Hôm nay,  

Lòng Tạ Ơn

22/05/201500:00:00(Xem: 5761)

Chúng ta đang sống trong một thế giới loạn lạc, chiến tranh, động đất, thiên tai, khủng hoảng kinh tế toàn cầu ngày hôm nay, biết bao nhiều người mất việc làm và mỗi ngày tôi lại càng thấy nhiều người sống lang thang trên các vỉa hè mọi nơi.

Mỗi người đều ước muốn có được sự bình an, ngày có ba bữa ăn quây quần bên gia đình đầm ấm là đủ rồi. Đời sống tinh thần nếu có được sự bình an thật thì mặc dù sống trong hoàn cảnh nào mình cũng có thể vượt qua được.

Tôi xin giới thiệu với quý vị về một sự bình an thật khi chúng ta có được sự chọn lựa đúng đắn cho tinh thần của quý vị. Tôi tin rằng có một Đấng toàn năng, một Đức Chúa Trời, Một Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ này, một Đấng đã tạo nên thế giới này, Ngài nắm giữ chìa khóa của sự sống và sự chết. Tôi xin làm chứng cho quý vị câu chuyện thật của tôi, vào tháng 12/1978, cũng như bao gia đình người Việt đi vượt biên, gia đình chúng tôi rời nước Việt mến yêu ra đi trên một con thuyền định mệnh. Tôi không bao giờ quên những giờ phút ngoài biển cả, xung quanh chỉ có nước và trời, con người lúc đó thật nhỏ bé so với sự bao la của vũ trụ, những giờ phút sợ sệt, lo lắng không biết tương lai sẽ đi về đâu. Lúc bấy giờ sự sống và sự chết của mình hoàn toàn nằm trong tay của Đấng Chí Cao, Thượng Đế, Ông Trời. Lúc đó, mọi người trên tàu ai cũng mệt nhoài, nằm la liệt dưới khoang. Sóng biển vẫn lạnh lùng gầm rú, gió biển vẫn tiếp tục thét gào. Bỗng vài người trên boong tàu hốt hoảng la lên “hải tặc”. Trong lúc phải đối diện với cái chết tôi chỉ còn biết kêu lên với Thượng Đế, Đấng đang cầm nắm vũ trụ này “Chúa ơi xin Ngài cứu con, con nguyện xin dâng cuộc đời con cho Ngài.”

Và phép lạ đã xảy ra. Vì sóng gió quá mạnh, đánh vào chiếc tàu của hải tặc làm cho nó không đến gần thuyền của chúng tôi được, hai chiếc thuyền càng ngày càng cách xa ra, thấy không thể tiếp cận được thuyền của chúng tôi, bọn chúng quay đầu bỏ đi, chúng tôi thoát hiểm trong gang tấc. Tôi biết, trong cơn sóng to gió lớn Chúa đã ra tay cứu vớt chúng tôi. Vượt qua những bão tố phong ba và sự đe dọa của hải tặc, sau năm ngày lênh đênh trên biển chúng tôi đã tắp vào được một hòn đảo thuộc Mã Lai Á.

blank
Một buổi sinh hoạt Trại Mùa Đông 2014 ở Pipe Crest của Hội Thánh.

Tôi biết rằng, mọi sự xảy ra dưới trời đất này là do bàn tay sắp xếp của duy nhất một Đấng Sáng Tạo.

Trong buổi ban đầu khi Ngài dựng nên loài người, Adam và Eva là hai người đầu tiên được Chúa tạo nên. Chúa đã ban mọi sự tốt lành, một thế giới hoàn hảo cho họ. Ngài để họ sống trong vườn địa đàng và mỗi ngày Ngài đến tương giao với họ.

Ngài muốn thử lòng của loài người, Ngài cho phép họ ăn tất cả các cây trái trong vườn nhưng trừ ra một cây biết điều thiện và điều ác thì Ngài dặn rằng, chớ hề đụng đến. Được ghi chép trong Thánh Kinh, Sáng Thế Ký đoạn 1:1&2.

Một ngày kia họ đã không nghe lời Chúa căn dặn đã hái trái cây và ăn. Sau khi ăn họ đã biết mình phạm tội, tội không vâng lời Chúa. Kể từ đó loài người bị cách xa Thượng Đế, Đức Chúa Trời.

Trong sách Giăng đoạn 3 câu 16 có chép rằng: vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.

Chúa Trời yêu thương nhân loại, mặc dầu loài người đã chọn lựa sai lầm nhưng Ngài cũng có một giải pháp giúp họ có thể tìm lại về nguồn. Ngài đã ban Con Một của Ngài là Chúa Giê Xu đến thế gian, chết thế tội cho mọi người. Nếu chúng ta tin đến Con của Ngài thi Ngài sẽ tha thứ mọi tội lỗi chúng ta và chúng ta sẽ được làm hòa lại với Ngài và trở nên con cái của Ngài. Tôi tin rằng từ trong sâu thẩm của mỗi con người, chúng ta đều muốn làm điều tốt. Trong những cơn gian truân khi tôi đi giữa biển thế nào Chúa đã cứu tôi và cho tôi được sống như ngày hôm nay.

