Hôm nay,  

Dô Đi! Dô Nữa Đi!

04/10/201400:00:00(Xem: 4944)
Đã qua đầu tháng mười mà năm nay Pháp vẫn chưa vào thu. Trời nắng, không có giọt mưa. Phải chăng Ông Trời muốn bù lại tháng tám liên miên mưa gió? Tuy nhiên những sanh hoạt định kỳ theo thời vụ vẫn được tổ chức. Hội chợ rượu chác (Vins) khai giảng khá náo nhiệt nhờ tranh nhau hạ giá và đại hạ giá. Tuy nhiên, những thứ vins mắc tiền, từ 40, 50 euros/chai trở lên vẫn không hạ giá.

Hội chợ nông phẩm lớn nhứt hằng năm vẫn tổ chức ở Cửa Versailles (Porte de Versailles của Paris). Bò, heo, cừu,... được nhà nông tắm rửa kỷ lưởng, trang điểm phấn sáp Dior, xịt dầu thơm Chanel thơm phúc đón chờ những vị khách quan trọng tới vuốt ve,...

Năm nay, Ông Chirac, Cựu Tổng thống, không đi tới được vì bịnh hoạn khá nặng, đến nổi không bìết thắc dây giày cho mình. Trước đây, năm nào, ông cũng tới, kể cả lúc hết làm Tổng thống. Ông tới để xuề xòa với nông dân, với dân chúng đi hội chợ. Và bóc miếng phó-mát, miếng thịt nguội, ực một ly vin. Cái đẹp của Ông là ở đó. Không phải ông làm màu mè như những người khác. Cho nên ông được một phần lớn dân Tây thương tuy ông có làm ông Tổng thống không tài giỏi đi nữa. Quê của ông ở làng Chirac vùng Corrèze, ở miền Nam. Ông là Tây thứ thiệt vì họ Chirac có gốc rể mang tên đất. Còn các ông Sarkozy, Hollande, Mitterrand, là gốc ngoại quốc, tha phương tới xứ Tây cầu thực. Nội các của Ông Hollande hiện nay gồm tuyệt đại đa số dân gốc ngoại quốc. Trong đó có 2 người gốc á châu nhưng không phải việt nam. Phe ta có người có ăn học, vào tới vòng trong của đảng phái Hữu, tức TW đảng, nhưng vẫn chưa được giới thiệu ứng cử Địa phương của một thành phố lớn. Ứng cử Dân bìểu, còn lâu lắm. Nếu chọn bạn mà chơi cho có lợi cho bản thân là một sự lầm lẫn căn bản. Phó-mát khó chia bớt cho người dưng.Trong lúc đó, phe Tả vì ý thức giai cấp, không có quốc gia dân tộc trong đó. Ai có khả năng đem lại lá phiếu là đồng chí, đồng chóe cả. Pháp vẫn là đất nước của mọi người mang thẻ căn cước tây. Phân biệt là kỳ thị.

Cũng ở hội chợ này, lúc còn làm Tổng thống, Ông Sarkozy bắt tay một nông dân trẻ, anh này từ chối với thái độ vô lễ. Tức giận, Tổng thống Sarkozy đã chửi thề, nhưng không giống dân Nam kỳ chửi thề "Casse-toi, Pauvre con…!" (Chết mẹ mày đi. Đồ cái thằng mất dạy...). Câu này trở thành thời danh. Mỗi khi có dịp, báo chí vẫn không quên nhắc lại. Những khuyết điểm của phe Tả thường được báo chí quên. Vì báo chí tây có tới 80% khuynh tả.

