Hôm nay,  

Ấm Tình Nga-Hoa

23/05/201400:00:00(Xem: 13172)

Trong kế hoạch khí đốt vừa ký kết, Nga cần Tầu, Tầu sợ Mỹ. Mỹ ngó lên trời....

Tổng thống Vladimir Putin vừa thăm viếng Trung Quốc trong hai ngày. Sau ngày đầu, các bình luận gia tại Hoa Kỳ đều mau mắn nhấn mạnh tới khó khăn của Putin khi thuyết phục Bắc Kinh về kế hoạch mua khí đốt của Nga trị giá 400 tỷ Mỹ kim. Qua hôm sau là Thứ Tư 21 thì họ lặng người vì hai nước đã thỏa thuận một kế hoạch hợp tác mà Putin gọi là có ý nghĩa lịch sử.

Bài này sẽ phân tích kế hoạch đó.

Liên bang Nga có dầu thô và khí đốt, hai loại năng lượng mà Trung Quốc rất cần và phải mua ở ngoài. Sau khi hoàn tất một chương trình mua dầu của Nga từ Tháng Chín năm ngoái, Bắc Kinh chú ý tới nguồn năng lượng kia là khí đốt.

Từ đã lâu, Bắc Kinh có kế hoạch chuyển dần nhu cầu từ dầu qua khí, và cố gắng gia tăng khả năng sản xuất nội địa mà không đủ nên vẫn phải nhập. Trong loại khí đốt, Bắc Kinh mua cả khí lỏng ("liquefied natural gas" LNG), nhiều nhất từ Úc, Indonesia, Malaysia và Qatar. Họ không yên tâm vì chưa kiểm soát được việc chuyển vận qua các dòng hải lưu và eo biển Đông Nam Á. Việc mua khí của Nga được trù tính và đàm phán từ cả chục năm nay mà chưa xong. Lý do chính là chưa thoả thuận về giá cả.

Nga có trữ lượng khí đốt nhiều nhất thế giới và rất hiểu nhu cầu của Trung Quốc. Việc đàm phán sở dĩ chưa xong vì hai lý do. Nga có thể bán khí cho Âu Châu (80% số xuất cảng) với giá cao hơn cái giá mà Bắc Kinh yêu cầu. Lý do thứ nhất đang thay đổi, cao điểm là vụ khủng hoảng tại Ukraine khiến Âu Châu ráo riết tìm ra nguồn cung cấp điền thế và đòi thương thuyết lại việc mua khí của Nga. Lý do ấy khiến Putin nhượng bộ về giá cả, còn châm thêm một số lợi ích khác để đạt thỏa thuận với Bắc Kinh.

Trên đại thể thì đôi bên đã đồng ý như sau.

Nga sẽ xuất cảng khí đốt trị giá khoảng 400 tỷ Mỹ kim qua Trung Quốc trong kỳ hạn 30 năm tới. Giá bán là bao nhiêu thì đôi bên giữ kín, nhưng giới chuyên gia về năng lượng thì ước lượng là mỗi năm sẽ bán gần 40 tỷ thước khối (billion cubic meter, xin viết tắt là bcm) với giá 350 Mỹ kim một ngàn thước khối. Giá này cao hơn mức dạm mua của Trung Quốc (từ 300 đến 320) nhưng vẫn thấp hơn cái giá 400 mà Nga đã đòi từ lâu. Nói lại cho gọn, Nga bán khí cho Tầu với giá rẻ hơn chừng 20%.

Mà không chỉ có khí đốt.

Putin còn tặng thêm một số ưu đãi khác: 1) sửa chế độ thuế khóa năng lượng và xuất cảng để làm trơn chu bộ máy bán năng lượng; 2) mời Trung Quốc đầu tư vào thị trường Nga trong một số dự án mang tính chất chiến lược trước đây vẫn bị Nga từ chối, như phi cơ, mạng lưới điện năng và hỏa xa, hãng xưởng ráp chế xe hơi, v.v....; 3) tăng phần hùn vào dự án khí lỏng của tập đoàn khí đốt Gazprom tại Vladivostok; 4) tập đoàn số một CNPC (China National Petroleum Corporation) được hùn vốn làm chủ 19% tài sản của Rosneft và ngồi trong Hội đồng Quản trị của tập đoàn số một về dầu thô của Nga.

