Hôm nay,  

Mưu Sâu Của Trung Cộng

09/06/201500:00:00(Xem: 9723)

Muốn cướp nhà bạn có ba cách: thượng sách là làm bạn tự nguyện tặng không, trung sách là gây chia rẽ vợ chồng bạn đánh nhau gần chết rồi vào cướp, hạ sách là tấn công nhà bạn bất thình lình. Dùng hạ sách chỉ có được 50% thành công vì có thể ăn đạn của bạn khi vào nhà cướp. Trung sách thì 80% vì vợ chồng bạn đã bắn nhau gần hết đạn rồi. Thượng sách là 100% vì làm sao mà thua khi được chủ nhà hiến tặng.

Trung Quốc đã dùng hạ sách đánh VN năm 1979 và đã thất bại. Ngày nay Trung cộng khôn hơn nên dùng cả trung lẫn thượng sách để chiếm nước ta. Trung cộng làm sao mà không biết được toàn dân VN đều không để cho ai chiếm VN. Nhưng Trung cộng cũng biết có khoảng một trăm tên chóp bu trong đảng Cộng sản VN sẵn sàng vì túi tiền của mình mà dâng không nước cho bất kỳ ai mà chúng tin tưởng sẽ để yên cho chúng hạ cánh an toàn cùng với số tài sản kết xù cướp được của người dân bao năm qua.

Lâu lâu Trung cộng vào cắt dây cáp dàn khoan dầu VN hay kéo dàn khoan của mình vào thềm lục địa VN quậy chơi. Dân VN và những đảng viên CS có lòng sẽ nóng mặt chống đối. Một trăm tên chóp bu cũng sẽ nóng mặt vì quan thầy mình bị dân chửi nên tung đủ mọi chiêu ra đập, kể cả cái chiêu dùng bọn đầu gấu xã hội đen. Vợ chồng bạn đã chia rẽ và đánh nhau lỗ đầu. Trung cộng đã có 80% thành công.

Một trăm tên chóp bu ngày càng thấy mình sẽ đi đến đường cùng vì không thể chống được 80 triệu dân mà cũng không thể nghe dân theo Mỹ được vì khi đất nước có dân chủ thì những tên ăn cướp tài sản của đất nước sẽ bị lôi ra xử. Có trốn qua Dubai cũng bị lôi về xử. Chỉ có một con đường duy nhất cho chúng chọn đó là theo Trung cộng. Chúng sẽ điều hết quân đội nhân dân vào mũi Cà Mau ngồi chơi xơi nước rồi mở cửa Ải Nam Quan mời Trung cộng vào lấy. Thượng sách là đây chứ còn là gì?

Xin lỗi đã viết lộn. Ải Nam Quan được đổi tên thành Mục Nam Quan và đã được giao cho Trung cộng lâu lắm rồi. Chúng chỉ gõ cửa ải, ra dấu cho Trung cộng mở toan cửa, vào nhà.

Không ai ngu gì đi chiếm cái vườn nhà bạn đâu. Chiếm nhà bạn thì tự nhiên cái vườn của nhà bạn cũng thuộc về mình luôn. Bể Đông là cái vườn của nước ta. Chiếm VN là tự nhiên sẽ có bể Đông. Như vậy Trung cộng ngu gì chiếm bể Đông để lâu lâu bị chủ nhà nó ngứa mắt pháo vài quả đại pháo vào vườn nhà nó. Chiếm VN hay hơn nhiều phải không bạn?

Ngu gì Trung cộng cho ta biết ý đồ muốn chiếm VN của chúng. Do đó lấy cái bể Đông ra chọt cho VN chúng tự đục lộn nhau rồi hiến nước chúng cho mình sướng hơn nhiều. Nhưng mộng của Trung cộng không dừng lại ở VN đâu bạn ơi. Cả Đông Nam Á mới chính là cái mà Trung cộng muốn đó.

