Hôm nay,  

Cùng Một Trò!

28/02/201500:00:00(Xem: 6163)
Năm 2014, “Vua Lừa Đối” Putin ở nước Nga chơi trò “nắm đá dấu tay” với nước láng giềng Ukraine bằng cách khuyến khích dân Ukraine gốc Nga tại bán đảo Crimes bỏ phiếu xin sát nhập vào Liên Bang Nga. Kế tiếp Putin lại ngầm cho vũ khí và quân đội Nga xâm nhập vào các vùng biên giới phía Đông của Ukraine có đa số người gốc Nga sinh sống; ngụy trang dưới hình thức dân gốc Nga đòi tự trị. Thế là cuộc chiến không cân sức giữa Nga và Ukraine xảy ra. Mỹ cùng Châu Âu hiệp lực cứu Ukraine bằng cách cấm vận Nga... Nhưng Nga nhất mực chối là họ không dính dáng gì đến việc can thiệp trực tiếp vào nội tình Ukraine mà chỉ ủng hộ người gốc Nga!

Cuộc giằng co kéo dài từ đầu năm 2014 đến nay với sự lấn lướt dần dà của phe Nga. Phe Mỹ và EU thì gần như không thể xoay chuyển tình thế tốt hơn theo ý, vì nếu kéo quân vào giúp hay viện trợ vũ khí sát thương cho Ukraine là không chính nghĩa; vì Nga không công nhận trực tiếp giúp quân ly khai thân Nga, mà họ nói đó là “vấn đề nội bộ” của Ukraine! Đây là ván bài ba lá thật ly kỳ! Trong những ngày tháng tới, năm 2015, chúng ta sẽ chứng kiến nhiều pha gay cấn.

Bây giờ, năm mới 2015 lại xảy ra hiện tượng giống hệt, nhưng mà ta phải nhìn về Á Châu! Đó là đất nước Miến Điện. Dân Miến ở dọc biên giới với Trung Cộng, gốc người Hán, nói tiếng Trung Hoa.... đứng lên đòi tự trị. Người đứng đầu quân nổi dậy sinh sống rất lâu ở Trung Cộng. Trung Cộng, một thời gian dài ảnh hưởng Miến, nhưng bị hất chân, phe thân Tây Phương đang thắng thế. Cho nên Tập Cận Bình cũng bắt chước Putin chơi trò “ma lộ”, giúp vũ khí đạn dược, quân lính, mang danh nghĩa là dân bản xứ nổi lên đòi tự trị, là chuyện “nội bộ” của Miến Điện. Bộ máy nhà nước Trung Cộng luôn “khẳng định” rằng, họ luôn tôn trọng độc lập tự chủ của Miến và không khi nào can thiệp vào nội bộ, cương quyết ngăn chặn những “phiến quân” Miến vượt biên giới qua đất Trung Quốc để làm căn cứ và trốn tránh... Trong lúc đó chính phủ Miến Điện bắt được tù binh và khí tài của Trung Quốc, nhưng bị khước từ, cho đó là người Miến gốc Trung, nói tiếng Trung chứ không phải là binh lính của Trung Cộng gởi đến!


Phiên bản cuốn phim của hai vụ việc, một tại Ukraine do Nga làm đạo diễn ở Châu Âu và một phim trường khác do Trung Cộng vẽ kiểu y hệt Nga cũng đang quay tại “phim trường” biên giới Miến – Trung; nhìn chung chúng ta thấy sao quen quen!

Chác hẳn chúng ta còn mãi ghi tâm khắc cốt tình trạng Việt Nam những năm 1960 với cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” với bao nhiêu sư đoàn chính quy của Cộng Sản Bắc Việt. Nhưng chúng vẫn luôn oang oang đó là dân quân miền Nam nổi lên phá xiềng xích, đánh quân xâm lược... Thế giới tự do vẫn biết tỏng MTGPMN là con đẻ của Hà Nội, nhưng trên công pháp quốc tế thì, vì chúng chối bai bải, nên không thể chính thức gọi Bắc Việt là kẻ xâm lược! Kịch bản này, 40 năm sau khi VNCH bị bức tử, giờ đây cuốn phim lại quay đúng y như những gì xãy ra trong quá khứ!

