Hôm nay,  

Chợ Đêm Bolsa Và Văn Nghệ Ngoài Trời

26/07/201400:02:00(Xem: 6569)
Chợ đêm Bolsa, nằm ngay trước bãi đậu xe tấp nập của khu thương xá Phước Lộc Thọ, thuộc quận Cam, nam California là một sắc thái văn hóa của người Việt tha hương từ mấy năm nay, và ngày càng gây được nhiều chú ý. Người Việt tị nạn cộng sản từ các tiểu bang xa của nước Mỹ, hay xa hơn, từ những quốc gia khác khắp nơi đổ về miền nam Cali du lịch, hay viếng thăm bạn bè, người thân đều có dịp ghé thăm.

Chợ đêm Bolsa chỉ mở cửa vào dịp lớn như chợ hoa những ngày trước Tết âm lịch, và suốt mùa hè, từ khoảng giữa tháng sáu cho tới trung tuần tháng 9, bắt đầu lúc mặt trời lặn ngày thứ sáu, cho đến đêm chúa nhật, hoàn toàn miễn phí. Khách lãng du đi bộ trên con đường Bolsa, từ hai đầu con đường, xa xa đã nghe tiếng nhạc vang vang, mùi thịt nướng ướp hành xả thơm lừng, người qua lại nhộn nhịp, thật khó mà không ngừng chân. Chợ đêm bao gồm những dãy hàng quán nho nhỏ bán đủ thứ hầm bà lằng, từ băng đĩa nhạc Việt, nhạc ngoại quốc, đến đồ chơi con nít cho tới những gian hàng quần áo thời trang, bán hoa, hay gian hàng bán những lọ bình cắm hoa để trưng bày hấp dẩn đặc thù, đại khái là đủ loại mặt hàng... tuy nhiên lực lượng hùng hậu nhất cũng vẫn là những gian hàng chuyên phục vụ ăn uống, cho đầy bao tử. Ngoài những gian hàng phở, bún bò Huế, gỏi bò khô gan cháy,cà ri,cháo lòng... mà thực đơn dày đặc không kém như trong restaurant, bạn sẽ luôn phải nở mũi vì mùi thịt cá, tôm mực nướng, hành tây xiên râm ran khi lang thang cà kê, rồi những món chè cháo khuya khoái khẩu gợi nhớ Sài Gòn xưa, thực không thiếu món nào trong thế giới ẩm thực của người Việt.

Điều thú vị nhất là vừa ăn ngon, vừa được nghe nhạc sống nữa.

Văn nghệ chợ đêm Bolsa cũng quy tụ đủ mọi thành phần ca nghệ sĩ từ khắp nơi đổ về góp lời ca tiếng hát nếu có dịp ghé thăm.

blank
Hình 1: TKB và ca sĩ Xuân Thy. Hình 2: Nam Ca sĩ Duy Hạnh. Hình 3: MC. Mỹ Lan, Lê Kỳ Hương, & TKB. Hình 4: Hợp ca với Thy Hậu, Lê Kỳ Hương, TKB và Lead của ban nhạc Angels Anh Tom Tùng.

Phía trái sát khu thương xá, chợ đêm có một sân khấu lộ thiên nhỏ, ấm áp, vừa đủ để một ban nhạc với ca sĩ tài tử hay chuyên nghiệp đứng trên bục biểu diễn, hát cho nhau nghe. Trước mặt là pít dancing ngoài trời, nếu hứng thì bạn có thể biểu diễn vài bước nhảy lả lướt. Từ góc này của chợ đêm, tiếng đàn sáo xập xình quyện câu ca, giọng hát Việt Nam vang lồng lộng trong không gian nơi trời đất Mỹ, bạn kiếm một chỗ nào đó, hay ngồi bực thềm dưới những giây đèn trang trí chớp lấp lánh chiếu sáng màn đêm thành phố Sài Gòn nhỏ mà nghe đồng hương ca, ngoài các tiết mục tân nhạc, lâu lâu có nghệ sĩ cải lương cổ nhạc tạt ngang cất giọng tỉ tê, hát đôi câu xuân tình. Tóm lại, văn nghệ chợ đêm như vậy kể là phong phú, mang lại nhiều cảm giác thú vị cho bà con quận Cam và du khách.