Lên miền bắc thì lạnh lẽo, chỉ có cạp tuyết của anh Liên xô thì sao sống nổi? Qua huớng đông là Thái Bình Dương cuồn cuộn sóng to, chỉ có người…cá mới sống được thôi. Hướng Tây có dãy Hy Mã Lạp Sơn cao ngất trời với đá cứng như kim cương cản đường thì phải có thần công “Thiên Mã Hành Không” mới vượt qua nổi. Chỉ có miền nam với đất đai phì nhiêu, đồng ruộng bao la, khí hậu ôn hòa là “đất lành chim đậu” cho các nị mà thôi.

Lào thì đã trong tay Trung cộng lâu rồi. Phần lớn dân Lào đều được cho về hưu sớm và được gửi vào rừng sâu sống an nhàn với lam sơn chướng khí. Dân thành thị thì toàn dân Trung quốc di dân qua làm chủ các công ty, các mậu dịch. Vài năm nữa dân số nước Lào chỉ còn hơn năm ngàn sống ở Minnesota, Hợp Chủng Quốc.

Chiếm được VN thì Trung cộng khẽ ho vài phát là sẽ có được Campuchia.

Tuy nhiên muốn chiếm Đông Nam Á, Trung cộng phải nuốt được cái cục thép VN trước nhất. Muốn vậy, phải dụ cho bằng được một trăm tên chóp bu hiến nước. Mà khỏi phải dụ chi cho mệt vì tự động chúng cũng biết chỉ có con đường duy nhất hiến nước thì chúng mới hạ cánh an toàn được thôi.

Đây là con đường tất yếu để tiến lên “thế giới đại đồng” mà Tập Cập Bình đang mơ tưởng. Không chỉ riêng họ Tập, mà 95% dân Trung quốc đều muốn “thâu hồi lại” đất của chúng ta, theo khảo sát của bộ quốc phòng Trung cộng. Chỉ có 5% không trả lời câu hỏi.

Một trăm tên chóp bu trong đảng CS Việt Nam sẽ giúp Tập Cập Bình thể hiện giấc mơ này.

Theo Mỹ thì mất đảng, theo Tàu thì mất nước là vậy.

Bây giờ bàn đến chuyện phía bên chính quyền Mỹ.

Hai mươi tám năm trước, tôi làm cho hãng General Dynamics chế chiến đấu cơ hiện đại nhất của Không quân Hoa Kỳ F-16. Một trong những project quan trọng nhất của nhóm tôi là trả lời câu hỏi của Ngũ Giác Đài hỏi US Air Force: Khi chiến tranh bùng nổ khắp Đông Nam Á thì cần bao nhiêu chiến đấu cơ F-16 cất cánh từ Thái Lan và Guam để có thể giao chiến với MIG của Liên Xô và chương trình tiếp vận xăng như thế nào. Câu hỏi không hề nhắc tới Trung quốc nhưng ai cũng biết US Air Force sẽ không trực tiếp giao tranh với không quân Nga.

Hai mươi tám năm trước Ngũ Giác Đài đã tiên liệu Trung quốc sẽ đánh chiếm Đông Nam Á. Hai mươi tám năm sau chả lẽ Ngũ Giác Đài ngốc hơn không biết ai muốn chiếm Việt Miên Lào?

Mỹ vẫn thường xuyên lên án các hành động trấn áp dân chúng của cộng sản và kêu gọi thực thi dân chủ nhưng Mỹ chưa bao giờ kêu gọi lật đổ chính quyền cộng sản để xây dựng một chế độ khác. Với họ, việc thay đổi chế độ là công việc trong nội bộ nước ấy. Chính vì điều này mà nếu không có sự kêu gọi cứu giúp của các chính quyền Việt Miên Lào khi bị Trung cộng chiếm thì Mỹ cũng đành bó tay không thể làm gì hơn ngoài tẩy chay và cấm vận.

Trung cộng cũng biết rõ yếu điểm này nên sẽ tìm cách từ từ gặm nhắm ba nước từng bước một bằng trung và thượng sách chứ không ào ào tấn công VN như năm xưa. Khi chính phủ ba nước Việt Miên Lào “đồng ý nhất trí” tự nguyện muốn trở thành ba tỉnh của Trung cộng thì chính phủ Mỹ cũng phải làm ngơ chứ chẳng thể làm gì khác hơn.