Nhắc qua một vài nét văn hóa nông nghiệp, cái gốc rể của xứ Pháp, để thấy "Thu thâu" (Xuân khai, Hạ trưởng, Thu thâu, Đông tàng) nó có ý nghĩa thật sự của nó.

blank
Lễ Hội tháng Mười

Ở bên kia sông Rhin, tại Thành phố Munich/Munchen thuộc bang Bavière Miền Nam Đức, hằng năm, cứ tói ngày Thu phân, nhưng dân chúng lại lấy ngày mở hội là trưa thứ bảy của tuần cuối tháng 9 nên có khi nhằm ngày 20/22 hoặc 23 tháng 9 và kết thúc vào chủ nhựt tuần đầu tháng 10. Năm nay, lễ hội bắt đầu ngày 20/9 và sẽ bế mạc ngày 5/10. Thế mà lễ hội mùa thu này mang tên là Lễ Hội tháng Mười (Oktoberfest). Đó là Lễ Hội Bia thu hút khách thập phương kéo tới hằng triệu người tham dự trong vòng mươi ngày hội ấy.

Năm nay là Lễ Hội kỳ thứ 181. Chỉ gián đọan trong những năm chiến tranh.

Oktoberfest tổ chức trên khoảng đất trống rộng 42 mẩu có tên là «Đồng Cỏ Thérèse». Dân địa phương quen gọi vắn tắc «Đồng Cỏ». Và ở người Bavière «Đồng Cỏ» lại có thêm nghĩa là Lễ Hội lớn.Thời gian còn lại trong năm, nơi đây cho thuê tổ chức những hội chợ, lễ lạc nhỏ và làm parking.

Vào ngày Lễ Tháng Mười hằng năm, có thêm vũ nhạc cộng đồng, nhà hàng ăn với những món truyền thống địa phương. Với số khách tham dự, với những lễ nghi, tập tục, trang phục màu sắc rực rở, có thể nói Lễ Hội Tháng Mười ở Munich/Munchen là một lễ lớn nhứt thế giới.

Lễ Hội Tháng Mười tồn tại qua bao nhiêu biến cố lịch sử nhờ nó có nguồn gốc bắt rể vào lịch sử Đức. Căn bản là nến văn minh nông nghiệp. Thợ thuyền, và nhứt là thợ thuyền vô sản, không có truyền thống. Họ sống, tập họp theo nhà máy. Cách tập hôp của họ theo dạng đoàn lủ, dựa trên quyền lợi, không có nội dung thiêng liêng. Khi xí nghiệp đóng cửa, họ kéo nhau đi chổ khác. Sự tồn tại và có khi lớn mạnh căn cứ trên sự mâu thuẩn, xung đột giữa thợ với chủ xí nghiệp.

Lễ Hội Tháng Mười ra đời vào Tháng Mười 1810 nhơn đám cưới của Vua Louis Ier Bang Bavière với Công chúa Thérèse de Saxe-Hildburghausen ngày 12 Tháng Mười 1810. Năm rồi, Lễ Hội, trong vòng 16 ngày, qui tụ về 6,4 triêu khách từ khắp thế giới.


Lễ khai mạc là một cuộc diển hành của hơn 8 000 người mặc y phục cổ truyền, quần đùi bằng da cho đàn ông, còn đàn bà mặc áo dài tay phùng, trước ngực mang tạp-dề máu sắc sặc sở. Công chúng quanh quần trong những nhà lếu uống bia và nghe nhạc. Mỗi năm, vào dịp lễ, Đức bán ra được không dưới 6 triêu lít bia. Đây là số bia, phần lớn còn đọng lại của năm rồi, nhơn dịp này thanh toán sạch.

Bia đựng trong cái bô, tiếng thông dụng là Mass hay Chope với dung lượng 1 lít. Điệu nghệ uống bia ở Lễ Hội là phải uống một lèo cạn cốc mới có phép để cốc xuống. Đó còn là luật bất thành văn ở Lễ Hội Tháng Mười.

Các cô gái trẻ, xinh đẹp như tìên, y phục truyền thống xứ Bavière, mang tới chiêu đải khách 10 cốc bia, mỗi cốc 1 lít, gắn theo 10 ngón tay ngà ngọc.