Nếu ván bài “ba lá” của Putin và Tập Cận Bình thắng ở Ukraine và Miến Điện thì tương lai bộ phim nhiều tập nầy sẽ được quay ở vùng biên giới Việt - Trung. Chừng đó ta sẽ thấy dân Việt nam gốc Tàu đứng lên đòi tự trị. Vũ khí đạn dược và xe tăng thiết giáp sẽ được bí mật qua biên giới dưới lá cờ của dân Việt Nam tự đứng lên đòi “tự trị”!

“Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu...”, liệu người Việt Nam chúng ta từ trong nước đến hải ngoại sẽ làm gì khi những vấn nạn ấy sẽ xảy ra; trong khi tập đoàn cai trị trong nước đều là những “Thái Thú” của Trung Nam Hải!

Mùa xuân 2015

letmanh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc bầu cử 2020 bước vào giai đoạn nóng bỏng: Trump nắm chắc đảng Cộng Hòa trong khi đảng Dân Chủ sẽ còn hổn loạn dài dài để chọn lựa giữa các ứng cử viên Biden, Bloomberg, Buttigieg, Sanders và Warren.
Nhân dân Việt Nam đã rất cảnh giác và năng động trong nỗ lực ngăn chận Virus Corona Vũ Hán, Trung Quốc, nhưng lại quên rằng Virus Cộng sản mới là thảm họa của nhân loại.
Không rõ thực hư thế nào trước Tết con chuột rộ thông tin dịch cúm mới do con dơi truyền sang con chồn, rồi lại truyền sang người mua bán ở chợ cá Vũ Hán cách xa thành phố Melbourne đến tận 8,000 cây số.
Với chữ kí của chính mình trên ba văn kiện sau biến cố Đồng Tâm nên cả ba Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Tô Lâm đã tự xác nhận là những người chỉ đạo và ra lệnh cuộc hành quân của công an (CA) và quân đội (QĐ) gây ra thảm trạng Đồng Tâm đêm 8 rạng sáng 9.1.2020.
Một nghịch lý xã hội ở chỗ đảng Dân Chủ chủ trương bảo vệ dân nghèo, nhưng ngược lại giới công nhân thợ thuyền da trắng lại bỏ phiếu cho nhà tỷ phú địa ốc Donald Trump cho dù họ bị thiệt thòi nhiều nhất nếu các chương trình trợ cấp xã hội bị cắt giảm.
Mọi lo nghĩ chú ý của người Việt trong và ngoài nước đều dồn về đại dịch do virus Corona gây ra hiện nay, là điều đúng và là lẽ tự nhiên.
“Lá diêu bông” là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hoàng Cầm, tên là Bùi Tằng Việt (1922-2010). Bài thơ kể rằng lúc nhỏ, Hoàng Cầm yêu một cô gái trẻ đẹp, lớn tuổi hơn ông.
Nguyễn Trọng Tín đánh xe tới nhà tui, nói, tui nói với ông một câu rồi tui dzề: Dzụ Đồng Tâm cho biết điều quan trọng này: Thực sự chính quyền này không phải của dân. Dzậy thôi! Nguyễn Quang Lập
Lấy cớ tết nhất, tôi “hú” cả đống bạn bè tụ tập – uống sương sương vài chai – cho đỡ lạnh lòng viễn xứ. Sau khi cạn mấy ly đầy, và đầy vài ly cạn (rồi lại cạn mấy ly đầy nữa) thì chúng tôi đều “chợt thấy vui như trẻ thơ” – dù tất cả đã ngoài sáu muơi ráo trọi!
Hoa Kỳ là một quốc gia tư bản. Giải quyết hố sâu giàu nghèo không phải bằng cách san bằng quyền sở hữu tài sản theo kiểu cộng sản mà phải tạo ra cơ hội (opportunity) để mọi người có điều kiện thăng tiến như nhau không phân biệt gốc gác gia đình, giới tính, màu da hay tôn giáo. Người ta ghanh tỵ nhau vì giàu nghèo nhưng lại bất mãn và buông thả nếu không thấy con đường tiến thân dù là cho chính mình hay cho con cái.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.