Hôm nay,  

Trái Bom Di Trú

25/11/201400:00:00(Xem: 8999)

...họ biết Dân Chủ sẽ thu được cả triệu phiếu mà họ không có cách nào cản được...

Cuối cùng thì TT Obama cũng đã ra tay. Đơn phương ký sắc luật hoãn trục xuất khoảng 5 triệu di dân bất hợp pháp. Bất chấp chống đối của phe đối lập cũng như ngăn cản của một vài đồng minh. Một quyết định mà Mỹ gọi là “give the middle finger to the Republicans”, hay Việt Nam ta gọi là “tát vào mặt Cộng Hòa”. Ngay cả báo phe ta Washington Post cũng đã chính thức viết bài kêu gọi TT Obama không nên quyết định đơn phương, bất chấp quốc hội, vì sẽ đưa nước Mỹ vào tình trạng khủng hoảng Hiến Pháp mà không ai đoán được sẽ nguy hiểm như thế nào, và sẽ gây tiền lệ ra sao. Mai mốt một tổng thống CH cũng bất cần quốc hội, ra luật tuỳ hỷ như vậy thì sao?

Tối thứ năm 20/11, TT Obama lên truyền hình công bố sắc luật mới. Đại cương, một người cư trú bất hợp pháp nếu đã sống ở Mỹ 5 năm, có con là công dân Mỹ (vì sanh trên đất Mỹ), không phạm pháp, và chịu đóng thuế sòng phẳng (tức là được phép đi làm hợp lệ), thì sẽ tạm thời được hoãn không bị trục xuất ra khỏi Mỹ. Không phải ân xá toàn diện, chỉ là “tạm thời hoãn trục xuất”. Nhưng trên thực tế, cuối cùng rồi những người này sẽ được ân xá, hợp thức hóa hết. Chỉ là chuyện đi từng bước.

Ở đây có hai vấn đề ta có thể bàn: tình trạng di dân bất hợp pháp, và quyết định của TT Obama.

TÌNH TRẠNG DI DÂN BẤT HỢP PHÁP

Đây là một trong những vấn đề lớn của Mỹ, đã có từ cả mấy chục năm nay, nhưng chưa ai có giải pháp, vì vấn đề hết sức tế nhị và phức tạp, dính dáng vào đủ phạm vi chính trị, nhân đạo, văn hoá, xã hội, tài chánh, ngoại giao, luôn cả an ninh.

Nguyên nhân xâu xa của vấn đề thì hết sức là giản dị. Nước Mỹ là một thứ đá nam châm thu hút thiên hạ từ khắp thế giới. Bất kể thế giới chửi rủa Mỹ là đế quốc, là cường hào ác bá tài phiệt, kỳ thị da màu, bóc lột dân nghèo, quân phiệt hiếu chiến, v.v…, cả thế giới vẫn muốn tìm mọi cách để tôn vinh văn hoá Mỹ và vào đất Mỹ sống.

Nhìn vào thế giới ngày nay, cho dù đa đạng cách mấy về sắc dân, ngôn ngữ, phong tục,… cũng vậy, nhìn cho kỹ thì thấy quả là Mỹ đang thống trị cả thế giới. Không kể phạm vi quân sự và kinh tế đã quá rõ, Mỹ còn thống trị thế giới cả về văn hoá. Mũ baseball, áo T-shirt, quần jean, giầy Nike đã trở thành “quốc phục” của cả thế giới, cả thế giới coi phim Mỹ, nghe nhạc Mỹ, coi đài CNN, đọc sách báo Mỹ.

Nước Mỹ là đất của cơ hội thăng tiến đồng đều nhất trong tất cả các nước gọi là văn minh tiến bộ và công bằng. Nhìn vào tình trạng chung của người tỵ nạn Việt tại Mỹ thì thấy. Hiện nay khối dân tỵ nạn phần lớn tuy không là triệu phú, nhưng cũng đã bước vào khối gọi là trung lưu, có nhà, có xe, con cái học đại học hết. Nghèo nhất cũng đầy đủ tiền già, tiền thuốc, tiền thất nghiệp. Từ đó, Mỹ trở thành đất của hy vọng, nhiều khi hy vọng hão. Như ở VN, có lúc tất cả dân Việt đều tin bất cứ người nào qua Mỹ một thời gian cũng thành triệu phú hết.

