Hôm nay,  

Ly Dị

04/11/201400:00:00(Xem: 7263)

Lời tác giả: Đây là câu chuyện của hai kẻ yêu nhau nhưng không thể sống chung trong hoàn cảnh xã hội Mỹ phóng tác qua bài hát "Les Divorces" của Michel Delpech. Mọi chi tiết đều tưởng tượng và nếu có trùng hợp ngoài đời sẽ chỉ là sự ngẫu nhiên. Quý vị có thể nghe bài “Les Divorces” qua you tube sau đây: www.youtube.com/watch?v=5SYWl-LnevY

*

Hôm nay, ngày Thứ Hai đầu tuần...

Thân nghỉ sở làm để đến gặp Dung, người vợ mà chàng sắp ly hôn. Xe vừa đậu bên lề đường, chàng tần ngần lặng nhìn căn nhà vợ chồng đã mua cách đây gần thập niên và thấy lòng quặn đau, một cảm giác chao đảo khó diễn tả! Mái ấm này có kiến trúc đương thời, xây hai tầng bề thế vẫn dãi nắng dầm mưa chẳng mảy may thay đổi thế mà tiếc thay, lòng người ở nơi đó sau nhiều năm tháng chung sống lại lộ rõ những khác biệt nên ngang trái từng ngày lún sâu vào chuyện nhân duyên... Mấy ai đoán trước được đường đời trăm vạn nẻo mai này sẽ chuyển hướng số phận chúng ta về đâu? Khi xưa, cũng đã tưởng nơi đây mãi mãi là chỗ “vạn đại Dung Thân” như tên vợ và tên chồng hai chữ ghép lại thành một ý nghĩa nhàn hạ... ngờ đâu nửa đường đứt gánh và cảnh biệt ly đang đến gần.

Lúc còn bé Thân theo cha mẹ di tản từ quê nhà đến Canada rồi lớn lên gặp Dung ở miền nắng ấm Cali. Hai người kết duyên và chàng hân hoan định cư “ở rể” đất nước này nên gia đình vừa dọn vào nhà mới là Thân trồng ngay Cây phong “Japenese Trident Maple” ở mặt tiền. Giản dị như câu nói “chúng ta đi mang theo quê hương” chỉ vì quốc kỳ Canada cũng gọi là Lá phong và hơn hết nó còn là chứng tích cho sự đổi đời, đổi cả nơi chốn hãnh diện đi theo tiếng gọi tình yêu của chàng. Mối tình đầu thường đẹp như văn chương diễn tả nhưng luôn mang sẵn khuyết điểm vì thiếu kinh nghiệm ít hay nhiều. Lần đầu yêu Dung, cả một quãng đời trôi nổi... Con tim bỗng dưng cô đơn, sớm chiều cảm thấy lẻ loi vì vắng hình bóng nàng nên dẫu nghìn dặm xa cách, Thân cũng nhanh chóng chuyển về Orange County hay “Quận Cam” cho thỏa niềm mơ ước sống cùng người yêu dưới một mái nhà.

Thế rồi dòng đời âm thầm trôi nhưng thực tế tình yêu và cuộc sống có bao giờ êm đềm chung một giấc mơ đâu? Khi hai tâm hồn bị đau thương xô xát tận cùng, Thân đành phải dọn ra riêng cách đây vài tháng để chuyện vợ chồng hạ hồi phân giải nhưng oái oăm thay, chính sự ly thân tạm thời đó lại nẩy sinh tâm trạng hoài nghi bất an cho cuộc tình đang hồi sôi động nên quan hệ hai người bị bế tắc... mỗi ngày một thêm lạnh lùng cách xa.

Cuối cùng thì mất mát khổ hạnh vẫn quy vào bé Liên, cô con gái duy nhất của Dung với Thân. Từ nay và mãi về sau, nó sẽ không còn thấy cha mẹ chiều chiều ngồi bên nhau âu yếm cười đùa. Năm nó mới chào đời, tiếng khóc rộn rã ngày đêm lại là tiếng cười hạnh phúc của gia đình nhưng chẳng bao lâu, nó thường thấy cảnh bố gắt gỏng và mẹ lúc to tiếng lúc nức nở che mặt ủ rũ nằm khóc một mình...