Đêm thứ bảy vừa qua chúng tôi kéo nhau tới chợ đêm, vừa ăn chè bưởi, vừa may mắn thưởng thức những tiết mục văn nghệ đặc biệt. Phần đệm nhạc khá hay của Angels Band với ông bầu Tom Tùng và phần hỏi đáp ý nhị, sự đóng góp bất ngờ của một nữ sĩ trẻ đẹp, duyên dáng đến từ Hawaii với người chồng bản xứ nhưng nói tiếng Việt rất tinh tường, đúng giọng. Kế đến là các tiết mục của ca nhạc sĩ Trần Kim Bằng, với những sáng tác mới, nghe mà hồn mênh mang, nội dung chất chứa đong đầy bao kỷ niệm, tâm sự. Nhạc phẩm Phố Cũ, Chuyện Tình Mình... những bài ca từ trước giờ khách phương xa chỉ có thể thưởng thức nhạc của anh qua Intenet - Youtube, hôm nay được các ca sĩ thân hữu như Xuân Thy, Duy Hạnh, Lê Kỳ Hương, Thy Hậu và chính nhạc sĩ tác giả trình bày đã chinh phục khán giả, gây nhiều xúc động, nghe mà thiệt đúng như gởi... hồn về đâu? “Trích trong nhạc phẩm "Trọng Thủy Mỵ Châu - Trần Kim Bằng."

Nhìn chung, sinh hoạt của chợ đêm ở Little Sài Gòn ngoài việc thương mại, giải trí cuối tuần cũng thể hiện phần nào nét văn hóa của người tị nạn, từ ẩm thực cho tới văn nghệ. Nói tới ẩm thực nơi này, bạn phải thăm một lần cho biết, riêng về phần văn nghệ, tuy ca nhạc mang tính cộng đồng nhưng hằng đêm cũng thu hút cả ngàn khán giả. Ngoài tiết mục hát cho nhau nghe, loto, ảo thuật hay vui cười, bà con hôm nay được thưởng thức thêm những hoạt cảnh, giòng nhạc mới lạ do các văn nghệ sĩ đóng góp đầy ý nghĩa. Tôi nghĩ, món ăn tinh thần đã có thay đổi nhiều tiết mục cho thêm phong phú, nhất là giới thiệu những dòng nhạc mới ở hải ngoại.

Nhìn chung, sân khấu văn nghệ ngoài trời là một phần độc đáo và đầy sinh động của chợ đêm Bolsa. Hoan hô ban tổ chức. Những người bạn của tôi từ phương xa ghé về Little Sài Gòn sau ba lần viếng thăm chợ đêm, có đôi lời chia sẻ "Cali buổi tối vui quá, ở đây có nhiều thứ mai kia về sẽ nhớ mãi, các anh chị định cư nơi đây thực là may mắn”.