Một cái xứ như vậy mà lại ở sát nách Mễ Tây Cơ và cả chục nước Nam Mỹ chậm tiến, nghèo đói, cảnh sát trị, trộm cướp băng đảng hoành hành, thất nghiệp kinh niên, trong đó ít người nhìn thấy tương lai. Làm sao tránh được những dân này muốn vào Mỹ để tìm tương lai và hy vọng. Nhất là khi ông tổng thống Mỹ lại bưng Hy Vọng lên bàn thờ, làm lẽ sống cho thiên hạ.

Mà biên giới thì lại lỏng lẻo, cả trăm cây số không có một bóng người, không có hàng rào kẽm gai, cũng chẳng có tường bê tông như Bá Linh, chỉ lác đác vài khúc có hàng rào giây kẽm mà ai cũng có thể cắt để chui qua, hay nhẩy ngang qua. Con sông Rio Grande, biên giới thiên nhiên, có khúc chỉ có chưa tới vài chục thước bề ngang, trẻ con cũng lội qua được.

Họ tràn vào Mỹ sinh sống chẳng cần giấy tờ gì. Nước Mỹ không có chế độ thẻ căn cước hay “chứng minh nhân dân” gì hết. Ai có bằng lái xe thì dùng đó làm “căn cước”, không có thì cũng chẳng sao.

Kết quả đến nay, người ta ước lượng có khoảng 12 triệu di dân bất hợp pháp sống tại Mỹ.

Những người này là một gánh nặng, nhưng cũng là một mối lợi lớn cho nước Mỹ.

Gáng nặng đầu tiên là vấn đề y tế và giáo dục. Luật Mỹ bắt buộc nhà thương phải chữa trị cho tất cả bệnh nhân chạy đến nhà thương. Những di dân ở lậu thường không có bảo hiểm, không có tiền uống thuốc ngừa bệnh. Chỉ đến khi bệnh quá nặng thì mới bắt buộc phải đi nhà thương. Mà khi đó thì chi phí chữa trị trở thành rất tốn kém. Nhà Nước phải trả tiền. Con cái di dân cũng được đi học trường công đầy đủ. Cũng tốn tiền Nhà Nước. Di dân lậu cũng xử dụng những tiện ích chung như điện nước, cầu cống, xa lộ,... mà chẳng đóng góp một đồng thuế nào.

Vì di dân ở lậu không đóng thuế gì cả. Không đóng góp gì nhưng lại được hưởng quyền lợi gần như đầy đủ, nên đa số dân Mỹ cho là không công bằng.

Bù lại, di dân lại là những người chịu những hy sinh cực kỳ lớn lao, siêng năng làm mọi việc mà dân Mỹ chê không làm, với mức lương mạt rệp dưới mức lương tối thiểu luật định. Mà không khiếu nại được vì làm lậu. Phần lớn lại là những việc lao động rất nặng nhọc như phu khuân vác, thợ xây cất, làm vườn, cắt cỏ dưới nắng vỡ đầu. Đều là những việc mà dân Mỹ, trắng hay đen cũng vậy, đều chê hết.

Một số những lãnh tụ da đen đã lên tiếng phản đối quyết định của TT Obama vì sợ mất job cho khối da đen. Họ cũng sợ di dân sẽ gặm nhấm một phần lớn trợ cấp của họ. Vẫn nguyên lý sơ đẳng: cái bánh càng nhiều người ăn thì phần mỗi người sẽ nhỏ đi thôi. Nhưng TT Obama không sợ gì vì dù sao, cử tri da đen có bất mãn mấy, cũng vẫn nhắm mắt bầu cho DC, bất kể chuyện gì.

Hơn một chục triệu người “công khai ở lậu” là một trạng thái bất bình thường, không thể kéo dài vĩnh viễn, cần phải có giải pháp. Đây mới chính là câu hỏi hóc buá: giải pháp gì?

Giải pháp đi từ hai thái cực: trục xuất hết hay ân xá hết, khoảng giữa là đủ loại giải pháp, mà cả nước tranh cãi từ mấy chục năm nay.