Bố nó thích kể chuyện vui rồi làm tàu bay nhấc bổng tấm thân bé nhỏ ấy lên để được nghe tiếng pháo cười rũ rượi. Mẹ thì hay ôm nó vào lòng hôn lấy hôn để... có khi mạnh quá nên nó thường cau có tỏ vẻ bất bình! Tuổi nhỏ thấy cái gì cũng lắp bắp đặt câu hỏi nên cả bố và mẹ đều dặn dò dạy bảo đủ điều... Những lúc ấy, nhìn nó dương cặp mắt nai ngơ ngác, chăm chú nghe cắt nghĩa chuyện lạ trên đời mà thấy thương yêu vô cùng. Liên như con mèo con đáng mến tuổi vừa lên năm, bề ngoài xinh xắn giống con chó bông quanh quẩn trong nhà. Nhớ năm xưa, Dung đã đồng ý với chồng đặt tên con là “Lien” theo ngoại ngữ Tây phương là mối liên kết sắt son vợ chồng nhưng bây giờ chuyện đời “mưu sự tại nhân, hành sự tại thiên” biết làm sao hơn? Tuy nhiên ở hoàn cảnh hiện tại, vai trò của Liên vẫn là gạch nối chính đáng giữa hai người vì mọi khó khăn sắp xếp chuyện ly dị này đều đặt trọng tâm vào đời sống tương lai sẽ chỉ còn nửa mẹ nửa cha của nó.

Sáng nay từng bước ngập ngừng trên lối đi trở lại nhà, cây Trident Maple Nhật Bổn thân nhỏ, lá nhỏ rụng đầy sân tưởng như đang nhìn Thân nhỏ lệ rồi theo tiếng gió vi vu thì thào xin chàng đừng bỏ nó ở lại một mình dẫu cho cuộc bể dâu này ngày mai sẽ biến đổi ra sao. Trời tháng mười đã vào thu, lá phong “đinh ba” theo mùa đổi thành vàng nâu, vài cành có lá sớm điểm màu úa đỏ giống màu máu tim tan vỡ khác gì tâm hồn chàng ngay giờ phút này... Nghiệm thấy đúng như câu nói của người bản xứ: “You will never know true happiness until you have truly loved and you will never understand what pain really is until you have lost it” tạm hiểu là: “Yêu chân tình mới hiểu được thế nào là hạnh phúc lứa đôi rồi khi mất nó sẽ thấm nỗi đau thương... đoạn trường ai có qua cầu mới hay.”

Thân ngần ngại thò tay bấm nút chuông căn nhà của mình như một người khách lạ. Quả tình “người khách lạ” thân quen hôm nay có hẹn với bà chủ nhà để kiểm điểm và cùng bàn bạc vấn đề ly dị đã gần hồi chung cuộc. Cửa mở... giản dị bộ y phục gọn gàng Dung hững hờ đứng trước Thân như chờ đợi sẵn, vẻ phờ phạc có lẽ vì những đêm không ngủ lộ rõ trên khuôn mặt giai nhân. Nàng nhìn vội vào mắt Thân, chào nhanh không thành tiếng rồi muốn dấu nỗi tuyệt vọng, cúi đầu lặng lẽ quay gót trở vào. Thân khựng lại vài giây, hoang mang nghĩ đến đôi môi, ánh mắt ấy đã bao lần chới với chia sẻ cùng chàng những nụ hôn dài ngừng thở mới chỉ hơn một năm thôi thế mà sáng nay như gáo nước lạnh đã hòa tan tất cả vào cõi vô thường. Xót xa, bất lực... Tâm hồn cảm thấy bị xát muối và mất tự chủ, chàng theo vợ vào phòng khách với trạng thái nửa hoang vắng nửa thất lạc trước cảnh cũ người cũ. Hít một hơi dài cho tỉnh người, chàng ngồi bất động đưa mắt nhìn Dung dò hỏi bao nhiêu “breaking news” nào nữa sẽ sắp xảy ra đây?

Một phút lặng thinh, Thân lên tiếng cố tình làm tan băng tuyết đang ở giữa biên giới ly dị và tình yêu. Lời “tỏ tình” cho dù muộn màng nhưng ý nghĩa nhất vẫn là thăm hỏi cô con gái đáng thương đáng tội...

- Em đưa bé Liên đến trường rồi à?

- Dạ! Ban sáng dắt nó đi học sớm để tiện cho việc gặp anh hôm nay.

- Nếu chuyện hai đứa mình thanh toán xong, em dự tính sẽ ở lại căn nhà này với nó?