Nghĩa là chuyện hợp tác Nga Hoa không chỉ thu hẹp vào khí đốt mà mở ra nhiều lãnh vực khác.

* * *

Trong quá khứ, Nga và Tầu đã từng hợp tác qua nhiều dự án kinh tế và thường sát cánh về ngoại giao chống lại quan điểm của các nước dân chủ Tây phương, đặc biệt là nhờ lá phiếu phủ quyết trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc để bảo vệ các chế độ hung đồ như tại Syria hay Iran.

Nhưng quả thật là kế hoạch hợp tác về năng lượng và công nghiệp này có ý nghĩa lịch sử như Putin phát biểu vì tầm quan trọng chưa từng thấy về kích thước lẫn nội dung.

Hai chính quyền Nga Hoa mở rộng việc đầu tư khiến hai quốc gia trở thành gắn bó, không xứ nào lại muốn đối tác gặp loạn. Không chỉ giải quyết nhu cầu mua và bán, hai nước cùng giúp nhau ổn định tình hình bên trong. Có ổn định được hay chăng thì chưa ai biết, nhưng Moscow sẽ bớt sợ Bắc Kinh, và ngược lại cũng vậy. Mâu thuẫn Nga Hoa như đã từng thấy trong nhiều thế kỷ, kể cả dưới thời Mao - Xô viết, coi như đang được giải toả. Hoặc tạm đẩy lui.

Trước sự thể đó, nhiều người có thể nghĩ tới thế liên kết Nga-Hoa chống Mỹ như trong nhiều thập niên trước. Người ta càng dễ suy luận như vậy khi Putin đang dàn xếp giải pháp hợp tác với Tập Cận Bình thì phía Hoa Kỳ chính thức truy tố năm nhân viên Bộ Quốc Phòng Bắc Kinh về tội đột nhập hệ thống thông tin điện tử và đánh cắp bí mật của doanh nghiệp Mỹ.

Thật ra, qua kế hoạch 400 tỷ này, Bắc Kinh muốn giải quyết hai nhu cầu của mình, là năng lượng và kinh tế, thứ hai là an ninh trong nội địa tiếp cận với Liên bang Nga. Bắc Kinh đạt kết quả đó là vì Nga đang cần mình nên Putin phải nhượng bộ. Nhưng mục tiêu chưa hẳn là để chống Mỹ, một đối tác kinh tế còn quan trọng hơn Liên bang Nga.

Nhìn trong dài hạn thì thỏa thuận Nga Hoa gỡ một mối lo cho lãnh đạo Bắc Kinh trong lục địa, để họ có thể ứng phó với Hoa Kỳ ở ngoài đại dương. Nói nôm na thì Nga cần Tấu, mà Tầu vẫn sợ Mỹ và muốn thoát khỏi mối nguy bị Hoa Kỳ bao vây hay phong toả ngoài biển.

Trong khi đó, người hùng của nước hung là Vladimir Putin vừa kéo quốc gia mình về trình độ các nước chậm tiến chỉ sống nhờ xuất cảng nguyên nhiên vật liệu và sau những thất vọng với Âu Châu thì đành trông cậy vào tư bản và kỹ thuật của Trung Quốc. Quyết định của Bắc Kinh càng gia tăng mâu thuẫn giữa Liên bang Nga và Tây phương và sẽ gây thêm sức ép cho Putin.

Trong khi đó, Hoa Kỳ làm gì?

* * *

Lãnh đạo nước Mỹ hiện quan tâm đền nhiều ưu tiên khác trong nội bộ và chưa tận dụng đòn bẩy năng lượng. Tệ hơn thế, vì áp lực của nhóm bảo vệ môi sinh, Chính quyền Barack Obama còn trì hoãn quyết định về dự án lập ống dẫn dầu Keystone từ Canada vào các tiểu bang của Mỹ. Việc đó khiến Canada thất vọng và có góp phần cho một quyết định tai hại là đồng ý cho tập đoàn CNOOC của Bắc Kinh mua tại tổ hợp năng lượng Nexen tại tỉnh Alberta.

Đấy là chuyện ngắn hạn, trong phạm vi dăm ba năm.