Di dân lậu vào Mỹ bất hợp pháp, trong khi nước Mỹ là nước pháp trị, có luật đâu vào đấy. Nhắm mắt không có hành động gì với chuyện phạm pháp tập thể này là chuyện không công bằng đối với những người tôn trọng luật pháp, xin phép và kiên nhẫn ngồi chờ có khi cả vài năm mới được vào Mỹ. Đại đa số dân Mỹ không chấp nhận phạm tội mà không bị trừng phạt và đối xử không công bằng. Đó cũng là yếu tố quan trọng khiến đa số dân Mỹ không chấp nhận ân xá cho di dân ở lậu. Do đó, ân xá vô điều kiện là chuyện không thể có.

Trái lại, trục xuất hơn một chục triệu người cũng là chuyện không tưởng. Làm sao lùng bắt hết được khi họ đang ở lậu trên khắp 50 tiểu bang? Mấy xứ nguyên gốc sẽ chẳng dại gì cõng cái gánh nặng cả triệu người trở về lại. Một cách cụ thể hơn, làm sao chuyên chở cả chục triệu người này ra biên giới Mễ, Mễ dại gì nhận? Hay dùng máy bay chở họ về từng nước một? Mấy trăm ngàn chuyến bay mới đủ? Tiền đâu? Quan trọng hơn nữa, ai sẽ làm những việc như xây cất, cắt cỏ mà họ đang làm?

Thật ra, cả hai chính đảng đều chấp nhận giải pháp ân xá, khác biệt là phương cách chi tiết.

Phe Cộng Hoà chủ trương cuối cùng thì cũng phải ân xá, nhưng phải có điều kiện, như đóng phạt, ra khỏi nước rồi xếp hàng vào lại, với ưu tiên hơn những người mới ghi danh xin nhập cư, có nhiều cách. Nhưng quan trọng và ưu tiên trên hết là phải “khoá biên giới” bằng những phương tiện cụ thể, như hàng rào, thêm lính tuần, điều đình với chính phủ Mễ và Nam Mỹ,... Biên giới chưa an toàn mà ân xá là mời gọi hàng triệu người khác tràn vào, và các tiểu bang sát biên giới không có cách nào ngăn cản được. Sẽ trở thành gánh nặng lớn cho các tiểu bang này. CH cũng cổ võ cho giải pháp gọi là “tự trục xuất”: ra luật nghiêm cấm các công ty Mỹ thuê di dân bất hợp pháp. Một khi không tìm được việc làm thì họ sẽ tự động trở về xứ.


Phe Dân Chủ thì chủ trương ân xá, hợp thức hoá, cung cấp việc làm chính thức cho di dân bất hợp pháp. Cho họ đóng góp chính danh vào kinh tế. Cho họ được hưởng các quyền công dân, có bảo hiểm y tế, được trợ cấp như dân Mỹ. DC cho đây là giải pháp thực tế, nhìn nhận một thực thể không chôn dấu đi đâu được, mà lại nhân đạo. Dĩ nhiên, DC không đề cập đến nguy cơ hàng triệu dân Nam Mỹ sẽ tràn ngập vào Mỹ sau này. Cũng như không nói gì về gánh nặng trợ cấp, có lẽ vì họ đã có sẵn giải pháp: tăng thuế “nhà giàu”.

Đây là những lý luận trên chính thức. Lý do quan trọng hơn trong hậu trường mà ít người dám nói, ít báo dám đăng, là DC muốn lấy phiếu của khối cả chục triệu người này. Họ đều là dân lợi tức thấp rất cần trợ cấp, trong khi đảng DC lại có tiếng là đảng của trợ cấp, nên tuyệt đại đa số di dân này, một khi được hợp thức hoá, đầy đủ quyền công dân, sẽ bỏ phiếu cho DC. Cái lý do này dĩ nhiên cũng là lý do chính CH chống đối việc hợp thức hoá.

Đưa đến bế tắc. Thượng Viện, ít lệ thuộc cử tri hơn vì sáu năm mới bầu một lần, biểu quyết ân xá, tuy không hoàn toàn, và vô điều kiện, nhưng với điều kiện dễ dãi hơn phe CH đòi hỏi. Nhưng qua Hạ Viện thì bế tắc, không có bầu bán gì hết. Phe CH chống gần hết, khỏi cần bầu làm chi. Phe DC một số cũng ủng hộ ân xá nhưng không muốn phải bỏ phiếu vì sợ cử tri mình biết, vì đại đa số dân Mỹ chống ân xá.