- Ủa... Em đã nói rõ với anh ý định ấy rồi mà! Anh quên à?

- Vẫn biết thế nhưng anh nghe phong phanh em đang quen một người đàn ông khác nên...

- Ai nói với anh? Những chi tiết này anh nên hỏi thẳng em chứ...

- Thỉnh thoảng có dịp ghé ngang qua nhà, anh hay thấy chiếc xe lạ đậu trên “driveway” và mỗi lần đi chơi với bé Liên, nó cứ thắc mắc kể lể về người đàn ông bạn của mẹ rồi không ngừng hỏi anh...

- Úi giời! Đi nghe tâm sự con nít thì anh đổ thóc giống ra ăn... Sẽ chỉ làm vấn đề thêm rắc rối...

- Do những sự kiện không rõ ràng ấy, xét ra anh cần có luật sư và dĩ nhiên em cũng vậy.

- Ok... Anh tính sao cũng được.

Dung vừa nói xong lời cuối có tính “ba phải” và ít nhiều thách đố, nàng khoanh tay trước ngực nhìn Thân... Nhận thấy bản chất gay go trong vấn đề ly dị bắt đầu xuất hiện... hết tình thì đến tiền mà hai người như đang ở hai hành tinh khác nhau nên chàng tìm cách tránh né sang chuyện bé Liên:


- Mỗi tuần một ngày trường bé Liên không có lớp, anh sẽ cố xin nghỉ ở nhà với con để em khỏi gửi nhờ ông bà ngoại nữa. Ngoài ra lúc nào bận rộn, em cũng có thể báo trước rồi anh sẽ đến đón nó. Riêng cuối tuần thì anh và em...

Nói đến đây, Thân ngừng lại vì bất ngờ thấy hai hàng lệ lóng lánh vừa từ khóe mắt Dung chảy dài trên má. Thói đời, nước mắt đàn bà vẫn là loại vũ khí tâm lý đặc biệt có hiệu lực nhưng ở thời điểm này, đối diện với nỗi buồn của vợ, chàng nghĩ rằng nàng đang khóc vì hoàn cảnh ly tan khó giải quyết hơn là xót xa cho chuyện tình yêu đã mất! Khi duyên kiếp lỡ làng, lòng người thiển cận thường nhìn sự việc như vừa xảy ra mới ngày một ngày hai rồi thiên vị trách móc chỉ một bên chứ thực tế, chuyện ly dị thường có cả một “tiểu sử” gay cấn... bất đồng về tình cảm và vật chất giữa hai người kéo dài nhiều năm nhiều tháng.

Dung là một phụ nữ thông minh dễ dàng có địa vị khả quan ngoài xã hội. Thân luôn tin rằng sau chàng, nàng sẽ nhanh chóng vươn lên khỏi vũng lầy và tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Tuy thế, đàn bà dù cương quyết đến đâu cũng vẫn chất chứa tính yếu mềm. Người đàn ông như Thân trưởng thành ở một nước văn minh, thay vì ghen tuông ngược dòng định mệnh, chàng thực tâm cầu mong nàng sẽ sanh thêm một bé trai cho Liên với người yêu mới tâm đầu ý hợp để nó có chị có em vui đùa... Khốn thay vì thấp thoáng có sự hiện diện ngẫu nhiên của người thứ ba vào lúc này mà vấn đề ly dị trở thành phức tạp. Đó chính là một “dilemma”!

Tỏ bầy như thế tưởng như Thân vẫn còn yêu vợ? Có lẽ... nhưng yêu mà không sống được với người mình yêu cũng là một trường hợp thường xảy ra trong đời sống tân tiến ngày nay. Bỗng chàng nhớ câu “anonymous” quen thuộc: “If you love someone, let them go. If they return to you, it was meant to be. If they dont, their love was never yours to begin with” tạm dịch là: “Nếu yêu ai hãy cứ để người ấy tự do ra đi... Họ trở lại nghĩa là đã yêu mình chân thật còn không thì coi như người ấy chưa bao giờ thật sự có tình yêu với mình”.