Khi Trung Quốc và Liên bang Nga đồng ý về một kế hoạch kéo dài nhiều thập niên, có lẽ chúng ta cũng nên nhìn trên toàn cảnh trong trường kỳ. Sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc với sự sụp đổ của Liên Xô vào năm 1991, thế giới đã có nhiều đổi thay.

Liên bang Nga mất chục năm khủng hoảng và chỉ quật khởi từ năm 2008 với việc chiếm đóng một phần của xứ Georgia và lên tới đỉnh cao là vụ Ukraine năm nay. Nhưng nước Nga của Putin không vững và sẽ gặp loạn chứ không chuyển hóa qua chế độ dân chủ khi Putin không còn. Dù có lãnh đạo xứ này cho tới 2017, ông ta cũng không thể làm ra phép lạ.

Dù thiếu tài nguyên, đói ăn và khát dầu, Trung Quốc có cái thế mạnh hơn, từ hai chục năm qua còn ôm mộng thành đại cường hải dương. Nhưng nội tình cũng có vấn đề, trước hết về kinh tế và xã hội, khiến chế độ rơi vào cảnh vỏ cứng ruột mềm. Chính là cái thế mạnh ở bên ngoài lại gây phản ứng phòng vệ của các lân bang, trước tiên là Nhật Bản, Úc, sau này sẽ là Ấn Độ....

Nếu so sánh với Trung Quốc và Liên Bang Nga thì trong nội tình rối ren hiện nay, Hoa Kỳ vẫn là cường quốc mạnh nhất, về thế lẫn lực.

Trong mấy năm qua, nhiều quốc gia đồng minh đã thất vọng về nước Mỹ. Họ sở dĩ thất vọng vì Hoa Kỳ không tận lực giải quyết nhiều vấn đề của thế giới, từ Trung Đông tới Âu Châu qua Đông Á, chứ không vì nước Mỹ đưa quân quậy phá khắp nơi, như cái tội của George W. Bush!

Sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc năm 1991, Tổng thống George H. Bush dại dột nói tới một "trật tự mới" của thế giới. Trật tự đó là một sự bất ổn triền miên, nhưng có lẽ đang kết thúc với vụ khủng hoảng Ukraine tại Âu Châu. Bây giờ, sau kế hoạch hợp tác Nga Hoa với khí độ hung hăng và độc tài của Moscow và Bắc Kinh, thế giới có dịp so sánh với tinh thần gọi là "đế quốc" của Hoa Kỳ khi là siêu cường độc bá từ 1991. Bây giờ, "trật tự mới" có thể là một tình trạng đối đầu khác....

Chúng ta nghĩ sao về chuyện này?

Quả thật là Hoa Kỳ cứ đòi thiên hạ thực thi dân chủ và đưa quân can thiệp vào nhiều nơi, nhưng thật ra lại chẳng chiếm đóng xứ nào hoặc cướp biển cướp dầu của ai, mà vẫn là thế lực có khả năng cấp cứu và ổn định ở những nơi xa nhất. Khi Mỹ lúng túng ngó lên trời như hiện nay, các chế độ hung đồ có thể thừa thế xông ra. Họ chỉ làm cho các nước nghĩ rằng thế giới cần một trật tự khác, nhờ bàn tay của Mỹ!

Quái lạ....

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...
Ngài tự nhận trọn đời ngài chỉ là một nhà sư đơn giản, nhưng sóng gió tiền định đã đưa ngài vào ngôi vị Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 để gánh vác chức lãnh đạo cả đạo và đời cho dân tộc Tây Tạng từ khi ngài còn thơ ấu. Ngài từ những ngày mới lớn, miệt mài tu học theo lời Đức Phật dạy về hạnh từ bi và trí tuệ, nhưng từ khi chưa đủ tuổi thành niên đã chứng kiến khắp trời khói lửa chinh chiến để tới lúc phải đào thoát, vượt nhiều rặng núi Hy Mã Lạp Sơn để xin tỵ nạn tại Ấn Độ.
Zohran Mamdani tuyên bố tranh cử thị trưởng New York vào tháng 10/2024. Khi đó, phần lớn New York vẫn không biết đến vị lập pháp tiểu bang 33 tuổi này là ai. Ngày 1/7/2025, Zohran Mamdani chính thức đánh bại cựu Thống đốc Andrew Cuomo, chiến thắng vòng bầu cử sơ bộ cuộc tranh cử thị trưởng New York vào tháng 11/2025.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.