QUYẾT ĐỊNH CỦA TT OBAMA

Trên phương diện kinh tế, quyết định của TT Obama không có hậu quả quan trọng gì cho nước Mỹ. Hầu hết những di dân lậu này vẫn đang đi làm, dù là làm lậu, nên chẳng thay đổi gì. Dù sao kinh tế Mỹ cũng đủ lớn để chấp nhận thêm vài triệu người. Nhưng sẽ tạo ra tranh cãi trên phương diện pháp lý.

Đây là hành động mà phe đối lập và nhiều chuyên gia chính trị cho là vi phạm nguyên tắc phân quyền Hiến Pháp đã quy định. Việc ra luật là phạm vi của Lập Pháp. Hành Pháp có trách nhiệm thi hành luật do Lập Pháp làm ra, chứ không có quyền tự chế ra luật, hay hành động ngoài khuôn khổ của luật.

TT Obama đổ thừa tại Hạ Viện thụ động không làm gì nên ông bắt buộc phải hành động ra sắc lệnh, executive order. Truyền thông phe ta hồ hởi lập lại. CH từ “the Party of no” trở thành “the Party of do nothing”. Đây là tuyên ngôn kiểu một chiều cực vô lý. Không phải Hạ Viện “không chịu làm gì”, mà phải nói cho chính xác là Hạ Viện “không chịu nghe lệnh của TT Obama, không thông qua đề nghị ân xá của ông” mới đúng, nên ông bắt buộc phải làm tới, mặc dù trước đây, TT Obama đã nhiều lần khẳng định ông không có quyền ân xá ai hết vì đây là quyền của quốc hội. Chính trị gia hôm này nói vầy, mai nói khác là chuyện lưỡi không xương bình thường.

Vấn đề tạo ra một tiền lệ cực kỳ nguy hiểm. Hễ quốc hội không làm theo ý tổng thống là tổng thống tự cho quyền ra luật, bất cần quốc hội nữa sao? Mô thức TC, VC, hay Bắc Hàn ?

TT Obama cho rằng ông có toàn quyền quyết định và hoàn toàn không vi phạm luật gì hết. Ông giải thích đây là một quyết định có tính “thi hành luật hiện hành”, chứ không phải chế ra luật mới. Luật hiện hành cho phép Hành Pháp có “quyền truy tố tuỳ tiện” -prosecutorial discretion-, về ưu tiên thi hành luật, ai cần bị trục xuất trước, ai có thể hoãn để trục xuất sau. Ông chỉ quyết định ưu tiên bây giờ là lo trục xuất khối di dân phạm pháp thôi, khối còn lại có thể hoãn, mà ông gọi là “tạm thời” – temporary, nhưng lại không nói “temporary” tới bao giờ.

Dù sao thì dựa trên quyền “ấn định ưu tiên” này, ông ra lệnh Sở Di Trú ưu tiên tập trung nỗ lực truy lùng di dân phạm pháp để trục xuất, trong khi hoãn việc truy lùng những người có con là dân Mỹ, và không phạm pháp. Đại khái, ngưng lùng kiếm năm triệu người ở lậu để tập trung lo bắt vài ngàn người phạm pháp. Đây nghe có vẻ như là cố tìm cách vặn vẹo, ngụy biện, uốn luật.

TT Obama phân trần ngày xưa TT Reagan cũng ra lệnh hoãn trục xuất tương tự. Nhưng TT Obama cố tình không nói rõ là TT Reagan lấy quyết trong khuôn khổ luật đã được quốc hội phê chuẩn, sau khi đã thảo luận với cả hai khối trong quốc hội, được cả hai khối đồng ý, để rồi sau đó, cả hai viện đều mau mắn phê chuẩn quyết định của TT Reagan. Bây giờ, ai cũng biết toàn thể phe CH và một số dân cử DC chống lại quyết định này, không có chuyện quốc hội sẽ phê chuẩn quyết định của TT Obama.

Trong quyết định của TT Obama, ta có hai cách nhìn.

