Hôm nay,  

Bà Hillary Lột Xác

23/06/201500:00:00(Xem: 9811)

...Hillary sẽ chỉ còn một cách duy nhất để hy vọng về lại Tòa Bạch Ốc: là lại lột xác thêm một lần nữa,..

Người ta nói chính trị gia giống như mấy con tắc kè, có khả năng đổi màu da dễ dàng. Nằm trên cát, nó vàng khè giống cát. Nằm trên cành cây, nó màu xanh lá cây. Con tắc kè đổi màu da của nó để hoà mình vào môi trường, chính trị gia đổi quan điểm để hoà mình vào khối cử tri. Tuy nhiên giữa con tắc kè với chính trị gia có sự khác biệt lớn. Con tắc kè đổi mầu để … biến mất, không ai thấy, không bị hại. Chính trị gia đổi quan điểm để người ta thấy mình rõ hơn, hợp thời thế hơn, và bỏ phiếu cho mình.

Một hình ảnh khá rõ nét: bà Hillary Clinton.

Mới đây, sau khi “âm thầm đóng cửa”, trốn đi tỵ nạn đâu đó một thời gian để tránh né hàng loạt xì-căng-đan, bà đã xuất hiện lại, và… “tưng bừng khai trương” lại lần thứ hai! Xuất hiện trước cử tri tại Nữu Ước với một bài diễn văn hùng hồn, tóm lược lại chủ đề mới của cuộc tranh cử tổng thống lần thứ hai của bà.

Việc bà “khai trương” cửa tiệm lần thứ hai được coi là cần thiết vì lần khai trương đầu đã thất bại hoàn toàn. Khi đó bà ra mắt trong một bài diễn văn mà cả thế giới thấy chán hơn cơm nếp nát vì chẳng nói lên được điểm nào, chẳng có gì mới lạ, chẳng giải thích tại sao bà ra tranh cử và tại sao thiên hạ phải bầu cho bà. Bà bị chỉ trích là hơi quá tự tin, coi như đương nhiên đảng Dân Chủ phải bầu cho bà nên không cần dài dòng lôi thôi, chỉ cần nói chuyện chung chung để khỏi bị hố là được rồi. Kết quả đã là một thảm hoạ cho bà, bị một cụ già thiên tả cực đoan đánh tả tơi.

Nếu không biết bà Hillary là ai, lần đầu tiên nghe bà nói chuyện qua bài diễn văn mới đây, thì ta có cảm tưởng như bà này là một bà thuộc giới dân lao động đang cổ võ cho một chế độ … xã hội chủ nghiã, tranh đấu sống chết cho dân lao động đang bị trấn lột, bần cố nông đang đói khát, da đen đang bị cô lập trong những khu phố xập xệ, da nâu đang bị bố ráp đuổi ra khỏi biên giới. Đây là những khối cử tri mà bà Hillary coi là đối tượng hàng đầu.

Thật ra, bà không đích danh nêu những nhóm này như vậy, nhưng bà với tay qua những “dân lao động đứng mỏi giò cả ngày”, “mấy bác tài lái xe tải hàng giờ”, “những y tá phải làm ca đêm”. “những nông dân cầy cuốc để nuôi chúng ta”,…

Bà bắt đầu bằng việc nhắc nhở bị bố mẹ bỏ rơi, làm như bà là một đứa trẻ mồ côi đáng thương. Rồi bà kể khổ, 14 tuổi phải đi làm đầy tớ. Cuộc sống của bà từ bé đến lớn là một chuỗi gian lao, khổ cực nghiến răng phấn đấu. Bà không nhắc đến chuyện bà đã theo học tại những trường nổi tiếng nhất, học phí đắt nhất, từ Wellesley College cho tới Yale, rồi đi làm luật sư, rồi Đệ Nhất Phu Nhân Arkansas, rồi Đệ Nhất Phu Nhân Đại Cường Cờ Hoa. Tuy nhiên, rút tiả bài học mới đây, bà đã không nói đến chuyện bà gần phải khai phá sản sau khi rời Nhà Trắng, khiến cả hai vợ chồng sau đó phải làm việc rất vất vả, đi đọc diễn văn rất nhiều nơi, khổ cực kiếm bạc trăm triệu để trả tiền nhà cửa, điện nước, chợ buá, nuôi con ăn học.