Ngọc Anh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cứ theo như lời của giáo sư Nguyễn Văn Lục thì T.T. Thích Trí Quang là tác giả của câu nói (“Cộng Sản nó giết mình hôm nay, mai nó mang vòng hoa đến phúng điếu!”) thượng dẫn. Tôi nghe mà bán tin bán nghi vì nếu sự thực đúng y như vậy thì hoa hòe ở Việt Nam phải trồng bao nhiêu mới đủ, hả Trời?
Đảng CSVN tự khoe là “ niềm tin hiện thực hóa khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc“của nhân dân, nhưng sau 94 năm có mặt trên đất nước, thực tế đã chứng minh đảng đã cướp mất tự do của dân tộc, và là lực cản của tiến bộ...
Khi Kim Dung gặp Ian Fleming cả hai đều hớn hở, tay bắt mặt mừng và hể hả mà rằng: “Chúng ta đã chia nhau độc giả của toàn thể thế giới”. Câu nói nghe tuy có hơi cường điệu (và hợm hĩnh) nhưng sự hỉ hả của họ không phải là không có lý do. Số lượng sách in và số tiền tác quyền hậu hĩ của hai ông, chắc chắn, vượt rất xa rất nhiều những cây viết lừng lẫy cùng thời. Ian Fleming đã qua đời vào năm 1964 nhưng James Bond vẫn sống mãi trong… sự nghiệp của giới làm phim và trong… lòng quần chúng. Tương tự, nhân vật trong chuyện kiếm hiệp của Kim Dung sẽ tiếp tục là những “chiếc bóng đậm màu” trong tâm tư của vô số con người, nhất là người Việt.
Trong tháng Hai vừa qua, cái chết đau thương, lẫm liệt của nhà đối kháng người Nga Alexei Navalny trong tù đã gây sầu thảm, phẫn nộ cho toàn cộng đồng tiến bộ nhân loại. Đối với người Việt Nam tiến bộ, nỗi đau lại càng sâu thêm khi trong ngày cuối cùng của tháng Hai, ngày 29, nhà cầm quyền độc tài Hà Nội bắt đi cùng lúc hai nhà đấu tranh kiên cường...
Ít lâu nay, vấn đề “bảo vệ an ninh quốc gia” được nói nhiều ở Việt Nam, nhưng có phải vì tổ quốc lâm nguy, hay đảng muốn được bảo vệ để tồn tại?
Xuất hiện gần đây trong chiến dịch tranh cử tổng thống, Donald Trump, ứng cử viên đảng Cộng hòa, đã lên tiếng đe dọa là sẽ không bảo vệ cho các đồng minh thuộc khối NATO trong trường hợp bị Nga tấn công. Ý kiến này đã dấy lên một cuộc tranh luận sôi nổi tại châu Âu, vì có liên quan đến việc răn đe Nga và ba kịch bản chính được đề cập đến khi Donald Trump trở lại Nhà Trắng vào năm 2025 là liệu Liên Âu có nên trang bị vũ khí hạt nhân chăng, Pháp có thể tích cực tham gia không và Đức nên có tác động nào.
Tôi không biết chính xác là Văn Trí đã đặt chân đến Đà Lạt tự lúc nào nhưng cứ theo như ca từ trong nhạc phẩm Hoài Thu của ông thì Cao Nguyên Lâm Viên ngày ấy vẫn hoang vu lắm. Ngoài “núi rừng thâm xuyên”, với “lá vàng rơi đầy miên man”, cùng “bầy nai ngơ ngác” (bên “hồ thu xanh biếc”) thì dường như không còn chi khác nữa! Từ Sài Gòn, khi tôi được bố mẹ “bế” lên thành phố vắng vẻ và mù sương này (vào khoảng giữa thập niên 1950) thì Đà Lạt đã bị đô thị hóa ít nhiều. Nơi đây không còn những “bầy nai ngơ ngác” nữa. Voi, cọp, heo rừng, beo, báo, gấu, khỉ, vượn, nhím, mển, gà rừng, công, trĩ, hươu, nai, trăn, rắn, sóc, cáo, chồn… cũng đều đã biệt tăm. Người Thượng cũng ở cách xa, nơi miền sơn cước.
Vi hiến có nghĩa là “vi phạm” hay đi ngược lại những gì Hiến Pháp (HP) quy định. HP không có gì là cao siêu hay quá bí ẩn. Hiến Pháp trong bản chất chỉ là một bộ luật. Sự khác biệt chỉ là: HP là một bộ luật nền tảng hay nôm na là “luật mẹ”. Không những không cá nhân hay hữu thể pháp lý nào trong xã hội, kể cả hành pháp (tức chính phủ) được quyền vi phạm HP, mà không một luật pháp nào của lập pháp (tức quốc hội) được quyền vi phạm HP cả...
Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tiếp tục đi theo đường mòn Chủ nghĩa đã lu mờ trong thưc tế và thất bại trong hành động tại Đại hội đảng kỳ 14 vào tháng 1 năm 2026. Khẳng định này của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng là bằng chứng cho tính chai lỳ, chậm tiến và lạc hậu, không phải của riêng ông mà toàn đảng...
Thứ Bảy 24/2/2024 đánh dấu hai năm kể từ khi Nga phát động cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện nước Ukraine. Cuộc xung đột đang lâm vào tình trạng bế tắc và ngày càng tàn khốc. Nhân dịp này ông Nick Schifrin, một phát thanh viên của kênh truyền hình PBS, đã tổ chức một buổi thảo luận bàn tròn về hiện tình của cuộc chiến, nó có thể đi đến đâu và chính sách của Hoa Kỳ đối với Ukraine sẽ ra sao. Hiện diện trong buổi thảo luận có các ông Michael Kofman, John Mearsheimer và bà Rebeccah Heinrichs...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.