Hôm nay,  

Cùng Một Trò!

28/02/201500:00:00(Xem: 6132)
Năm 2014, “Vua Lừa Đối” Putin ở nước Nga chơi trò “nắm đá dấu tay” với nước láng giềng Ukraine bằng cách khuyến khích dân Ukraine gốc Nga tại bán đảo Crimes bỏ phiếu xin sát nhập vào Liên Bang Nga. Kế tiếp Putin lại ngầm cho vũ khí và quân đội Nga xâm nhập vào các vùng biên giới phía Đông của Ukraine có đa số người gốc Nga sinh sống; ngụy trang dưới hình thức dân gốc Nga đòi tự trị. Thế là cuộc chiến không cân sức giữa Nga và Ukraine xảy ra. Mỹ cùng Châu Âu hiệp lực cứu Ukraine bằng cách cấm vận Nga... Nhưng Nga nhất mực chối là họ không dính dáng gì đến việc can thiệp trực tiếp vào nội tình Ukraine mà chỉ ủng hộ người gốc Nga!

Cuộc giằng co kéo dài từ đầu năm 2014 đến nay với sự lấn lướt dần dà của phe Nga. Phe Mỹ và EU thì gần như không thể xoay chuyển tình thế tốt hơn theo ý, vì nếu kéo quân vào giúp hay viện trợ vũ khí sát thương cho Ukraine là không chính nghĩa; vì Nga không công nhận trực tiếp giúp quân ly khai thân Nga, mà họ nói đó là “vấn đề nội bộ” của Ukraine! Đây là ván bài ba lá thật ly kỳ! Trong những ngày tháng tới, năm 2015, chúng ta sẽ chứng kiến nhiều pha gay cấn.

Bây giờ, năm mới 2015 lại xảy ra hiện tượng giống hệt, nhưng mà ta phải nhìn về Á Châu! Đó là đất nước Miến Điện. Dân Miến ở dọc biên giới với Trung Cộng, gốc người Hán, nói tiếng Trung Hoa.... đứng lên đòi tự trị. Người đứng đầu quân nổi dậy sinh sống rất lâu ở Trung Cộng. Trung Cộng, một thời gian dài ảnh hưởng Miến, nhưng bị hất chân, phe thân Tây Phương đang thắng thế. Cho nên Tập Cận Bình cũng bắt chước Putin chơi trò “ma lộ”, giúp vũ khí đạn dược, quân lính, mang danh nghĩa là dân bản xứ nổi lên đòi tự trị, là chuyện “nội bộ” của Miến Điện. Bộ máy nhà nước Trung Cộng luôn “khẳng định” rằng, họ luôn tôn trọng độc lập tự chủ của Miến và không khi nào can thiệp vào nội bộ, cương quyết ngăn chặn những “phiến quân” Miến vượt biên giới qua đất Trung Quốc để làm căn cứ và trốn tránh... Trong lúc đó chính phủ Miến Điện bắt được tù binh và khí tài của Trung Quốc, nhưng bị khước từ, cho đó là người Miến gốc Trung, nói tiếng Trung chứ không phải là binh lính của Trung Cộng gởi đến!


Phiên bản cuốn phim của hai vụ việc, một tại Ukraine do Nga làm đạo diễn ở Châu Âu và một phim trường khác do Trung Cộng vẽ kiểu y hệt Nga cũng đang quay tại “phim trường” biên giới Miến – Trung; nhìn chung chúng ta thấy sao quen quen!

Chác hẳn chúng ta còn mãi ghi tâm khắc cốt tình trạng Việt Nam những năm 1960 với cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” với bao nhiêu sư đoàn chính quy của Cộng Sản Bắc Việt. Nhưng chúng vẫn luôn oang oang đó là dân quân miền Nam nổi lên phá xiềng xích, đánh quân xâm lược... Thế giới tự do vẫn biết tỏng MTGPMN là con đẻ của Hà Nội, nhưng trên công pháp quốc tế thì, vì chúng chối bai bải, nên không thể chính thức gọi Bắc Việt là kẻ xâm lược! Kịch bản này, 40 năm sau khi VNCH bị bức tử, giờ đây cuốn phim lại quay đúng y như những gì xãy ra trong quá khứ!