Công bằng mà nói, bà Hillary không phải là người duy nhất bi thảm hoá thời thơ ấu của mình. Cựu thống đốc Texas, Rick Perry cũng kể lể lớn lên trong một nông trại không có nước máy, phải đi ra giếng múc nước mỗi ngày mấy lần. Thống đốc Scott Walker phải đi nướng thịt cho McDonald.

Chuyện bình thường. Chẳng lẽ lại khoe tôi là con ông cháu cha thứ thiệt, giàu xụ? Cái màn này, chắc chỉ có ông tỷ phú mát giây Donald Trump mới làm thôi.

Thông điệp mở màn lần thứ hai của bà Hillary là một thông điệp thiên tả rõ nét nhất từ trước đến nay. Chưa bao giờ người ta được chứng kiến một Hillary thiên tả như vậy.

Hiển nhiên là bà Hillary đã lột xác. Quẹo qua bên trái … 90 độ. Biến đổi từ một chính khách tương đối trung dung, có quan điểm ôn hoà tuy hơi thiên tả một chút qua một loại chuyên gia xách động quần chúng làm cách mạng lật đổ thế giới hiện hữu.

Người ta còn nhớ bà là người trước đây đã rất tích cực đi cổ võ cho những chính sách tương đối ôn hoà của ông chồng TT Clinton. Bà đã từng công khai xác nhận hôn nhân là sự kết hợp giữa một người đàn ông với một người đàn bà. Bà cũng hoan nghênh chủ trương của TT Clinton chấm dứt chế độ Nhà Nước vú em vĩ đại, vỗ tay hoan hô khi ông chồng tuyên bố “thời kỳ của Nhà Nước vĩ đại đã cáo chung”. Bà cũng nhiệt liệt hưởng ứng các hiệp ước thương mại như hiệp ước mậu dịch bắc Mỹ NAFTA do ông chồng bà ký.

Trong cuộc vận động tranh cử hiện nay, bà đã lật ngược quan điểm hoàn toàn, bây giờ quay qua ủng hộ hôn nhân đồng tính, cổ võ trợ cấp, chống luôn hiệp ước Liên Thái Bình Dương TPP do TT Obama đề xướng. Điều trớ trêu là khi TT Obama mới đưa ra đề nghị về TPP thì bà Hillary còn làm ngoại trưởng và nhiệt liệt ủng hộ ý kiến đó. Tắc kè đổi màu từ hồng nhạt qua đỏ xẫm là vậy.

Chỉ là một bài toán cộng trừ rất giản dị. Bây giờ, khynh hướng thời thượng là hoan nghênh đồng tính, coi như họ là những thần tượng khai phá một hướng đi cởi mở mới cho nhân loại. Ngày nay ai dám mở miệng chống đồng tính thì sẽ bị thiên hạ nhìn chằm chặp như nhìn khủng long tái sinh. Về chuyện trợ cấp thì bà Hillary đã nhìn thấy rõ thành quả của chính sách của TT Obama: hiện nay số người nhận trợ cấp đã leo lên mức cao nhất lịch sử Mỹ: hơn một phần ba dân hay 110 triệu người, biết bao nhiêu là phiếu! Và chuyện TPP thì quá hiển nhiên, tất cả các nghiệp đoàn đều chống thì bà cũng phải chống thôi, cho dù TT Obama đang cố vận động. Dù sao thì TT Obama cũng chỉ là “lame duck” (vịt què) với... một phiếu thôi.