Thi Thiên 46:1 Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi; Ngài sẳn giúp đỡ trong cơn gian truân. Tôi cầu xin Chúa của sự bình an sẽ đến trên quý vị trong những ngày sắp tới đây.

Cuộc đời mới của tôi có được hôm nay là do ơn Chúa đã ban. Tôi được sống và tôi đang cùng Nhà tôi là Mục Sư Cao Hữu Trí hầu việc Chúa tại Hội Thánh Phúc Âm Little Saigon 14642 Bushard St., Westmisnter. Giờ nhóm của Hội Thánh là từ 3 giờ chiều Chúa Nhật và 7 giờ tối Thứ Năm hàng tuần. Mọi chi tiết quý vị có thể liên lạc số (714) 657-9726 hoặc (714) 603-4481.

Trân trọng kính mời quý vị đến tham dự với Hội Thánh, cùng chiêm nghiệm những điều kỳ diệu, lạ lùng để xoa dịu và chữa lành những vết thương trong tinh thần và thể xác của quý vị.

Ý kiến bạn đọc
01/06/201523:30:22
Khách
Thiên Chúa đang cho bạn thở và đồ ăn hàng ngày đấy, cho bạn được sống làm người trên xứ sở văn minh,, hùng mạnh nhất thế giới..Bạn đang hưởng thành quả mà bao người khác làm ra và chia sẻ cho bạn , những người mà đang biết tôn thờ Thiên Chúa và bao dung bạn. Bạn quá vô ơn và khiếm nhã nếu không muốn nói là phạm thượng .
23/05/201503:38:52
Khách
Tại sao Chúa cao thượng mà lại khôgn công bình với tất cả mọi người vụot biên, chỉ thương và cứu vớt 1 mình ông ? Sao Chúa nỡ dìm chết cả triệu kẻ khác ngoài biển? Cái NGÃ của ông to hơn của kẻ khác à? Sao ích kỷ vậy? Thân nhân của kẻ chết chìm chắc là oán hờn nguyền rủa Chúa lắm... Lẽ ra phải trách Chúa bất công mới đúng...
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”
Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án. Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.
Ôi, tưởng gì chớ tật xấu của đàn ông (nói chung) và đàn ông Việt Nam (nói riêng) thì e đám đàn bà phải càm ràm cho tới… chết – hay ngược lại. Không mắc mớ gì mà tôi lại xía vô mấy chuyện lằng nhằng (và bà rằn) cỡ đó. Nhưng riêng hai chữ “cái làn” trong câu nói (“Lắm đấng ông chồng vui vẻ xách làn đi chợ…”) của Phạm Thị Hoài thì khiến tôi bần thần, cả buổi! Năm 1954, cái làn (cùng nhiều cái khác: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa…) đã theo chân mẹ tôi di cư từ Bắc vào Nam. Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm… tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp.
Hoa phượng được Nhất Tuấn gọi là hoa học trò vì thuở đó hầu như ngôi trường nào cũng trồng cây phượng trong sân trường. Khi phượng đơm hoa báo hiệu cho mùa Hè cũng là thời điểm chia tay sau niên học. Để lưu niệm, nữ sinh đóng tập Lưu Bút giấy pelure xen kẽ các sắc màu, trông thật nhã, ghi cảm nghĩ cho nhau… Ở lớp Đệ Tứ, không còn học chung nhau vì lên lớp Đệ Tam theo ban A, B, C và lớp Đệ Nhất là thời điểm chia tay vĩnh viễn, tập Lưu Bút dày hơn, chia sẻ, tâm tình… của tuổi học trò. Hầu như nam sinh không có Lưu Bút, chỉ được xía phần, dù có tinh nghịch nhưng phải viết đứng đắn, lịch sự.
Trong chị Thanh chỉ có một tấm lòng, chứ tuyệt nhiên không có “những bức tường lòng” phân cách Bắc/Trung/Nam – như rất nhiều người Việt khác. Tình cảm của chị tinh khiết, trong veo, và tươi mát tựa như dòng nước của một con suối nhỏ – róc rách, len lách – khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu. Bởi thế, dù không biết chính xác chị được chôn cất nơi nao tôi vẫn tin rằng ở bất cứ đâu thì đất nước này cũng đều hân hoan ấp ủ hình hài của người thơ đa cảm, tài hoa, và chuân truyên nhất của dân tộc. Vĩnh biệt Nguyễn Thị Hoài Thanh. Em mong chị mãi mãi được an nghỉ trong an lành và thanh thản!



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.