Hôm nay,  

Tết Ất - Mùi

09/02/201511:09:00(Xem: 7809)
TẾT ẤT-MÙI
 
Ớ ơ ơ !
Mới tung chăn chợt nghĩ bâng quơ
Vừa trở giấc lại vào mộng mị
Trăng nước mênh mang đâu còn
Tháng ngày vùn vụt thế đấy
***
Trời đất !
Phong tục thiệt là kỳ
Thói quen sao mà dị
Tết vẫn lo cày
Xuân không dám nghỉ
Ì ầm xe cộ nhưng cửa đóng then cài
San sát phố nhà vẫn không lân không lý
Đàn ông con trai lui cui bếp núc, rửa chén rửa nồi
Đàn bà con gái lặn lội shopping, vừa đi vừa chạy
Xài gas xài điện, hết lo đưa Lão Táo, Đầu Rau
Bận job  bận bill, thôi miễn đón Ông Bà, Ông Vãi
Tết gì đâu
Xuân chả thấy
***
Mới biết :
Đời lưu dân biệt xứ đó mà
Kiếp ăn đậu ở nhờ là vậy
***
Ngày xửa ngày xưa :
Giữa mùa Đông là nhậu nhẹt tha hồ
Đầu tháng Chạp đã vui chơi mệt nghỉ
Ruộng vườn trăm công trăm việc, bận bịu tía thằng cu
Nhà cửa mỗi thứ mỗi lo, lăng xăng mẹ cái đĩ
Lúa Mùa ngoài ruộng đong keng, bình yên cảnh địa đường
Gió Chướng trên sông dìu dặt, thơm ngát mùi thiên lý
Trâu bò cả tháng không cần cỏ, vun đống rơm phơi
Làng xóm quanh năm chẳng thiếu cơm, đầy bồ lúa ví
Ghe xuồng khua bến chợ rộn ràng
Cối chày giã xóm thôn liên lỉ
Cái quần Tây mới sắm làm thao thức thằng anh
Cái áo Gấm vừa may khiến nôn nao con chị
Mỡ Sa chực chờ gói bánh, phơi ướp vài cân
Thịt đùi chuẩn bị kho Ràng, cắt chia mấy ký
Nào mứt Sen, mứt Gừng
Nào hột Dưa, hột Bí
Đêm Trừ Tịch thơm lừng nhang khói, trang nghiêm cung thỉnh Ông Bà
Sáng Tân Niên đông nghẹt giáo đường, kính cẩn tri ân Thượng Đế
Cụ già thong dong hái lộc, nghiệm suy đời  miêu duệ thăng trầm
Thiếu nữ duyên dáng xin xâm, mơ mộng chuyện chồng con phú quý
Mùng Một quét nhà quét rác cử kiêng
Mồng Hai xông đất xông đai giữ ý
Hăm Ba Dựng Nêu, chén chú lai rai
Mồng Bảy Khai Hạ, chén anh lúy túy
Sáng sáng bầu bạn ghé thăm, giải nghể mấy chai
Chiều chiều họ hàng lui tới, cưa đôi dăm xị
***
Xuân này, trong nước :
Bà con ta còn bị sách nhiễu, ốm nhách ốm tanh
Đảng đoàn chúng cứ mãi ký sinh, mập lù mập phị
Vẫn “xã hội chủ nghĩa” gạt kẻ u mê
Vẫn “độc lập tự do” chơi từ hoa mỹ
Nắn buông từng chập lưu manh
Nhổ liếm từng cơn vô sĩ
Nghe “đổi mới” mà buồn nôn
Thấy “sửa sai” mà mắc ị
Chúng phái đồ tử sang Tây
Chúng sai đồ tôn tới Mỹ
Chu mỏ ỉ ôi
Ngoác mồm năn nĩ
Mời mọc kiều bào du lịch, trát phấn dỗ dành
Rũ rê ngoại quốc đầu tư, bôi son dụ khị
***
Ôi !
Lầm bầm riết cũng sanh nhàm
Kể lể hoài thêm phát ngấy
***
Âu là :
Tìm cách giúp Anh Em trong đó vùng lên
Chọn người cùng Bè Bạn ngoài nầy đứng dậy
Nhóm lửa đuổi xua đông lạnh buồn sầu
Vầy đoàn mang lại tiết xuân như ý
***
Nhứt định :
Chung tay quét sạch lủ cường đồ
Góp sức dẹp tan loài yêu mị
***
Trước sau gì rồi cũng :
Biến lăng Hồ
Thành nhà xí
***
Đầu xuân :
Thân chúc Anh Em Bè Bạn bất sầu
Kính chúc Cô Bác Bà Con toàn hỉ
Ngày tư ngày Tết không chuyện bận lòng
Năm Mới năm me mọi điều thoả chí.
 