Việc bà Hillary quẹo qua phiá tả được thúc đẩy bởi hai yếu tố.

Thứ nhất, như cột báo này đã viết nhiều lần, những thành phần đi bầu sơ bộ, đa số là những thành phần cực đoan vì phải cực đoan mới chịu khó đi bầu sơ bộ, vì trong đó có những hình thức không phải là bầu bán giản dị mau lẹ mà còn gồm cả tranh luận, biểu quyết cả chục lần nữa. Vì yếu tố phức tạp này mà các cuộc bầu sơ bộ thường hay đưa những chính khách cực đoan đến thành công, cực đoan thiên tả bên Dân Chủ, và cực đoan thiên hữu bên Cộng Hòa. Bà Hillary muốn thắng trong các cuộc bầu nội bộ phải có lập trường thiên tả rõ rệt.

Thứ nhì, bà đang bị tấn công mạnh từ cánh tả của đảng Dân Chủ, đặc biệt là của ông Bernie Sanders. Cụ thượng nghị sĩ này quả là đặc biệt: ứng viên tổng thống già nhất từ xưa đến nay. Nếu đắc cử, cụ sẽ 76 tuổi khi tuyên thệ nhậm chức. Đặc biệt hơn nữa, cụ thuộc thành phần cực tả, theo xã hội chủ nghiã của các xứ bắc Âu. Chỉ bước thêm một bước thì cụ sẽ thành... cộng sản. Khi tuyên bố ra tranh cử, tỷ lệ hậu thuẫn của cụ là dưới 5%. Trong khi bà Hillary được hậu thuẫn của xấp xỉ 70% cử tri Dân Chủ.

Cụ Sanders chủ trương tùng xẻo các đại ngân hàng Wall Street thành những ngân hàng nhỏ, cấm tỷ phú không được hoạt động chính trị, không cho đại học thu học phí, sỉ vả chế độ tư bản nô lệ đồng tiền, cổ võ cho chế độ hợp tác xã, bênh vực nghiệp đoàn, chủ trương tăng mức thuế lợi tức tối đa lên tới hơn 90%,… Rõ ràng thành phần cử tri của ông già Sanders là những tay xách động cực tả “Occupy Wall Street” trước đây, bây giờ đã tìm ra người có thể nhẩy ra khua chiêng gõ trống cho họ, sau một thời gian bị thất thế.

Quan điểm của ông Sanders là quan điểm cấp tiến cực đoan nhất mà thiên hạ nghe được từ gần nửa thế kỷ qua. Quan điểm cấp tiến đã bị TT Reagan đánh bại hoàn toàn đến độ tất cả các chính trị gia, kể cả TT Clinton phải tránh né cho xa khi ông ra những luật cắt giảm trợ cấp và tuyên bố thời buổi của Nhà Nước vú em đã cáo chung. Nhưng trong vài năm qua, tư tưởng cấp tiến đã được TT Obama phục hồi lại mạnh mẽ, đưa đến sự tái sinh của ông Sanders. Và sự thành công bất ngờ của ông.

Trong hai cuộc đầu phiếu bán chính thức tổ chức trong nội bộ đảng Dân Chủ tại Iowa và Wisconsin, ông Sanders đã khiến cả thế giới kinh ngạc và bà Hillary xém... tắc thở. Tại Iowa, bà Hillary thu được 41% phiếu, ông Sanders 31%; và tại Wisconsin, bà Hillary được 49%, ông Sanders 41%, cách nhau có một chục điểm so với cách biệt 65 điểm mới cách đây hai tháng.

Rõ ràng là bà Hillary mất sơ sơ có từ 15 đến 25 điểm, trong khi ông Sanders thu thêm từ 25 đến 35 điểm. Mà ta còn tới 8 tháng nữa mới đến cuộc bầu sơ bộ đầu tiên. Theo cái đà này thì cái ngai hoàng hậu của bà Hillary sẽ chỉ còn có hai chân.