Bạn bè có người tốt kẻ xấu, lạ lùng thay họ tự coi như có bổn phận... mỗi người đứng ở một vị thế trong câu chuyện đổ vỡ thương tâm này. Người đứng bên này kẻ đứng bên kia cứ thế dèm pha nói xa nói gần, có khi lời lẽ bàn bạc đầy tính kích động làm thương tổn hoặc tạo thù oán giữa vợ chồng Thân mà dửng dưng vô tình. Nghĩ thế nên chàng muốn dặn dò Dung lời yêu thương tế nhị:

- Em à... Sự thể đã như thế này rồi! Mai đây hai đứa mình cho dù ở hoàn cảnh đối nghịch nào cũng ráng đừng để tâm thù hằn ghét bỏ nhau em nhé! Nếu xảy ra chắc chắn sẽ là điều đáng tiếc vì lòng anh không bao giờ muốn. Em hứa với anh được không?

Dung vẫn lặng yên, bâng quơ nhìn xuống không trả lời. Bằng giọng dụi dàng Thân nói tiếp:

- Chuyện gì phải đến sẽ đến thôi... Ngày mai ngày mốt trước quan tòa, anh sẽ nhắm mắt tự nguyện nghe theo lời luật sư mà quên đi những điều tốt đẹp trong chuyện hai đứa mình để lên án buộc tội em. Mong em hiểu đó chỉ là hoàn cảnh bắt buộc và...

Câu nói đứt quãng... chàng ngừng vì Dung vừa vụt quay đi, dấu mặt vào hai tay khóc nấc thành tiếng. Mủi lòng, tiến lại gần định ôm lấy vai Dung tìm cách an ủi nhưng tức thì Thân lùi lại vì sợ sẽ có phản ứng cự tuyệt... Băn khoăn một hồi lâu, chàng mới cất tiếng:

- Quả tình là xấu hổ và xấu xa vì hai đứa phải trả tiền cho kẻ lạ sử dụng mọi phương tiện đổ lỗi cho nhau để tìm thắng lợi nhưng em...

Thân rung lên vì xúc động, lời nói chất chứa đau thương nên nghe như tiếng lòng bị dồn nén khóc thầm... Sau vài giây ngập ngừng lấy hết can đảm, từng lời chàng thốt ra chậm chạp:

- Em ơi! Hãy nhìn thẳng vào mắt anh và hứa với anh rằng... Một lần cuối... mặt đối mặt để anh nói với em điểu này! Hứa với anh... là đám mây đen không ngừng ở đây, nó nhanh chóng bay đi rồi mọi chuyện sẽ thay đổi khá hơn... mọi chuyện sẽ thay đổi tốt hơn bây giờ. Quả tình... nghĩ xem... chúng ta cũng đâu còn giải pháp nào khác đâu?

Dung ngước mắt lên nhìn Thân, cặp mắt như nhỏ lại vì sưng nước và bờ môi mọng đỏ vì chất muối mặn chảy vào. Nàng duỗi người trong lòng ghế lắng nghe Thân nhưng tuyệt đối không thêm thắt lời nào.

- Một lần cho tất cả và hai đứa mình đều phải ý thức rằng cuộc ly hôn dù có mất mát... nó cũng là điều tốt cho tương lai...

Thời gian qua nhanh, thấm thoát đã đến giờ bé Liên tan trường và nhất là chàng nhận thấy Dung giữ yên lặng vì suy tư hay mệt mỏi... Nàng tỏ vẻ không còn muốn nghe thêm nên Thân vội đứng lên nói câu giã từ và đề nghị sẵn xe đậu ngoài đường, chàng sẽ đến trường đón bé Liên...

Trên đường về nhà, chàng cố tình đậu xe cách xa cả một dẫy phố để có dịp tản bộ với Liên. Nó tung tăng chạy nhảy sau những giờ gò bó trong lớp, tâm hồn non dại chưa biết tháng ngày khổ hạnh đang chờ đợi vì cảnh thiếu cha hay thiếu mẹ. Nó đi bên cạnh Thân vừa cười vừa nói không ngừng vì tình cờ hôm nay được bố đón ở trường. Trong đôi mắt nai tơ ấy, có lẽ hình ảnh chàng vẫn còn là thần tượng tuyệt đối... Với ý nghĩ tích cực đó, chàng tự hứa sẽ giúp con gái có cuộc sống hài hòa dù ở bất cứ hoàn cảnh bất thường nào. Đến trước cửa nhà, chàng hôn con tha thiết thật lâu, trao bàn tay nó cho Dung, chào nàng rồi lặng lẽ bước ra khỏi tổ ấm năm xưa...