Những tên chóp bu Việt cộng không ưa theo Mỹ vì theo Mỹ thì phải thực thi điều kiện Mỹ đòi hỏi: phải có lập trường rõ ràng và dứt khoát trong việc bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải trước các hành động xâm lấn của Trung Quốc và phải tôn trọng nhân quyền, chấp nhận dần dần con đường dân chủ hoá. Điều kiện đầu còn có thể chấp nhận được chứ điều thứ hai thì chả khác tự treo cổ mình. Thôi thì thà làm thuộc quốc, kêu nó bằng “boss”, nhưng còn lai rai sống qua ngày hơn là treo cổ tự sát.

Xong Việt Miên Lào, bước kế tiếp sẽ là Thái Lan và Mã Lai. Bất cứ cửa hàng khang trang nào ở Kular Lumpur hiện nay đều là người Tàu. Vùng biên giới phía bắc Thái Lan ngày xưa có giống Thái trắng, ngày nay biến đâu mất chỉ còn toàn Tàu trắng từ Thượng Hải di dân qua. Thái Tàu và Mã Tàu đã nắm toàn bộ kinh tế của hai nước. Dân bản xứ cứ tà tà đi về nông thôn trồng cây xanh, nín thở qua sông. Chính sách đồng hoá, gặm nhắm từ từ của Trung cộng sẽ bó tay chính quyền Hoa Kỳ.

Lãng thổ và lãnh hải Trung cộng sẽ kéo dài qua đến tận Singapore.

Đường “lưỡi bò” sẽ biến thành đường “đuôi bò” không lâu.