Ở đây, ta thấy rõ những xì-căng-đan mới đây của bà Hillary liên quan đến các vụ emails và gây quỹ cho Clinton Foundation cũng như cách kiếm tiền của hai vợ chồng Clinton đã có ảnh hưởng khá tai hại cho bà Hillary.

Báo chí mới khui một chuyện đáng suy nghĩ. Bà Hillary đi đọc diễn văn gây quỹ cho Hội Hướng Đạo Mỹ, tính tiền đọc diễn văn một tiếng là 200.000 đô. Hội Hướng Đạo toàn là đám trẻ con tiểu học và trung học, nhưng cũng chẳng làm bà Hillary động lòng trắc ẩn, nhẹ tay hơn. Vẫn đúng giá, miễn trả giá! Bà đến nơi đọc bài diễn văn xong lên xe ra về. Hết chuyện. Hội Hướng Đạo, sau khi trừ chi phí và tiền diễn văn, còn gây quỹ được chưa tới 100.000 đô, nửa số tiền trả cho bà Hillary. Trước đó vài năm, bà Condolizza Rice, cựu Ngoại Trưởng của TT Bush, cũng được mời đọc diễn văn tại Hội Hướng Đạo này. Bà được trả thù lao 60.000 đô. Bà Rice đến đọc diễn văn, lãnh chi phiếu rồi tặng lại ngay cho Hội Hướng Đạo, rồi bỏ nguyên ngày sinh hoạt với các hướng đạo sinh. Với bà Rice, Hội Hướng Đạo kết số kiếm được hơn 250.000 đô. Sự khác biệt giữa hai bà ý nghiã như thế nào, không cần bàn thêm.

Nhưng hiển nhiên là những xì-căng-đan này không phải là nguyên do đưa đến sự tuột dốc nguy hiểm của bà. Nguyên do chính vẫn là những đòn của ông Sanders. Ông này ra tay không nhẹ nhàng gì. Đả kích bà Hillary là nô lệ của tiền bạc, tham lam quá mức, tráo trở, đã đánh mất niềm tin của dân chúng, không xứng đáng vai trò lãnh đạo quốc gia.

Sự thành công của ông Sanders đã lay tỉnh bà Hillary, nhất là nhìn vào kết quả hai cuộc biểu quyết tại Iowa và Wisconsin. Con đường hoan lộ bất ngờ đầy đá lởm chởm. Bà chợt thấy bị đe dọa thật sự và bắt buộc phải chống đỡ bằng cách quẹo qua trái, với ý muốn dành lại khối cử tri cột trụ của đảng Dân Chủ.

Bà Hillary kỳ vọng rất nhiều vào khối cử tri đã mang Obama vào Nhà Trắng: gồm có dân da màu, phụ nữ và giới trí thức thiên tả. Dĩ nhiên với sự phụ họa của truyền thông dòng chính.

Nhưng cho đến nay, người ta có cảm tưởng bà Hillary còn phải vất vả lắm mới huy động được khối cử tri này.

Trong ngày bà ra mắt lần thứ hai tại New York vừa qua, để ý chút xíu là thấy ngay sự khác biệt với những mít ting của ứng viên Obama trước đây. Thành phần dân chúng đứng phất cờ hò hét hoan hô bà thấy giống như một mít ting của nhóm... Tea Party! Hầu hết là các ông bà Mỹ trắng trung niên. Không có bao nhiêu dân da đen, dân Mễ, dân Á. Cũng vắng bóng sinh viên, thanh niên, và các cô.

