Hôm nay,  

Lòng Tạ Ơn

22/05/201500:00:00(Xem: 13508)

Chúng ta đang sống trong một thế giới loạn lạc, chiến tranh, động đất, thiên tai, khủng hoảng kinh tế toàn cầu ngày hôm nay, biết bao nhiều người mất việc làm và mỗi ngày tôi lại càng thấy nhiều người sống lang thang trên các vỉa hè mọi nơi.

Mỗi người đều ước muốn có được sự bình an, ngày có ba bữa ăn quây quần bên gia đình đầm ấm là đủ rồi. Đời sống tinh thần nếu có được sự bình an thật thì mặc dù sống trong hoàn cảnh nào mình cũng có thể vượt qua được.

Tôi xin giới thiệu với quý vị về một sự bình an thật khi chúng ta có được sự chọn lựa đúng đắn cho tinh thần của quý vị. Tôi tin rằng có một Đấng toàn năng, một Đức Chúa Trời, Một Đấng đã tạo dựng nên vũ trụ này, một Đấng đã tạo nên thế giới này, Ngài nắm giữ chìa khóa của sự sống và sự chết. Tôi xin làm chứng cho quý vị câu chuyện thật của tôi, vào tháng 12/1978, cũng như bao gia đình người Việt đi vượt biên, gia đình chúng tôi rời nước Việt mến yêu ra đi trên một con thuyền định mệnh. Tôi không bao giờ quên những giờ phút ngoài biển cả, xung quanh chỉ có nước và trời, con người lúc đó thật nhỏ bé so với sự bao la của vũ trụ, những giờ phút sợ sệt, lo lắng không biết tương lai sẽ đi về đâu. Lúc bấy giờ sự sống và sự chết của mình hoàn toàn nằm trong tay của Đấng Chí Cao, Thượng Đế, Ông Trời. Lúc đó, mọi người trên tàu ai cũng mệt nhoài, nằm la liệt dưới khoang. Sóng biển vẫn lạnh lùng gầm rú, gió biển vẫn tiếp tục thét gào. Bỗng vài người trên boong tàu hốt hoảng la lên “hải tặc”. Trong lúc phải đối diện với cái chết tôi chỉ còn biết kêu lên với Thượng Đế, Đấng đang cầm nắm vũ trụ này “Chúa ơi xin Ngài cứu con, con nguyện xin dâng cuộc đời con cho Ngài.”

Và phép lạ đã xảy ra. Vì sóng gió quá mạnh, đánh vào chiếc tàu của hải tặc làm cho nó không đến gần thuyền của chúng tôi được, hai chiếc thuyền càng ngày càng cách xa ra, thấy không thể tiếp cận được thuyền của chúng tôi, bọn chúng quay đầu bỏ đi, chúng tôi thoát hiểm trong gang tấc. Tôi biết, trong cơn sóng to gió lớn Chúa đã ra tay cứu vớt chúng tôi. Vượt qua những bão tố phong ba và sự đe dọa của hải tặc, sau năm ngày lênh đênh trên biển chúng tôi đã tắp vào được một hòn đảo thuộc Mã Lai Á.

blank
Một buổi sinh hoạt Trại Mùa Đông 2014 ở Pipe Crest của Hội Thánh.

Tôi biết rằng, mọi sự xảy ra dưới trời đất này là do bàn tay sắp xếp của duy nhất một Đấng Sáng Tạo.

Trong buổi ban đầu khi Ngài dựng nên loài người, Adam và Eva là hai người đầu tiên được Chúa tạo nên. Chúa đã ban mọi sự tốt lành, một thế giới hoàn hảo cho họ. Ngài để họ sống trong vườn địa đàng và mỗi ngày Ngài đến tương giao với họ.

Ngài muốn thử lòng của loài người, Ngài cho phép họ ăn tất cả các cây trái trong vườn nhưng trừ ra một cây biết điều thiện và điều ác thì Ngài dặn rằng, chớ hề đụng đến. Được ghi chép trong Thánh Kinh, Sáng Thế Ký đoạn 1:1&2.

Một ngày kia họ đã không nghe lời Chúa căn dặn đã hái trái cây và ăn. Sau khi ăn họ đã biết mình phạm tội, tội không vâng lời Chúa. Kể từ đó loài người bị cách xa Thượng Đế, Đức Chúa Trời.

Trong sách Giăng đoạn 3 câu 16 có chép rằng: vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.

Chúa Trời yêu thương nhân loại, mặc dầu loài người đã chọn lựa sai lầm nhưng Ngài cũng có một giải pháp giúp họ có thể tìm lại về nguồn. Ngài đã ban Con Một của Ngài là Chúa Giê Xu đến thế gian, chết thế tội cho mọi người. Nếu chúng ta tin đến Con của Ngài thi Ngài sẽ tha thứ mọi tội lỗi chúng ta và chúng ta sẽ được làm hòa lại với Ngài và trở nên con cái của Ngài. Tôi tin rằng từ trong sâu thẩm của mỗi con người, chúng ta đều muốn làm điều tốt. Trong những cơn gian truân khi tôi đi giữa biển thế nào Chúa đã cứu tôi và cho tôi được sống như ngày hôm nay.

Thi Thiên 46:1 Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi; Ngài sẳn giúp đỡ trong cơn gian truân. Tôi cầu xin Chúa của sự bình an sẽ đến trên quý vị trong những ngày sắp tới đây.

Cuộc đời mới của tôi có được hôm nay là do ơn Chúa đã ban. Tôi được sống và tôi đang cùng Nhà tôi là Mục Sư Cao Hữu Trí hầu việc Chúa tại Hội Thánh Phúc Âm Little Saigon 14642 Bushard St., Westmisnter. Giờ nhóm của Hội Thánh là từ 3 giờ chiều Chúa Nhật và 7 giờ tối Thứ Năm hàng tuần. Mọi chi tiết quý vị có thể liên lạc số (714) 657-9726 hoặc (714) 603-4481.

Trân trọng kính mời quý vị đến tham dự với Hội Thánh, cùng chiêm nghiệm những điều kỳ diệu, lạ lùng để xoa dịu và chữa lành những vết thương trong tinh thần và thể xác của quý vị.

Trước thềm Đại hội 13 tình hình thực sự của chế độ XHCN đã được chuyên viên xác nhận chính thức như sau: “..đã xuất hiện ngày càng nhiều “nhóm lợi ích” tiêu cực, đã và đang ảnh hưởng, tác động đến mọi mặt của đời sống xã hội, nhất là ở những ngành, lĩnh vực quan trọng, liên quan trực tiếp đến cuộc sống của các tầng lớp nhân dân, như quản lý đất đai, tài chính - ngân hàng, đầu tư xây dựng cơ bản, khai thác tài nguyên. Thậm chí, “nhóm lợi ích” tiêu cực còn xuất hiện ở một số ngành, lĩnh vực vốn vẫn được coi là tôn nghiêm, liên quan đến an ninh quốc gia, như công tác tổ chức - cán bộ, phòng, chống tội phạm,... Một loạt vụ án tham nhũng, kinh tế nghiêm trọng, phức tạp bị khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử trong thời gian gần đây liên quan đến nhiều tổ chức đảng, đảng viên, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo cao cấp cho thấy, “nhóm lợi ích” đã leo cao, luồn sâu vào trong bộ máy Đảng và Nhà nước, đe dọa đến sự tồn vong của Đảng và chế độ.”
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.