Muốn tới đây tham dự Lễ Hội, người ta phải giử khách sạn, chổ ở, cả ở lếu, trước một năm. Ngày xưa, người ở xa tới, có thể mang theo lều chỏng, tìm chổ đất trống cấm trại vài ngày. Nay chánh quyền không cho phép nữa.

Lễ Hội Tháng Mười ở Bavière vĩ đại, hoan lạc, có đời sống tới 181 năm vì nó bắt nguồn từ lịch sử, đậm nét văn hóa dân tộc. Thiếu những điều kiện này, chắc nó không thể tồn tại lâu đời mặc dầu có bia ngon, thịt cá ngon!

blank
Lễ Hội tháng Mười

Lễ Hội Tháng Mười ở Việt nam

Ở Việt nam vào thời điểm này, từ Sài gòn ra Hà nội, người ta cũng háo hức mong đợi Lễ Hội Bia Tháng Mười.

Năm nay, Hội Bia Oktoberfest của Munich/Muchen trở lại Việt nam là lần thứ 5. Cũng như những lần trước, năm nay, Hội Bia được tổ chức khá giống như ở Đức, tức cũng lều trại, thức ăn của Đức và nhiếu thứ bia đức khác nhau. Dỉ nhiên, ở Việt nam, khi có hội hè đình đám, nhứt là có ăn nhậu, thì dân chúng tấp nập kéo tới rần rần. Có lễ là có nhạc. Hai ban nhạc dân tộc đức chia nhau cho Sài gòn và Hà nội làm cho Lễ Hội thêm phần tưng bừng, hào nứng.

Oktoberfest năm nay tại Hà nội lớn hơn các năm trước vì nơi chọn làm lễ là khách sạn JW Marriott, với diện tích 1600 m2, có thể chứa tới 1000 người. Hội Bia sẽ diển ra 2 ngày tại đây.

Sài gòn tổ chức Hội Bia trước từ 10 Octobre và kéo dài một tưần rồi mới đưa ra Hà nội hai ngày, 23 và 24 Tháng Mười. Ông Giám đốc khách sạn Marriott nói trước báo chí đây là một Lễ Hội chưa từng xảy ra ở Hà nội vì bề thế quá vĩ đại của nó. Về nội dung, bia đức chánh hìệu, các món thịt nguội từ Đức đưa qua. Khách tham dự sẽ cảm thấy như mình đang thật sự tham dự Lễ Hội Bia tại chánh quốc, chớ không phải ở Hà nội!

Ở Sài gòn có nhiều nơi tổ chức Oktoberfest. Sài gòn Café, khách sạn Sheraton, …Khách vào bình thường như thực khách. Trả tiền cho phần ăn uống. Thực phẩm, bia, đều từ Đức đưa qua cho dịp này.

Thế giới tìêu thụ bia các hiệu 177 tỷ lít/năm, tức trong 1 giây, dân nhậu ực hết 5600 lít. Tàu từ năm 2003 bõ Mao đài uống hết mỗi năm 42 tỷ lít bia. Đứng hàng thứ 7 trên thế giới, tăng lên 70% từ mươi năm sau này.

Nga uống mỗi năm 10 tỷ lít, đứng hàng thứ 1 ở Âu châu, qua mặt Đức, Tây-ban-nha. Pháp bị xếp hạng thứ 19.

Riêng Cộng Hòa Tìệp tính theo mức tiêu thụ /đầu người thì dẩn đầu danh sách đảng vìên đảng Lưu Linh suốt 17 năm qua.

Người ngoại quốc tới Sài gòn không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy dân Sài gòn uống bia với cục nước đá thật lớn trong ly. Ban đầu họ nghĩ ví khí hậu nóng nực, thường xuyên 30 °c. Nhưng sau đó, khi hiểu ra thì cục nước đá để làm loảng bia, người uống mới có thể uống từ sáng tới chiều được.