Bà Hillary không phải là da đen nên không thu phiếu dân da đen một cách tự nhiên như TT Obama. Dân da đen cũng không quên bà đã đánh Obama của họ như thế nào năm 2008. Bà là bà lão ở tuổi cổ lai hy, khó có thể được hậu thuẫn của giới trẻ. Bà là triệu triệu phú, sở hữu ba cái nhà khổng lổ bạc triệu, và từ gần 40 năm nay, tức là từ ngày ông chồng đắc cử thống đốc Arkansas, thì luôn luôn đi đâu cũng tiền hô hậu ủng, ăn trên ngồi trước, khó mà có thể vỗ ngực khoe là luôn tranh đấu cho dân thấp cổ bé họng. Bà chủ trương phá thai dễ dàng cũng chỉ thu hút được phiếu của giới phụ nữ trẻ ham vui, chứ đại đa số các bà có gia đình không hồ hởi lắm với chuyện phá thai. Bà bám víu vào khối cử tri gốc Nam Mỹ bằng cách hô hào ân xá thật sớm thật nhiều, nhưng họ nhìn lại thấy 8 năm Clinton làm tổng thống đã chẳng giúp gì họ, đến độ ông đệ tử ruột, thống đốc Bill Richardson gốc Mễ của New Mexico, đã xé rào nhẩy qua ủng hộ Obama năm 2008.

Đây là một nan đề rất đáng lo ngại cho bà Hillary. Không có khối cử tri của Obama, bà Hillary không có cách gì chiến thắng được. Đã vậy, truyền thông dòng chính thời gian qua đã đánh bà Hillary khá nặng, mà những trận đòn hội đồng này lại được hai tờ báo cấp tiến lớn nhất nước dẫn đầu, là Washington Post và New York Times. Dĩ nhiên hai tờ báo này cũng đánh mấy ông bà Cộng Hòa ra trò. Nhưng dù sao thì thái độ của truyền thông cấp tiến đối với bà Hillary khác hẳn đối với Obama trước đây.

Không có một chủ bút nào của Newsweek gọi bà là “God”. Không có một anh bình luận gia nào của MSNBC mừng rỡ cho là mình đã có phúc lớn sinh đúng lúc để được bà cứu rỗi.

Nhìn vào sự “thành công tài chánh” của hai ông bà Clinton, việc bà ra tranh cử như một người bênh vực dân nghèo và dân lao động, nghe có phần chéo cẳng ngỗng và thật khó tin. Nhất là khi danh sách những “mạnh thường quân” yểm trợ tiền cho Quỹ Clinton Foundation có hầu như đầy đủ hết các đại ngân hàng, từ Bank of America tới Deustch Bank của Đức, hay UBS của Thụy Sỹ.

Đó cũng là một khó khăn cho bà Hillary. Làm sao lấy được niềm tin của cử tri khi mà hiện nay, hơn một nửa dân Mỹ cho là bà Hillary không lương thiện và không đáng tin. Cuộc vận động tranh cử dưới chiêu bài tranh đấu cho dân nghèo chỉ làm tính giả dối có vẻ lộ liễu hơn, do đó tăng thêm sự nghi ngờ của cử tri thôi.

Ở đây, ta cũng thấy chuyện đáng nói là bà cựu ngoại trưởng ra tranh cử tổng thống mà lại tuyệt đối im lặng về các vấn đề đối ngoại, về những vấn đề lớn như đối phó với Nga tại Ukraine, đối phó với Tàu tại Biển Đông, và quan trọng hơn cả, đối phó với khủng bố và đám ISIS đang lộng hành.

Cũng không có gì đáng ngạc nhiên vì chính sách đối ngoại của TT Obama mà bà Hillary đã chủ trì hơn 4 năm chỉ là một chuỗi dài thất bại, cho dù bà đã ngồi tàu bay cả triệu dặm. Cụ thể mà nói, bà ngoại trưởng Hillary đã không có được bất kể một thành quả đối ngoại nhỏ nhoi nào để mang ra bày hàng tranh cử. Cái vấn đề đối ngoại quan trọng nhất trong cuộc tranh cử vì sẽ được đối thủ Cộng Hòa khai thác tới chết lại là vụ Benghazi, mà cho đến nay, bà vẫn chưa giải thích một cách rõ ràng và thỏa đáng được.

