất loạt phản đối. Các nhà kinh tế uy tín, từ phái tự do mậu dịch đến phái chủ trương điều tiết, đều chỉ rõ rằng thuế quan đẩy giá hàng nhập khẩu lên cao, kéo theo lạm phát gia tăng; làm giảm giá tr đồng lương thực tế của người lao động; tăng chi phí nguyên liệu đầu vào cho xưởng sản xuất; khiến phần lớn nền công nghiệp Hoa Kỳ rơi vào thế bất lợi trên trường quốc tế. Họ còn cảnh báo thị trường chứng khoán sẽ lao dốc, kinh tế toàn cầu có nguy cơ rơi vào vòng xoáy suy thoái mới
Hiện nay tại Iran, các cuộc biểu tình chống chính quyền đang lan rộng trên toàn quốc. Chế độ Mullah đã phản ứng hết sức cứng rắn bằng việc bắt giữ hàng loạt người biểu tình và phong tỏa gần như toàn bộ các kênh liên lạc Internet. Trước áp lực chính trị ngày càng gia tăng từ cộng đồng quốc tế, câu hỏi đặt ra là liệu giới lãnh đạo Iran còn đủ khả năng kiểm soát và duy trì sự ổn định của đất nước hay không.
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?
Người đàn ông lê những bước chân nặng nề giữa hai triền núi mù sương. Gió và bụi cát làm mái tóc dài của ông ta rối bời. Chiếc khăn choàng và áo măng-tô có vẻ không đủ ấm, nên gương mặt hốc hác, mệt mỏi, lấm lem những vết đen như vừa chui ra từ mỏ than. Rồi ngay sau đó, ông ta xuất hiện trong một quán nước, ngồi bên chiếc bàn có ly trà nóng bốc khói nghi ngút trên tay, mắt nhìn xa xăm ra cửa. Một tiếng hát khàn, đục, nặng như những vách núi hai bên đường ông ấy đang đi, vang lên.
Sau khi bài “Chúng Ta Sống Sót” đăng tuần qua, Việt Báo nhận được nhiều hồi âm hơn thường lệ: tin nhắn, điện thoại, thư điện tử. Có người quen, có độc giả chưa từng gặp. Nội dung không khác nhau mấy. Phần lớn là sự đồng cảm. Có người nói đọc xong thấy nhẹ lòng, vì biết mình không phải là kẻ đơn độc nghĩ như thế. Có người gửi lời cảm kích khi có người nói hộ tiếng nói lòng mình. Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở nội dung, mà ở cách người ta nhắn gửi hồi âm. Tất cả đều chọn nói riêng. Không bình luận công khai. Không chia sẻ kèm ý kiến. Họ đi bằng “cửa hậu”. Lý do dễ hiểu: không muốn bàn chuyện chính trị nơi công cộng, nhất là trên mạng xã hội — nơi một câu nói có thể bị chụp mũ nhanh hơn tốc độ người ta kịp giải thích mình muốn nói gì.
Năm 2025 đi qua trong chiếc bóng của Donald Trump. Vị tổng thống ồn ào này, với cách hành xử phá bỏ mọi khuôn thước, đã làm xoay chuyển trật tự thế giới: khiến các nền kinh tế lên cơn sốt, nhưng cũng đẩy đồng minh Âu châu phải chi nhiều hơn cho quốc phòng. Bước sang 2026, khi “cơn lốc Trump” vẫn còn cuộn, đây là mười điều đáng dõi theo.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.