Nhớ đến nhà văn nữ Spanish - Cuban Anais Nin với những lời cuối để chôn cuộc tình: “Love never dies a natural death. It dies because we dont know how to replenish its source. It dies of blindness and errors and betrayals. It dies of illness and wounds. It dies of weariness, of withering, of tarnishing” hiểu là: “Tình yêu không chết tự nhiên bất ngờ. Nó chết vì chúng ta không biết bổ sung nguồn sống. Chết vì mù quáng, sai lầm và phản bội. Chết vì bệnh hoạn, bị thương tổn. Chết vì chán chường mệt mỏi, héo tàn hay nhơ nhuốc”. Thân tự hỏi chẳng biết chuyện tình của mình ở vào trường hợp nào? Một lý do, hai lý lẽ hoặc tất cả những lời buộc tội của Anais Nin đang sắp sửa chôn đi mối tình đầu một thời hoa mộng của chàng và Dung?

Tuy thế, quan trọng hơn cả vẫn là vấn đề luật sư. Kinh nghiệm của vợ chồng một người bạn của Thân, ra tòa ly dị xong xuôi thì cả gia tài mất hết... Có lúc họ thấy hai vị luật sư ngồi bên nhau đánh chén trong một nhà hàng sang trọng để cùng bàn bạc (?). Người bản xứ ở đây thường nhận xét: “Love is grand, divorce is a hundred grand” ý muốn nói “Love is grand (i.e. great) but divorce will cost you a hundred grand (i.e. one hundred thousand dollars). Đây là một lời nói đùa chơi chữ có ý nghĩa như câu chuyện kể trên... Hy vọng vợ chồng chàng đã cùng hiểu rõ vấn đề trước khi tiến xâu vào cuộc tranh cãi.

Thân quay lại nhìn cây Phong Nhật Bổn và muốn nhắn nó hãy cứ nhẫn nại ở yên chỗ cũ. Lá thu rụng rồi xuân đến lại mọc lá xanh. Cuộc đời là cõi đi về! Tất cả đều giống nhau và ở đâu cùng thế... Tình yêu biết đâu chừng cũng thế... Cũng là cõi đi về có nhau ở vào một thời điểm khác biết đâu chừng? Que sera, sera...

2014/10/25

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.
Ôn dịch Vũ Hán gây nên một cơn khủng hoảng chưa từng thấy trong khối các nước nghèo khó khiến 100 quốc gia trong số 189 thành viên IMF hiện đang cầu cứu cơ quan quốc tế này viện trợ khẩn cấp. Tưởng cần nên tìm hiểu bối cảnh của những quốc gia đang phát triển song song với các phân tích về tác động của khủng hoảng.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã lộ rõ tâm địa chống dân chủ bằng mọi giá để kéo dài độc tài cai trị, làm giầu bất chính trên lưng người dân nhưng lại ngoan ngoãn cúi đầu trước hành động cướp đất, chiếm Biển Đông của Trung Cộng. Những việc này, tuy không mới, nhưng đã bung ra vào lúc đảng ra sức vận động cán bộ, đảng viên, kể cả cựu lãnh đạo và cựu chiến binh đóng góp ý kiến vào các Dự thảo văn kiện đảng XIII để khoe khoang.
Đại dịch Vũ Hán đang tàn phá Trung Hoa Lục Địa và toàn thể nhân loại. Tuy thế, tai họa này vẫn không giảm thiểu tham vọng bá quyền xâm lược của đảng CSTQ đối với Việt Nam qua các hoạt động tập trận, xâm phạm lãnh hải và vùng kinh tế cũng như hiếp đáp gây thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.
Tôi (trộm) nghe nói rằng quân tử ba ngày mà không đọc sách thì diện mạo dơ dáng, và trò chuyện khó nghe. Tôi vốn bẩm sinh mặt mũi không mấy dễ coi, và chuyện trò vô cùng nhạt nhẽo nên (lắm khi) đến vài ba năm cũng chả nhìn đến một cuốn sách nào mà vẫn cứ sống phây phây – chả có (trăng) sao gì ráo trọi.
Sau ngày 30-4-1975 Bắc Việt Nam (NVN) chủ trương tiêu diệt triệt để tiềm lực NVN về nhân lực, về kinh tế và về văn hóa nhằm củng cố việc cưỡng chiếm Nam Việt Nam (NVN) và chận đứng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) có thể hồi sinh ở NVN.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.