Đây cũng là một khiá cạnh khác của sự lột xác: từ ngoại trưởng biến thành một nhà tranh đấu cho dân lao động.

Nói cho cùng, ông Sanders chẳng thể nào là một đe dọa thật sự cho bà Hillary. Ông này có thể có được ít nhiều hậu thuẫn cục bộ tại các vùng bắc và đông bắc, nhưng trên tầm vóc cả nước, ông không có một mảy may hy vọng nào có được vài ba phiếu của các vùng bảo thủ miền nam và miền trung. Cho dù ông này trúng số độc đắc, hạ được bà Hillary để ra tranh cử cùng với ứng viên Cộng Hoà thì ông cũng sẽ bị hạ đo ván dễ dàng, giống như năm 1972, khi đảng Dân Chủ đưa ông thiên tả cực đoan George McGovern ra tranh cử, bị Nixon đè bẹp dúm.

Nhìn chung, cái ghế của bà Hillary vẫn vững như bàn thạch trong đảng Dân Chủ. Dù vậy cái tai hại của ông Sanders là đã ép bà vào một thế thiên tả hơi nặng, sẽ khiến cho bà khó kiếm được phiếu của đại đa số khối cử tri độc lập ôn hòa.

Khi đó, bà Hillary sẽ chỉ còn một cách duy nhất để hy vọng về lại Tòa Bạch Ốc: là lại lột xác thêm một lần nữa, chuyển hướng về phiá bảo thủ, bớt thiên tả cực đoan hơn. Khi đó ta sẽ nghe bà đổi bài hát, vỗ ngực tự xưng là tranh đấu cho khối trung lưu –middle class-, không còn tranh đấu cho giới lao động nghèo mạt nữa. Con tắc kè sẽ lại phải đổi màu lần nữa, từ đỏ đậm đổi qua hồng nhạt lại, sau khi đã hạ đo ván ông Sanders và tất cả các đối thủ trong nội bộ đảng Dân Chủ. (21-06-15)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
25/06/201518:40:44
Khách
Gửi BT Việt-báo. Kẻ hèn này xin cúi đầu cám ơn Ban BT mở lòng nhân hậu ,sau khi kiểm duyệt, đã cho đăng đàn một số "Góp ý" rất khiêm tốn của kẻ hèn này. Đa tạ xin đa tạ.Điều này cũng chứng tỏ cho các Đoc-giả của diễn đàn Mạng Việt-báo thấy rõ là Việt báo đã và đang tôn trọng lố Truyền-thông hai chiều, khác với lối Truyền -thông một chiều của CSVN và bọn Truyền -Thông "lê phải" trên chính-trường Mỹ hiện nay. Tốt lắm thay. Vubinh
24/06/201518:54:49
Khách
Gửi ban Biên tập Việt-báo.Tôi đang kiên nhẩn chờ một lời giải thích của Quý báo vể phần "Đục bỏ" phần ý kiến của tôi. Chỉ mồt lời giải thích rât ngắn gọn là "Không nên góp ý như thế hay Quý báo măc nhiên tự nhận là thuộc lọai báo "Lề Phải",!!!???Buồn thay cho Cộng-đổng Người Việt Quốc gia và làng báo VN Hải ngọai.. Vubinh
24/06/201518:36:43
Khách
Gửi ban Biên tập Việt báo. Cám ơn lòng tốt của Quý Báo. Thay vì xin đươc quý Báo cho ý kiến về cái khỏan "Chờ kiểm duyệt" ,Quý Báo lại làm cách khác "Văn minh" hơn ban Kiểm-duyệt 700 tờ báo "Lề phải" tại thiên đương XHCN Việt-nam,bằng cách "Đục bỏ" tất cả mà không một lời giải thích. Đáng buồn thay! cho vận Nước VN nổi trôi . Vubinh
24/06/201517:47:44
Khách