Và họ đều lấy làm thú vị hơn khi hiểu thêm biểu văn ở chầu cụng ly «1,2, 3 Dô! Dô nữa đi! Dô tới luôn bác tài!».

Văn hóa lưu linh pha chất lê-nin nên vô cùng hào hứng!

Hồ hỡi đi dự Lễ Hội Tháng Mười

Nhân dân nào mong đợi từ lúc thu phân để đi dự Lễ Hội bởi vé vào cửa cho 1 người là 1 100 000 đồng + 10% TVA.

Vé bán trước tại vài ba địa điểm hoặc có thể liên lạc qua internet. Ban tổ chức là Hiệp Hội Doanh nghiệp Đức tại Việt nam.

Như vậy mới thấy không phải là nhân dân là có thể dự Lễ Hội Tháng Mười được. Tuy bình đẳng vì cùng xã hội chủ nghĩa với nhau. Nhưng nhân dân xã hội chủ nghĩa thứ thiệt chắc chắn không thèm vào mấy nơi này. Họ chọn nơi thoáng khoáng hơn. Và họ thoải mái «Dô! Dôi nữa đi! Dô tới bến luôn!». Từ sáng tới chiều.

Chuyện độc tài cai trị, truyện dân chủ, nhơn quyền, nước mất cho Tàu, …tất cả chìm trong đáy ly. Con người không tỉnh rượu được thì làm sao tỉnh chuyện khác?