NGUYỄN LÊ
 
 
.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây chưa lâu, tôi có được gặp một người từ Việt Nam sang Pháp du ngoạn. Mặc dù vẫn sung sức trong độ tuổi làm việc nhưng nhân vật của chúng ta có thể thư thả rong chơi nhiều tháng ngày tại xứ người. Không chỉ thể hiện sự mãn nguyện về đời sống riêng tư, nhân vật còn cho thấy nhiều sự lạc quan về xã hội...
Nhà xuất bản Người Việt Books giới thiệu tập Ký (xuất bản năm 2018) của Đinh Anh Quang Thái “như nén hương lòng thắp tạ những nhân vật của một thời”: Hồ Hữu Tường, Hoàng Cơ Trường, Trần Văn Bá, Nguyễn Tất Nhiên, Như Phong Lê Văn Tiến, Đỗ Ngọc Yến, Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Kế Tường, Nguyễn Ngọc Bích, Bùi Bảo Trúc, Trần Hồng Hà…
Chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng thống Joe Biden từ ngày 10 đến 11 tháng 9 nhằm nâng quan hệ ngoại giao hai nước lên cấp “chiến lược” là hành động chinh trị giúp các nước Á Châu và Thái Bình Dương an tâm, nhưng sẽ khiến Trung Quốc nhăn mặt...
Sau khi Trung Quốc gia nhập kinh tế thế giới vào năm 1978, đất nước này đã trở thành câu chuyện tăng trưởng ngoạn mục nhất trong lịch sử. Cải cách nông nghiệp, công nghiệp hóa, thu nhập gia tăng đã đưa gần 800 triệu người lúc đó thoát khỏi cảnh nghèo đói cùng cực. Sản xuất chỉ bằng 1/10 so với Hoa Kỳ vào năm 1980, nền kinh tế Trung Quốc hiện nay có quy mô bằng khoảng 3/4. Tuy nhiên, thay vì quay trở lại con đường tăng trưởng sau khi chính quyền Cộng sản Trung Quốc (CSTQ) từ bỏ chính sách “Zero-Covid” vào cuối năm 2022, nó lại đang có triệu chứng chao đảo từ bờ mương này sang bờ mương khác.
Tới cuối thế kỷ, cũng từ Hải Phòng, Việt Nam lại phát động một phong trào Đông Du khác, ngó bộ rầm rộ và khí thế hơn nhiều. Đợt này thì Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia (Hà Nội) chưa kịp cập nhật, tôi cũng chỉ biết được (phần nào) là nhờ nghe qua nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Ông kể lại mẩu chuyện nhỏ của một vị bác sĩ, một ông công nhân và một chàng thủy thủ – cả ba đều là nhân viên thuộc công ty Liên Hợp Hải Sản Biển Đông – và chuyến Đông Du ngắn ngủi của họ (vào năm 1990) khi Nhà Nước Việt Nam vừa quyết định mở cửa ra với thế giới bên ngoài
Việt Nam cãi lý rằng “quyền con người không thể cao hơn chủ quyền”, nhưng lợi dụng “chủ quyền” để đàn áp dân chủ và xây dựng chế độ độc tài một đảng cầm quyền là chống lại quyền làm người của công dân...
Chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Hôm thứ Tư 23/8 vừa qua, chiếc phi cơ phản lực chở Yevgeny Prigozhin, người đứng đầu công ty quân sự tư nhân Wagner, cùng bộ chỉ huy của ông ta đang trên đường từ Moskva đi St. Petersburg (nơi đặt đại bản doanh của Wagner) phát nổ trên không trung, và tất cả mọi người trên phi cơ, kể cả phi hành đoàn, đều tử nạn...
Trong phần lời tựa của cuốn Bố Già, bản Việt ngữ, dịch giả Ngọc Thứ Lang còn cho biết thêm đôi điều lý thú khác nữa: “Nhiều tư liệu gần đây về Mafia và ‘The Godfather’ cho chúng ta biết rằng nhân vật ‘Bố Già’ ngoài đời chính là Don Vito Cascio Ferro, một trong những thủ lĩnh quan trọng đầu tiên của giới Mafia Ý di cư sang Mỹ. Nhưng đối với bạn bè, thân quyến, ‘Bố Già’ gần như là một đấng toàn năng có thể cứu họ thoát khỏi những thế kẹt và nỗi oan ức mà ngay cả luật pháp cũng chẳng gỡ được. Ông đúng là ‘Mafia’ theo cái nghĩa nguyên thủy của nó thuở ban đầu hình thành, nơi ẩn náu.”
Sau 11 năm chống Tham nhũng, Tiêu cực (2012-2023), tình trạng suy thoái tư tưởng và đạo đức lối sống trong cán bộ đảng viên, nguyên nhân đẻ ra tham nhũng, vẫn nghiêm trọng, lan rộng và tinh vi trong mọi lĩnh vực...
Cuộc phỏng vấn được thực hiện với ông Lê Nguyễn, nhà báo, nhà nghiên cứu lịch Sử độc lập, cựu Phụ tá Tỉnh trưởng đặc trách Phát triển Kinh tế dưới thời VNCH, hiện đang cư ngụ tại Sài Gòn...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.