Gửi Ban Biên tập Việt-báo. Là một Đọc gỉa của Quy báo, tôi rất cám ơn Quý báo đài đã giành phần góp ý cho Đọc giả. Tuy nhiên, tôi vãn có thắc mắc là tại sao,trong một xã-hội đầy ắp Tự-Do như Mỹ mà lại có khoản" Chơ kiểm duyệt" ý kiến của Đoc giả sao ? Xin được đón nhận một vài lời chỉ giáo. Cám ơn Ban BT. vubinh
24/06/201517:26:09
Khách
Người Việt Hải-ngọai cần suy nghĩ và nên có nhửng đôi phó kịp thời :1/Lý thuyết Cộng-sản và Lý thuyết Xã-hội Chủ-nghĩa chĩ là "Một". 2/Đảng Cộng-sản Việt-nam và Đảng Lao-Động việt-Nam cũng chỉ là "Một". 3/Lý thuyết về Đấu tranh Giai-cấp của Cộng-sản Chủ-nghỉa và cái" Lý thuyết lấy của nhà Giầu san sẻ cho nhà Nghèo"mà chúng ta luôn nghe các chính-trị-gia thiên tả Mỹ phát biểu, tựu trung cũng chỉ là "Môt".Tất cả có khác chăng là thời điểm và cách ứng dụng vào thực tế chính trị mà thôi. Vubinh
24/06/201516:53:40
Khách
"Hillary,who can run, but can not hide" .Please, remenber this . Vubinh
24/06/201516:39:11
Khách
Người Việt mình, đa số sống nhiều về tỉnh cảm -cũng tốt thôi-ít vận dụng lý trí, nên dễ bị bọn chính-trị-gia thời cơ Việt ,Mỹ lợi dụng nhiều lần trong 40 năm qua, mà vẫn không quên. Có thật đáng trách hay đáng buồn ? Vubinh.
23/06/201515:50:28
Khách
Bài viết quá hay , dùng chữ chính xác ( con tắc kè bản lỉnh của những tên cộng sản nhà nghề )
Hillary cũng như Obama con đuờng gần giống nhau ( bác và đảng) chỉ có những nguời chóng quên khi bị đày đọa trong chế độ Cộng sản hoặc những cảm tình viên của Cộng sản thì mới tin vào những lời dụ dỗ của họ mà thôi.
Láo như VẸM !!!!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
Sau thất bại trước đối thủ đảng Dân Chủ Joe Biden trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2020, nội các “gia đình trị” của Donald Trump gần như biến mất khỏi chính trường. Các đồng minh không thể có cùng tiếng nói với Trump, nhất là sau vụ bạo loạn Quốc Hội Jan 06. Duy nhất một người vẫn một lòng trung thành không bỏ rơi Trump, đó chính là Stephen Miller. Nhiệm kỳ hai của Trump, người được cho là có quyền lực hơn trong vòng tròn thân cận của Trump, hơn cả JD Vance, chẳng ai khác hơn chính là Stephen Miller. Để tạo ra những ảnh hưởng chính trong chính quyền Trump hôm nay, Miller đã có một đường dài chuẩn bị, khôn ngoan và nhẫn nại.
Đầu tháng 8 năm 2025, Tổng thống Donald Trump đã ký một mệnh lệnh đặc biệt, chỉ đạo các cơ quan hữu trách lập kế hoạch đưa quân đội Hoa Kỳ đi trấn áp các tổ chức tội phạm ở Mỹ Latinh. Khoảng hai tuần sau, mệnh lệnh đã thành hiện thực. Ba khu trục hạm có gắn phi đạn viễn khiển (guided-missile destroyers) của Hoa Kỳ đã được khai triển tới vùng biển Venezuela, đảm trách việc chặn giữ các chuyến hàng ma túy.
