Hôm nay,  

Chợ Đêm Bolsa Và Văn Nghệ Ngoài Trời

26/07/201400:02:00(Xem: 6550)
Chợ đêm Bolsa, nằm ngay trước bãi đậu xe tấp nập của khu thương xá Phước Lộc Thọ, thuộc quận Cam, nam California là một sắc thái văn hóa của người Việt tha hương từ mấy năm nay, và ngày càng gây được nhiều chú ý. Người Việt tị nạn cộng sản từ các tiểu bang xa của nước Mỹ, hay xa hơn, từ những quốc gia khác khắp nơi đổ về miền nam Cali du lịch, hay viếng thăm bạn bè, người thân đều có dịp ghé thăm.

Chợ đêm Bolsa chỉ mở cửa vào dịp lớn như chợ hoa những ngày trước Tết âm lịch, và suốt mùa hè, từ khoảng giữa tháng sáu cho tới trung tuần tháng 9, bắt đầu lúc mặt trời lặn ngày thứ sáu, cho đến đêm chúa nhật, hoàn toàn miễn phí. Khách lãng du đi bộ trên con đường Bolsa, từ hai đầu con đường, xa xa đã nghe tiếng nhạc vang vang, mùi thịt nướng ướp hành xả thơm lừng, người qua lại nhộn nhịp, thật khó mà không ngừng chân. Chợ đêm bao gồm những dãy hàng quán nho nhỏ bán đủ thứ hầm bà lằng, từ băng đĩa nhạc Việt, nhạc ngoại quốc, đến đồ chơi con nít cho tới những gian hàng quần áo thời trang, bán hoa, hay gian hàng bán những lọ bình cắm hoa để trưng bày hấp dẩn đặc thù, đại khái là đủ loại mặt hàng... tuy nhiên lực lượng hùng hậu nhất cũng vẫn là những gian hàng chuyên phục vụ ăn uống, cho đầy bao tử. Ngoài những gian hàng phở, bún bò Huế, gỏi bò khô gan cháy,cà ri,cháo lòng... mà thực đơn dày đặc không kém như trong restaurant, bạn sẽ luôn phải nở mũi vì mùi thịt cá, tôm mực nướng, hành tây xiên râm ran khi lang thang cà kê, rồi những món chè cháo khuya khoái khẩu gợi nhớ Sài Gòn xưa, thực không thiếu món nào trong thế giới ẩm thực của người Việt.

Điều thú vị nhất là vừa ăn ngon, vừa được nghe nhạc sống nữa.

Văn nghệ chợ đêm Bolsa cũng quy tụ đủ mọi thành phần ca nghệ sĩ từ khắp nơi đổ về góp lời ca tiếng hát nếu có dịp ghé thăm.

blank
Hình 1: TKB và ca sĩ Xuân Thy. Hình 2: Nam Ca sĩ Duy Hạnh. Hình 3: MC. Mỹ Lan, Lê Kỳ Hương, & TKB. Hình 4: Hợp ca với Thy Hậu, Lê Kỳ Hương, TKB và Lead của ban nhạc Angels Anh Tom Tùng.

Phía trái sát khu thương xá, chợ đêm có một sân khấu lộ thiên nhỏ, ấm áp, vừa đủ để một ban nhạc với ca sĩ tài tử hay chuyên nghiệp đứng trên bục biểu diễn, hát cho nhau nghe. Trước mặt là pít dancing ngoài trời, nếu hứng thì bạn có thể biểu diễn vài bước nhảy lả lướt. Từ góc này của chợ đêm, tiếng đàn sáo xập xình quyện câu ca, giọng hát Việt Nam vang lồng lộng trong không gian nơi trời đất Mỹ, bạn kiếm một chỗ nào đó, hay ngồi bực thềm dưới những giây đèn trang trí chớp lấp lánh chiếu sáng màn đêm thành phố Sài Gòn nhỏ mà nghe đồng hương ca, ngoài các tiết mục tân nhạc, lâu lâu có nghệ sĩ cải lương cổ nhạc tạt ngang cất giọng tỉ tê, hát đôi câu xuân tình. Tóm lại, văn nghệ chợ đêm như vậy kể là phong phú, mang lại nhiều cảm giác thú vị cho bà con quận Cam và du khách.