Nhìn dưới con mắt nhân đạo, khó có thể không hoan nghênh TT Obama. Luật di trú của Mỹ có cái oái ăm là cứ sanh ra trên đất Mỹ là thành công dân Mỹ, không thể trục xuất đi đâu nữa. Một số không ít mấy bà, có bầu, chạy vào Mỹ sanh con thế là có con là dân Mỹ, không trục xuất được. Họ hy vọng như vậy sẽ được ở lại. Nhưng luật Mỹ nhiều khi cứng ngắc, vẫn lôi bố mẹ ra khỏi nước trong khi cho đứa bé ở lại, không cần biết ai lo, có thể là thân nhân, bạn bè, hay cùng lắm thì Nhà Nước nuôi như mấy đứa mồ côi. Trên phương diện nhân đạo, đây là tình trạng không thể chấp nhận được. TT Obama quyết định cho những bố mẹ này ở lại là một quyết định hợp tình.

Tuy nhiên, làm như vậy thì đúng là đã mắc bẫy những bà cố tình vào Mỹ để sanh con, hợp thức hoá việc họ lợi dụng kẽ hở của luật lệ. Đây là điều mà nhiều người Mỹ không thích lắm.

Nhìn dưới khiá cạnh thuần tuý luật pháp, thì quyết định của TT Obama sẽ phải đợi Tối Cao Pháp Viện xử lý. Kẻ viết này chưa đủ tư cách lạm bàn.

Nhưng có nhiều điều đáng suy gẫm. Ngay sau khi cả nước quyết định phản đối chính sách của TT Obama, trao cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện và đa số các tiểu bang vào tay CH, thì TT Obama ra quyết định mà ông biết cả khối CH chống đối kịch liệt, và đa số dân chúng không ủng hộ. Có nghiã là ông đã cố tình tát vào mặt phe đối lập CH và cả khối cử tri Mỹ luôn. Một cách nhắc nhở “các ông có thể thắng thêm vài ghế tại quốc hội, nhưng đừng quên tôi là tổng thống, với rất nhiều quyền, mấy ông làm gì được tôi?”

Hành động thách đố này ngay sau khi CH mới thắng cử, trong khi những vị dân cử mới chưa kịp tuyên thệ, sẽ đổ dầu vào lửa trong quan hệ giữa Toà Bạch Ốc và đối lập CH, bảo đảm sẽ chẳng có chuyện hai bên hợp tác làm cái gì tích cực cho đất nước nữa. Tình trạng phân hoá sẽ tiếp tục, nếu không trầm trọng hơn.

TT Obama chắc chắn hiểu rõ hơn ai hết. Có lẽ ông tính toán trước sau gì cũng không có chuyện hợp tác rồi, quyết định của ông chẳng làm tình trạng tệ hại hơn gì. Nhưng bảo đảm sẽ mang lại cả triệu phiếu cho đảng DC, tội gì không làm? Nếu quyết định này bị thưa ra tòa và TCPV thu hồi, thì khối cử tri gốc Nam Mỹ sẽ lại càng thù ghét đảng CH hơn nữa. DC càng có lợi.

Ngày xưa, TT Johnson ra hàng loạt luật về dân quyền có lợi cho dân da đen rồi ông tuyên bố “tôi đã khoá chặt dân da đen vào đảng DC vĩnh viễn rồi”. Bây giờ TT Obama cũng có thể tuyên bố tương tự “tôi đã khoá chặt khối dân da nâu vào đảng DC vĩnh viễn rồi.”

CH đang nổi khùng với quyết định của TT Obama vì họ biết DC sẽ thu được cả triệu phiếu mà họ không có cách nào cản được. Trong tương lai, họ sẽ phải nhắm vào khối da trắng không chấp nhận ân xá.