Một góc khuôn viên của Đồi Capitol sáng Thứ Tư là những câu chuyện tưởng đã bị chôn vùi, nay được kể ra trong sự run rẩy, xúc động và cả nước mắt. Trước hàng chục ống kính truyền thông chiếu trực tiếp trên toàn quốc, khoảng mười người phụ nữ lần lượt kể ra câu chuyện của chính mình – nạn nhân của Jeffrey Epstein, tỷ phú tội phạm tình dục và buôn bán mại dâm trẻ vị thành niên. Ngày đó, những phụ nữ này chỉ vừa 16, 18 tuổi, nhỏ nhất là Marina Lacerda, 14 tuổi.
Ở đời, chẳng có ngai vàng nào là miễn phí. Muốn hỏi cưới công chúa thì phải có sính lễ. Làm gì có chuyện đi tay không mà cuỗm được gái đẹp — trừ trường hợp dùng quyền lực bẩn thỉu cưỡng hiếp gái tơ (nghe quen quen). Muốn làm đàng anh đàng chị không thể vừa keo kiệt vừa đòi được người ta kính nể. Quy luật xưa nay không đổi ăn khế thì phải trả vàng. Ngai vàng toàn cầu cũng vậy -- không chỉ làm bằng vàng, mà còn bằng chi phí, lời hứa, và trên hết, là sự tín nhiệm.
Tháng Năm, 2024, trong phiên tòa xét xử bị cáo, tức cựu Tổng thống Donald Trump, liên quan các khoản chi phí cho nữ diễn viên phim khiêu dâm Stormy Daniels dưới dạng tiền bịt miệng, có một cựu công tố viên, bộ trưởng tư pháp từ Flordia đến tòa New York. Bà ngồi bên dưới theo dõi để ủng hộ Trump. Đó là Pam Bondi. Sau khi bồi thẩm đoàn phán quyết Trump có tội trong 34 tội danh, Bondi đã xuất hiện trên Fox News, cùng với Kash Patel, phát biểu rằng “một niềm tin rất lớn đã bị mất vào hệ thống tư pháp tối nay.” Bà còn nói thêm: “Người dân Mỹ đã nhìn thấu điều đó.”
Chiều thứ Sáu, chúng tôi ăn trưa với một người bạn mới ở Huntington Beach. Không biết vì men bia hay vì chọn quán giữa một thành phố “đỏ”, câu chuyện đang nhẹ nhàng bỗng rẽ thẳng vào chính trường. Nhắc đến những gì xảy ra kể từ ngày tổng thống Trump nắm quyền sinh sát, cô bạn tôi đề cập đến vật giá leo thang, vừa lạm phát vừa thuế quan, kinh tế bất ổn, đời sống bất an… Anh bạn mới của chúng tôi nghe đến đây lên tiếng cắt lời: “Dẫu có thế, so với nhiều người, nhiều xứ khác, người Mỹ vẫn còn đang sống trong may mắn. Và chúng ta nên biết ơn điều đó.” Anh khiến tôi liên tưởng đến thuyết “dân túy tàn bạo”, được Jay Kuo nhắc đến trong bài báo mới đăng của Ông trên Substack tuần qua.
Tuần trước, tình cờ tôi đọc được một bài viết của tác giả Vũ Kim Hạnh được chia sẻ lại qua Facebook. Bài viết có tựa đề là "Cơ hội vàng ở Mỹ sau mức thuế đối ứng 20%", trong đó bà nhắc riêng về kỹ nghệ xuất cảng gỗ của Việt Nam sang Hoa Kỳ và thế giới. Trước khi đi vào chi tiết của bài viết, có thể nhắc sơ về bà Vũ Kim Hạnh ắt đã quen thuộc với nhiều người trong nước. Bà từng là Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ, cũng như nằm trong nhóm sáng lập tờ tuần báo Sài Gòn Tiếp Thị, từng là những tờ báo khá thành công tại Việt Nam.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.