Lê Như Đức

Vào hạ năm 2015

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ba năm học gần đây, PEN America đã ghi nhận hàng loạt trường hợp cấm sách xảy ra trên toàn nước Mỹ, đặc biệt trong các trường công lập. Những nỗ lực xóa bỏ một số câu chuyện và bản sắc khỏi thư viện trường học không chỉ gia tăng mà còn trở thành dấu hiệu của một sự chuyển đổi lớn hơn, đặt ra câu hỏi nghiêm trọng về tương lai của giáo dục công lập. Việc kiểm duyệt này phản ánh một xu hướng đáng lo ngại: sự tập trung vào việc kiểm soát nội dung văn hóa và giáo dục, thay vì khuyến khích học sinh tiếp cận kiến thức đa chiều.
Syria đang sống trong một bước ngoặt lịch sử sau khi chế độ độc tài sụp đổ nhanh chóng và Bashar al-Assad trốn sang Nga để tị nạn. Các nhóm nổi dậy chiến thắng đang cố gắng duy trì trật tự công cộng và thảo luận về các kịch bản cho tương lai. Lòng dân hân hoan về một khởi đầu mới đầy hứa hẹn pha trộn với những lo âu vì tương lai đất nước còn đầy bất trắc. Trong 54 năm qua, chế độ Assad đã cai trị đất nước như một tài sản riêng của gia đình và bảo vệ cho chế độ trường tồn là khẩu hiệu chung của giới thân cận.
Các số liệu gần đây cho thấy những thách thức mà nhà lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt để phục hồi kinh tế cho năm 2025, khi quan hệ thương mại với thị trường xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc có thể xấu đi cùng lúc mức tiêu thụ trong nước vẫn sụt giảm. Và thật sự thì nền kinh tế Trung Quốc tệ đến mức nào? Việc đặt câu hỏi này ngày càng trở nên hợp lý khi Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng sản xuất trì trễ và tiền tệ mất giá kéo dài trong những năm gần đây. Đặc biệt, chính quyền Bắc Kinh dường như không muốn công khai toàn bộ thực trạng.
Chiều ngày Thứ Ba 17/12, tòa án New York kết án Luigi Mangione 11 tội danh, bao gồm tội giết người cấp độ 1, hai tội giết người cấp độ 2 cùng các tội danh khác về vũ khí và làm giả danh tính. Theo bản cáo trạng, một bồi thẩm đoàn ở Manhattan đã truy tố Mangione về tội giết người cấp độ hai là tội khủng bố. Tòa đã kết tội hành động của Luigi Mangione – một hành động nổi loạn khó có thể bào chữa dù đó là tiếng kêu cuối cùng của tuyệt vọng.
Ngay từ thời điểm này, cho dù chưa chính thức bước vào Tòa Bạch Ốc, tổng thống đắc cử Donald Trump đã hứa hẹn một chiến dịch bài trừ di dân lớn nhất lịch sử Mỹ. Những cuộc kiểm soát, bắt bớ, trục xuất di dân dự kiến sẽ diễn ra với qui mô lớn trong vài năm tới. Nhiều sắc dân nhập cư ở Mỹ sẽ phải lo lắng, nhưng cộng đồng chịu ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là cộng đồng di dân gốc Mỹ Latin. Lời hứa này đang làm hài lòng những người Mỹ xem dân nhập cư là kẻ cướp đi việc làm và quyền lợi của mình. Rất đông trong số này thuộc các cộng đồng di dân, trong đó có cộng đồng gốc Việt. Tuy nhiên, có bao nhiêu người thấy được toàn cảnh ảnh hưởng của những chính sách bài trừ di dân đến nền kinh tế và xã hội Hoa Kỳ?
Trong tài liệu của Thư Viện Quốc Hội ghi rằng, nguồn gốc của quyền ân xá trong Hiến Pháp Hoa Kỳ đến từ lịch sử Anh quốc. Quyền ân xá xuất hiện lần đầu tiên dưới thời trị vì của Vua Ine xứ Wessex vào thế kỷ thứ bảy. Mặc dù tình trạng lạm dụng quyền ân xá ngày càng tăng theo thời gian, dẫn đến những hạn chế sau đó, nhưng quyền ân xá vẫn tồn tại trong suốt thời kỳ thuộc địa của Mỹ.
Tôi cộng tác với tuần báo Trẻ (tờ báo có nhiều ấn bản nhất tại Hoa Kỳ) gần hai chục năm qua. Sự gắn bó lâu dài này không chỉ vì tấm lòng yêu nghề (và thái độ thân thiện cởi mở) của ban biên tập mà còn vì chút tình riêng. Mỗi tuần Trẻ đều dành hẳn một trang báo, để trân trọng giới thiệu đến độc giả hai ba vị thương phế binh (Việt Nam Cộng Hòa) đang sống trong cảnh rất ngặt nghèo ở quê nhà. Nhìn hình ảnh đồng đội của mình đang ngồi trên xe lăn, hay nằm thoi thóp trong một gian nhà tồi tàn nào đó – lắm lúc – tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi: “Liệu có còn ai nhớ đến những kẻ đã từng vì đời mà đi không vậy?
Đến đây thì như nước vỡ bờ, hầu như tất cả chúng tôi cùng lao mình vào cuộc. Kẻ bênh cũng sôi nổi không kém người chỉ trích. Buổi gặp mặt của chúng tôi hôm ấy, đương nhiên, đã không tránh được nhiều căng thẳng. Riêng tôi, cho đến giờ vẫn khá ngạc nhiên trước sự phản đối mạnh mẽ mà ông Biden phải gặp phải trong quyết định ân xá con trai Hunter Biden. Điều gì đã khiến mọi người có phản ứng mãnh liệt như vậy? Tôi đi tìm câu trả lời...
Kể từ năm 2011 nội chiến đã bắt đầu bộc phát tại Syria và kết quả cuối cùng là chế độ độc tài của Tổng thống Bashar al-Assad đã bị Liên minh Hồi giáo do Hayat Tahrir Al-Sham (HTS) lãnh đạo lật đổ vào ngày 8/12...
Vài giờ sau khi Donald Trump dành chiến thắng cuộc bầu cử 2024, các tìm kiếm trên Google liên quan đến 4B – một “phong trào nữ quyền” ở Hàn Quốc nổi tiếng vào giữa đến cuối những năm 2010 – tăng vọt tại Hoa Kỳ. “B” là cách viết tắt của từ “No (비)” nghĩa là “Không,” theo tiếng Hàn Quốc. Phong trào 4B là một phong trào gồm bốn “Không”: Không tình dục (No sex); Không hẹn hò (No dating); Không cưới đàn ông (No marrying men); Không con (No children). Thành viên chính của phong trào 4B là các phụ nữ trẻ trên Instagram và TikTok.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.