Nếu ván bài “ba lá” của Putin và Tập Cận Bình thắng ở Ukraine và Miến Điện thì tương lai bộ phim nhiều tập nầy sẽ được quay ở vùng biên giới Việt - Trung. Chừng đó ta sẽ thấy dân Việt nam gốc Tàu đứng lên đòi tự trị. Vũ khí đạn dược và xe tăng thiết giáp sẽ được bí mật qua biên giới dưới lá cờ của dân Việt Nam tự đứng lên đòi “tự trị”!

“Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu...”, liệu người Việt Nam chúng ta từ trong nước đến hải ngoại sẽ làm gì khi những vấn nạn ấy sẽ xảy ra; trong khi tập đoàn cai trị trong nước đều là những “Thái Thú” của Trung Nam Hải!

Mùa xuân 2015

letmanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Việc xảy đến với Tuân… thật đột ngột và bất ngờ. Nó cứ như tai họa từ đâu bỗng giáng xuống gia đình Vương Thúy Kiều vào năm Gia Tĩnh triều Minh… Trong một khoảng thời gian ngắn, tai họa đến với ba người bạn tôi: Tuân Nguyễn, Bùi Ngọc Tấn, Vũ Huy Cương.”
Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.
Giữa nạn dịch thế kỷ Vũ Hán (Covid-19) mà bàn chuyện “phai Đoàn”, “nhạt Đảng” của Cộng sản Việt Nam có hợp thời không ? Không chỉ đúng và trúng mà còn khẩn trương, vì là chuyện sống còn của chế độ, theo cảnh báo của cơ quan tuyên truyền Tuyên giáo đảng.
Tôi tình cờ “nhặt” trên FB một tác phẩm khá độc đáo của Marc Riboud. Ông “chớp” được cảnh một anh bộ đội (với con búp bê nằm dưới nắp ba lô, và cái sắc cầm tay) đang trên đường trở về quê cũ. Cùng với bức ảnh là lời bình, cũng độc đáo không kém, của face booker Nguyễn Hoàng : “Thằng này coi vậy mà hiền, chỉ lấy con búp bê cho con và cái bóp đầm cho vợ mà thôi.”
Là người, chúng ta thường có khuynh hướng hay khen, chê và phán xét trong cuộc sống. Đây là chuyện rất bình thường và rất tự nhiên của con người ở bất cứ thời đại nào.
Quốc Hội và Hành Pháp Hoa Kỳ thông qua một gói cứu trợ khẩn cấp 2 ngàn tỷ USD (10% GDP Mỹ) vào tuần rồi. Cộng thêm vào các biện pháp cấp thời của Ngân Hàng Trung Ương nhằm ổn định thị trường USD thì tổng số đã lên đến 4 ngàn tỷ USD kể từ ngày ôn dịch Vũ Hán bùng phát hồi đầu tháng 03/2020.
Tranh chấp ở Biển Đông là tranh chấp chủ quyền ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Cộng là đầu mối gây ra bất ổn trong khu vực. Trung Cộng tuyên bố có chủ quyền ở hai quần đảo nầy và vùng biển hình lưỡi bò ở Biển Đông.
Thiệt là đại họa. Trong họa có phúc nếu Tập Cận Bình nhận thức được rằng khi chưa có khả năng kiểm soát được một con vi khuẩn thì chớ có nuôi tham vọng làm bá chủ toàn cầu. Qua coronavirus, tôi cũng hy vọng rằng dân tộc Trung Hoa (nói riêng) và nhân loại (nói chung) sẽ không tiếp tục để yên cho một thằng điên đẩy hết cả mọi người xuống hố.
Nói chuyện quyền dân hay nhân quyền với Cộng sản Việt Nam như nước đổ đầu vịt hay nước đổ lá khoai, thế mà nhà nước và báo đài đảng thì cứ oang oang cái mồm “Tôn trọng, bảo vệ và thúc đẩy quyền con người là chủ trương nhất quán của Việt Nam”.
Trải thảm đỏ rước họa vào nhà, hăng hái sốt sắn tham gia Con Đường Tơ Lụa Mới, rồi cả nước Ý Đại Lợi đang ôm nhau khóc (bằng tiếng Ý) vì đã thấy một vành đai với gần năm ngàn cái quan tài – con số chính xác là 4825 tính đến sáng ngày 22 tháng 3 năm 2020 – cùng thái độ trơ trẽn và tráo trở của “đối tác thương mãi” Trung Hoa.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.