Chính trường Mỹ càng ngày sẽ càng phân hoá nặng, phân hoá về ý thức hệ, mà cũng phân hoá về màu da luôn, trầm trọng hoá nạn kỳ thị màu da. Một bên là CH và khối da trắng, một bên là DC với khối da màu. Gia tài phân hoá này sẽ là gia tài lâu bền và lớn nhất của ông tổng thống đã từng tranh cử với chiêu bài chấm dứt kỳ thị, đại đoàn kết toàn dân. (23-11-14)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
Sau thất bại trước đối thủ đảng Dân Chủ Joe Biden trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, nội các “gia đình trị” của Donald Trump gần như biến mất khỏi chính trường. Các đồng minh không thể có cùng tiếng nói với Trump, nhất là sau vụ bạo loạn Quốc Hội Jan 06. Duy nhất một người vẫn một lòng trung thành không bỏ rơi Trump, đó chính là Stephen Miller. Nhiệm kỳ hai của Trump, người được cho là có quyền lực hơn trong vòng tròn thân cận của Trump, hơn cả JD Vance, chẳng ai khác hơn chính là Stephen Miller. Để tạo ra những ảnh hưởng chính trong chính quyền Trump hôm nay, Miller đã có một đường dài chuẩn bị, khôn ngoan và nhẫn nại.
Đầu tháng 8 năm 2025, Tổng thống Donald Trump đã ký một mệnh lệnh đặc biệt, chỉ đạo các cơ quan hữu trách lập kế hoạch đưa quân đội Hoa Kỳ đi trấn áp các tổ chức tội phạm ở Mỹ Latinh. Khoảng hai tuần sau, mệnh lệnh đã thành hiện thực. Ba khu trục hạm có gắn phi đạn viễn khiển (guided-missile destroyers) của Hoa Kỳ đã được khai triển tới vùng biển Venezuela, đảm trách việc chặn giữ các chuyến hàng ma túy.
Một góc khuôn viên của Đồi Capitol sáng Thứ Tư là những câu chuyện tưởng đã bị chôn vùi, nay được kể ra trong sự run rẩy, xúc động và cả nước mắt. Trước hàng chục ống kính truyền thông chiếu trực tiếp trên toàn quốc, khoảng mười người phụ nữ lần lượt kể ra câu chuyện của chính mình – nạn nhân của Jeffrey Epstein, tỷ phú tội phạm tình dục và buôn bán mại dâm trẻ vị thành niên. Ngày đó, những phụ nữ này chỉ vừa 16, 18 tuổi, nhỏ nhất là Marina Lacerda, 14 tuổi.
Ở đời, chẳng có ngai vàng nào là miễn phí. Muốn hỏi cưới công chúa thì phải có sính lễ. Làm gì có chuyện đi tay không mà cuỗm được gái đẹp — trừ trường hợp dùng quyền lực bẩn thỉu cưỡng hiếp gái tơ (nghe quen quen). Muốn làm đàng anh đàng chị không thể vừa keo kiệt vừa đòi được người ta kính nể. Quy luật xưa nay không đổi ăn khế thì phải trả vàng. Ngai vàng toàn cầu cũng vậy -- không chỉ làm bằng vàng, mà còn bằng chi phí, lời hứa, và trên hết, là sự tín nhiệm.
Tháng Năm, 2024, trong phiên tòa xét xử bị cáo, tức cựu Tổng thống Donald Trump, liên quan các khoản chi phí cho nữ diễn viên phim khiêu dâm Stormy Daniels dưới dạng tiền bịt miệng, có một cựu công tố viên, bộ trưởng tư pháp từ Flordia đến tòa New York. Bà ngồi bên dưới theo dõi để ủng hộ Trump. Đó là Pam Bondi. Sau khi bồi thẩm đoàn phán quyết Trump có tội trong 34 tội danh, Bondi đã xuất hiện trên Fox News, cùng với Kash Patel, phát biểu rằng “một niềm tin rất lớn đã bị mất vào hệ thống tư pháp tối nay.” Bà còn nói thêm: “Người dân Mỹ đã nhìn thấu điều đó.”
Chiều thứ Sáu, chúng tôi ăn trưa với một người bạn mới ở Huntington Beach. Không biết vì men bia hay vì chọn quán giữa một thành phố “đỏ”, câu chuyện đang nhẹ nhàng bỗng rẽ thẳng vào chính trường. Nhắc đến những gì xảy ra kể từ ngày tổng thống Trump nắm quyền sinh sát, cô bạn tôi đề cập đến vật giá leo thang, vừa lạm phát vừa thuế quan, kinh tế bất ổn, đời sống bất an… Anh bạn mới của chúng tôi nghe đến đây lên tiếng cắt lời: “Dẫu có thế, so với nhiều người, nhiều xứ khác, người Mỹ vẫn còn đang sống trong may mắn. Và chúng ta nên biết ơn điều đó.” Anh khiến tôi liên tưởng đến thuyết “dân túy tàn bạo”, được Jay Kuo nhắc đến trong bài báo mới đăng của Ông trên Substack tuần qua.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.