Nguyễn Thị Cỏ May

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tầm nhìn nào đó, người dân và giới báo chí trong nước có thể đặt câu hỏi phải chăng ông Trọng đã dứt điểm vấn đề nhân sự trước Đai hội-XIII? Nhất là họ dựa trên những sự kiện vừa xảy ra trước ngày Quốc Khánh-75.
Việt Nam chỉ kiện Trung Cộng về Biển Đông “khi đàm phán bế tắc và chiến tranh đã gần kề”. Việt Nam cũng kiên định không đứng về phe nào trong cuộc tranh chấp quyền lực ở Á Châu-Thái Bình Dương giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ. Quan điểm xuyên suốt này đã được lan tỏa trong nội bộ những nhà ngoại giao có thẩm quyền nhất của Việt Nam về xung đột ở Biển Đông hiện nay.
Lời người dịch: Hiện nay, chỉ số thị trường chứng khoán của Mỹ đang lên cao. Đối với các nhà đầu tư, tin này là một tín hiệu khích lệ khởi đầu trong một số lĩnh vực nhất định, nhưng nó sẽ không bảo đảm đem lại tình trạng phục hồi nhanh chóng cho toàn diện nền kinh tế. Michael Spence cho rằng, các doanh nghiệp trong lĩnh vực kỹ thuật số và công nghệ cao đang phục hồi nhanh và không cần hỗ trợ. Các thước đo tạo ra giá trị cho vốn tư bản là tài sản vô hình và kiểm soát dữ liệu. Các doanh nghiệp hàng không, du lịch và lĩnh vực khác sẽ còn gặp nhiều bất trắc. Nhìn chung, nhiều biện pháp hồi phục cần phân biệt và triển vọng còn lệ thuộc nhiều yếu tố và thời gian. Michael Spence không đề cập đến hai luận điểm quan trọng khác. Một là tình trạng bất ổn kéo dài dẫn đến việc các gia đình và doanh nghiệp lo dự phòng hơn. Bao lâu nền kinh tế vẫn còn suy yếu, các doanh nghiệp sẽ hoãn đầu tư; các gia đình chỉ lo chi xuất tối thiểu cho sinh hoạt gia dụng và chi phiếu hỗ trợ sẽ không có tác d
Trump là một nghịch lý: tỷ phú địa ốc nhưng được giới công nhân thợ thuyền bỏ phiếu; thô lỗ và thiếu đạo đức nhưng được giới tôn giáo và thành phần bảo thủ liêm chính ủng hộ. Ngay nhiều người bỏ phiếu cho Trump cũng không chối cãi ông ta thiếu tư cách lãnh đạo nhưng tại sao vẫn còn tiếp tục ung hộ? Bởi vì họ xem Trump là cơ hội cuối cùng trong cuộc chiến văn hóa sống còn đối với chủ nghĩa tự do (liberalism) để phục hồi nước Mỹ.
Hãy làm công việc của một hiệp sĩ, hãy cùng nhau chận đứng cái ác và không cho phép kẻ ác tiếp tục đem cái hoang dã của những toà án ngoài cánh đồng vào dinh thự. Hiệp sĩ trong phiên toà này cho dù chưa thay đổi được kết quả của vụ án, nhưng đó là Tiếng Lòng của nông dân thôn hoành, là Thực Trạng của xã hội, và chính là Số Mệnh của mỗi chúng ta.
Chúng ta đang sống trong thời đại của những cửa sổ. Có rất nhiều cửa sổ chung quanh chúng ta, và những cửa sổ này hầu như lúc nào cũng mở. Tiếng Mỹ gọi nó là Windows. Rất giản dị nhưng sức hàm chứa rất lớn, rất kinh khủng! Từ một ngày rất xa của năm 1985 nhu liệu Windows ra đời. Có thể nói một cuộc cách mạng về thông tin của loài người. Ba mươi lăm năm trôi qua từ khi Microsoft Windows ra đời, lợi ích của nó không thể kể xiết vì hình như ngày hôm nay chúng ta có một công trình nào đó dù nhỏ hay lớn, tầm ảnh hưởng rộng hay hẹp cũng đều có mặt trong những cửa sổ này.
Thông tín viên Võ Thành Nhân (SBTN) vừa buồn bã loan tin: nhà báo Lê Văn Phúc đã từ trần vào hôm 7 tháng 8 năm 2020, tại Reston – Virginia. Tác phẩm (Tôi Làm Tôi Mất Nước) đầu tay của ông do Văn Hữu xuất bản năm 1985, và Thế Giới Ấn Quán tái bản – lần thứ 5 – vào năm 1989. Với thị trường sách báo hải ngoại thì đây là một hiện tượng hiếm hoi.
Tuy không không thành công hay hiển đạt (gì ráo trọi) tôi vẫn sống được như một người đàng hoàng cho mãi đến hôm nay là nhờ luôn ghi khắc (và biết ơn) những gì đã được học hỏi vào thưở ấu thời. Hình ảnh của những cô giáo (thiên thần) của tôi cũng thế, cũng mãi mãi in đậm trong tâm trí của một kẻ tha hương – dù tóc đã điểm sương.
Những năm thập niên 50 của thế kỷ trước, bịnh bại liệt (polio) đã gây ra hàng ngàn cái chết cùng sự bại liệt kinh hoàng cho các gia đình có con nhỏ bị lây nhiễm. Nó bị người dân Mỹ xem là điều đáng sợ thứ nhì, chỉ thua sau bom hạch tâm. Ngày 12 tháng Tư năm 1955, chính phủ thông báo thuốc ngừa bại liệt đầu tiên đã có và các hãng bào chế cấp tốc sản xuất hàng loạt thuốc chủng ngừa.
Chính phủ Đức vừa loan tin, nhà đối lập Alexej Nawalny ở Nga bị ám hại vì chất độc Nowitschok. Cách đây hai năm, ông Sergej Sripal người Nga ở Liên Hiệp Vương Quốc (Anh) và người con gái cũng bị hai sĩ quan tình báo từ Nga sang đầu độc bằng chất này. Chất độc này có tính năng ra sao? Và tại sao thế giới phương tây nhận diện được loại độc chất này? Bài viết sau đây cho biết một vài sự kiện liên quan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.