Đêm thứ bảy vừa qua chúng tôi kéo nhau tới chợ đêm, vừa ăn chè bưởi, vừa may mắn thưởng thức những tiết mục văn nghệ đặc biệt. Phần đệm nhạc khá hay của Angels Band với ông bầu Tom Tùng và phần hỏi đáp ý nhị, sự đóng góp bất ngờ của một nữ sĩ trẻ đẹp, duyên dáng đến từ Hawaii với người chồng bản xứ nhưng nói tiếng Việt rất tinh tường, đúng giọng. Kế đến là các tiết mục của ca nhạc sĩ Trần Kim Bằng, với những sáng tác mới, nghe mà hồn mênh mang, nội dung chất chứa đong đầy bao kỷ niệm, tâm sự. Nhạc phẩm Phố Cũ, Chuyện Tình Mình... những bài ca từ trước giờ khách phương xa chỉ có thể thưởng thức nhạc của anh qua Intenet - Youtube, hôm nay được các ca sĩ thân hữu như Xuân Thy, Duy Hạnh, Lê Kỳ Hương, Thy Hậu và chính nhạc sĩ tác giả trình bày đã chinh phục khán giả, gây nhiều xúc động, nghe mà thiệt đúng như gởi... hồn về đâu? “Trích trong nhạc phẩm "Trọng Thủy Mỵ Châu - Trần Kim Bằng."

Nhìn chung, sinh hoạt của chợ đêm ở Little Sài Gòn ngoài việc thương mại, giải trí cuối tuần cũng thể hiện phần nào nét văn hóa của người tị nạn, từ ẩm thực cho tới văn nghệ. Nói tới ẩm thực nơi này, bạn phải thăm một lần cho biết, riêng về phần văn nghệ, tuy ca nhạc mang tính cộng đồng nhưng hằng đêm cũng thu hút cả ngàn khán giả. Ngoài tiết mục hát cho nhau nghe, loto, ảo thuật hay vui cười, bà con hôm nay được thưởng thức thêm những hoạt cảnh, giòng nhạc mới lạ do các văn nghệ sĩ đóng góp đầy ý nghĩa. Tôi nghĩ, món ăn tinh thần đã có thay đổi nhiều tiết mục cho thêm phong phú, nhất là giới thiệu những dòng nhạc mới ở hải ngoại.

Nhìn chung, sân khấu văn nghệ ngoài trời là một phần độc đáo và đầy sinh động của chợ đêm Bolsa. Hoan hô ban tổ chức. Những người bạn của tôi từ phương xa ghé về Little Sài Gòn sau ba lần viếng thăm chợ đêm, có đôi lời chia sẻ "Cali buổi tối vui quá, ở đây có nhiều thứ mai kia về sẽ nhớ mãi, các anh chị định cư nơi đây thực là may mắn”.

Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rất nhanh, tiếng còi trận chung kết giải đá banh của các câu lạc bộ chuyên nghiệp ở Châu Âu vừa kết thúc, 5 phút sau, Yahoo đã cho pháo bông màu xanh dương (cùng màu với đồng phục của đội vô địch Chelsea) lên trang thể thao chào mừng thắng lợi của Chelsea. Đây là lần thứ hai Chelsea (full name là Chelsea Football Club, vẫn được viết tắt là CFC) có cúp vàng của giải vô địch các câu lạc bộ chuyên nghiệp đá banh của Châu Âu. Lần vô địch giải UEFA Champions League đầu tiên của Chelsea vào năm 2012.
Phong trào xuống đường ở Myanamar chuyển qua “bất tuân dân sự”. Công nhân thợ thuyền, công tư chức, y tá bác sĩ cùng nhau đình công, chợ búa, trường học, bệnh viện, ngân hàng đều một loạt đóng cửa, mọi sinh hoạt đều bị ngưng lại hoàn toàn bị tê liệt. Dân chúng đông đảo tham gia vào phong trào “bất tuân dân sự” mặc dù biết rằng sẽ mất đi nguồn tài chánh vốn đã ít ỏi mang lại cơm áo cho họ và gia đình họ. Kinh tế Myanmar đang lao xuống dốc hay đúng hơn Myanmar đang đứng trước một nền kinh tế hoàn toàn sụp đổ. Hậu quả là dân Myanmar đã nghèo lại càng nghèo hơn và số người không đủ cơm ăn sẽ tăng lên nhiều hơn. Sự bắn giết bừa bãi của quân đội đã đẩy những người người biểu tình ôn hòa thành những người chống đối bằng vũ lực. Một cuộc nội chiến sẽ khó tránh khỏi điều mà bà Suu Kyi mong muốn không bao giờ xảy ra.
Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 cũng đã góp lời. Qua Thông Điệp nhân Ngày Trái Đất Ngài đã viết: Sự phụ thuộc lẫn nhau là một quy luật cơ bản của tự nhiên. Sự thiếu hiểu biết về vấn đề phụ thuộc lẫn nhau đã gây ra sự tổn hại không chỉ cho môi trường tự nhiên của chúng ta, mà còn cho cả xã hội loài người của chúng ta nữa (...). Nhân Ngày Trái Đất này, tất cả chúng ta hãy cam kết thực hiện phần việc của mình để giúp tạo ra sự khác biệt tích cực cho môi trường của ngôi nhà chung duy nhất của chúng ta – trái đất xinh đẹp này. (Trích theo https://vn.dalailama.com/news)
Bởi vì, sau hơn 60 năm có chủ trương “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” từ thập niên 60 của ông Hồ Chí Minh được cổ võ, thực hiện và học tập ở miền Bắc (Việt Nam Dân chủ Cộng hòa), và từ sau 1975 trên cả nước, nhằm tiến lên Xã hội Chủ nghĩa, nhiều lãnh đạo CSVN dù đã vất vả “qúa độ” trăm chiều mà vẫn chưa biết “ngưỡng cửa Thiên đàng của Xã hội Chủ nghĩa” ở đâu. Bằng chứng như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thú nhận với cử tri Hà Nội ngày 23/10/2013. Ông nói:” Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (theo báo Thanh Niên, ngày 24/10/2013)
“Rạch Gốc chẳng chợ búa gì hết, mọi thứ phải chạy đò lên Năm Căn mua… Một buổi sáng, bước ra trước sân Ủy ban, tôi ngạc nhiên thấy treo cờ tang. Hỏi sao vậy … trả lời: Ông Andropov chết. Tôi hỏi lại: Ông Andropov là ai thế? Trả lời: Không biết, nghe đài Hà Nội biểu treo cờ tang thì mình treo… Cờ tang cho ông Andropov nào đó treo rất đúng quy cách, chỉ kéo tới nửa cột, thòng kèm một dải vải đen nhỏ phất phơ trong gió biển…”
Nhưng Gangnam Style là câu chuyện âm nhạc vô hại, còn trong những vụ đã kể tại Việt Nam, khi người ta đăng đàn đăng tin giả mạo hay công khai chửi rủa, sỉ nhục lẫn nhau để được hàng ngàn người hào hứng vỗ tay, theo dõi, thậm chí cổ vũ, bênh vực và biến chúng thành hiện tượng như hiện nay, nó cho thấy có điều gì đó dường như chưa đúng lắm trong xã hội. Bởi đó là cách ứng xử bộ lạc, "đầu gấu" của giang hồ.
Có muôn vàn lý do, nhưng cốt lõi là nhân dân đã chán Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản của ông Hồ đến tận mang tai. Kế đến là tình trạng cán bộ càng giữ quyền cao chức trọng thì càng mất đạo đức, sa đọa và tham nhũng hành dân nên bàn dân thiên hạ phát chán, chả ai còn hồ hởi phấn khởi thực hiện phương châm “cán bộ đi trước làng nước theo sau” nữa.
Nói đến tỉnh Bạc Liêu thì đa số người hiểu biết không thể quên hai nhân vật điển hình, là ông Cao Văn Lầu và công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy. Ông Cao Văn Lầu là tác giả của bài Dạ Cổ Hoài Lang, được gọi chung là vọng cổ mà đào kép cải lương phải ca trên sân khấu. Ở Mỹ Tho cũng có một công tử, cũng nổi tiếng ăn chơi, tên là Lê Công Phước, được là Phước George. Người trắng trẻo, đẹp trai nên được gọi là Bạch công tử, để phân biệt với Hắc công tử Bạc Liêu.
Ngày nay Đại Lễ Vesak (Hợp nhất của ba ngày Đản Sinh, Thành Đạo và Nhập Diệt) của Đức Phật đã được Liên Hiệp Quốc công nhận. Trong ngày lễ này, Tổng Thư Ký LHQ, các vị nguyên thủ quốc gia, các giới chức chính quyền cao cấp tại những quốc gia Phật Giáo, hoặc tham dự hoặc gửi điện văn chúc mừng, chiêm bái tự viện, viếng thăm hoặc dâng hoa cúng dường chư tăng ni và Lễ Hội Phật Đản đã được quần chúng tổ chức trang nghiêm, cung kính.
Nhung các đối thủ (Nga, Tàu) hay đối tác (Âu) không chịu thua mà tìm đủ mọi cách phá vỡ vòng kim cô USD để tránh bị phong tỏa kinh tế lại điểm trúng tử huyệt của nền trật tự tự do toàn cầu (liberal world order) do Mỹ gầy dựng trên nền móng USD. Giải pháp nào sẽ hất ngã USD trong khi cả NDT lẫn Euro đều còn ít đáng tin hơn USD? Dưới đây là vài phỏng đoán thay vì dựa trên chứng cớ vững vàng. Giữa Trung Quốc, Nga và Iran đều thiết lập những đường dây hoán đổi ngoại tệ (currency swap) mà không thông qua hệ thống ngân hàng Mỹ. Thí dụ Iran bán dầu thu vào NDT rồi dùng NDT nhập cảng máy điện toán từ Trung Quốc (với điều kiện các máy điện toán này không chứa đựng bản quyền Mỹ trong đó.) Ngân hàng Iran có thể đổi trước một lượng tiền nội địa ra NDT dự trữ giao dịch mà không cần chờ đợi phải thu NDT từ bán dầu mới mua hàng Trung Quốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.