Hôm nay,  

Tôi Có Một Ước Mơ

30/06/201500:00:00(Xem: 6587)

Phàm ở đời có ai mà muốn mình nghèo đâu. Ai cũng muốn mình được khỏe mạnh và giàu sang, mà càng khỏe càng giàu chừng nào thì càng tốt càng sướng chừng đó, phải không các bạn?

Bởi vậy cho nên, hễ gặp nhau vào những dịp lễ lớn thí dụ như dịp lễ Tết, thì thiên hạ hay chúc nhau những câu như:“an khang thịnh vượng”, “tấn tài tấn lộc”,“làm ăn phát tài”, “tiền vô như nước ra như keo”, vân vân.

* * *

Ông bà mình thường hay nói để tự an ủi là “có phước làm quan có gan làm giàu”.

Vụ có phước làm quan có lẽ đúng, nhưng phước là gì thì chắc không ai có thể chỉ rõ được… Còn có gan làm giàu thì cũng đúng luôn, để chỉ những người có sự can đảm, dám nhào ra chụp lấy hoàn cảnh hay thời cơ để kiếm $$$.

Bây giờ tại quê nhà, chuyện mua quan bán chức hay mua bằng này cấp nọ cũng không khó khăn gì cho lắm, miễn sao bạn phải… gõ cho đúng cửa và vui vẻ chịu chi cho đúng giá là được.

Các đối tượng khai nhận, ngoài sản xuất bằng cao đẳng, đại học giả, nhóm này còn sản xuất bằng thạc sĩ, tiến sĩ giả để bán cho khách ở khắp các tỉnh thành Bắc – Trung – Nam với giá chỉ 9 triệu đồng/bằng.(Ngưng trích Đàm Đệ, ViệtnamNET)

Bằng tiến sĩ giá 9 triệu rao bán khắp cả nước

Trong phạm vi của bài này, người gõ không đề cập đến các kiểu làm giàu bất lương phi pháp mà ở đâu cũng có thí dụ như: tham nhũng, chiếm đoạt, đút lót, chôm chĩa, hối mại quyền thế, lường gạt, mạo danh, bán ảo tưởng theo kiểu lang băm, gian lận, mua quan bán thánh, kinh doanh từ thiện, giựt hụi, ăn cướp ăn trộm, trồng cần sa, buôn lậu ma túy hay thuốc men hoặc hàng quốc cấm, và nhiều mánh mung thời đại khác nữa, vân vân và vân vân.

blank
Giấc mơ.

Một vài cách làm giàu thường gặp

1* Thừa hưởng gia tài của người thân để lại

Không phải ai cũng có được sự may mắn này đâu.

Còn như nếu có hưởng được cái gia tài may mắn này mà không biết cách sử dụng cho hợp tình hợp lý hay trên thuận dưới hòa, thì sớm muộn gì thì cũng tán gia bại sản hay tan nát gia đình và tiêu tùng luôn cả cái sự nghiệp mà thôi!

2* Trúng số 6/49

Đây là cách mà hầu như ai cũng đều có thể làm để mua hy vọng và để thử thời vận được hết. Còn chừng nào mới trúng được lô độc đắc thì không biết, chắc phải đợi đến...Tết Ma Rốc quá.

Nói vậy chớ cũng đã có vài đồng hương Việt Nam may mắn và diễm phúc được ăn Tết Ma Rốc tại Hoa Kỳ rồi. Sướng quá!

Vậy, muốn trúng số thì điều kiện cần thiết trước tiên là phải bỏ vài ba đô-la để mua vé số. Còn chừng nào trúng thì tính sau, cũng như muốn lên thiên đàng mà không chịu chết thì làm sao lên đó được!

“Chi 100-200 đô la mỗi năm mua xổ số thì không thề “bankrupted” được. Có nhiều tay không hề mua xổ số nhưng lại tiêu xài vung vít phí của qua các mục đi xem thể thao, Las Vegas trips, tiệc nhậu liền tù tì… thì cũng thế thôi! Mua vé số là để hy vọng thắng một số tiền. Nếu không có cái hy vọng này thì chẳng có ma nào dại đóng hụi chết cho sở xổ số mỗi tuần. Đối với người nghèo số phận họ đen như mõm chó thì họ không cần tình thương và sự thông cảm. Họ chỉ cần được trúng số! Cái tuyệt vời của xổ số là không phải sổ chỉ một lần rồi xong phim dẹp tiệm mà ngày nào, tuần nào cũng có xổ số cho nên hy vọng không bao giờ cần phải dừng lại một lát để nghỉ xả hơi…”

(Ngưng trích Trần văn Gianh-Trúng xổ số. https://vietbao.com/p112a239497/trung-xo-so)

Thơ của anh bạn DHV bên Pháp: về ba cái vụ mua vé số (26/6/2015)

Giang. mến,

Đúng như vậy. Qua Tây gặp khó thấy mụ nội, ráng bức gân mà cũng chỉ đủ lây lất. Còn may mắn có cái nhà lúc tuổi già, ko phải tá túc con cái, đỡ phải bị chúng nó sỉ vả gào thét.

Nợ nhà cũng trả hết từ lâu, nếu ko là thê thảm với cái tuổi kiệt sức này. Tiền hưu cũng chỉ tạm đủ mà phải gói ghém dè xẻng dữ lắm. Lâu lâu bầy con khá khá, nghỉ tới ông bà lão quá vất vả, tụi nó hùn nhau cho đi du lịch lai rai. Ngồi nhìn cảnh trời mà nghỉ cái thân tha hương đất khách Giang. nói đúng, hồi bên SG, tôi ko có mua vé số kiến thiết, vì có trúng cặp 3 độc đắc với tôi lúc đó chẳng nhằm nhò gì.

Qua Tây: xơ xác lo đi cày bán mạng. Nay xong bổn phận rồi, cũng may con cái tạm ổn. Lai rai vài bạn già, ra quán cà phe: bàn chuyện thế sự nước non, nói chuyện xưa,.... rồi hùn nhau mổi đứa vài Euros, chơi tờ cá ngựa.

Thỉnh thoảng cũng trúng lai rai chút đỉnh, trông Tiên Cô dựa 1 cú ngon lành để cho bà lão shopping mệt nghỉ, tha hồ nhà hàng 3 cử / ngày hay mướn luôn đầu bếp cho nàng thỏa dạ cái " tâm hồn ăn uống "..

Loto cũng lai rai, dù là mò kim đáy biển mà cây kim nó dấu nhấn chìm sâu dưới lòng đại dương, Biết vậy, nhưng cũng mua lai rai, cứ mua, cứ chơi là ta cứ hy vọng dù vài giờ trong ngày cho đến khi ngựa chạy có kết quả.

Bên Tây cũng đở, it có gian lận, nên người chơi cũng tạm tin được. Chính phủ tổ chức cờ bạc này, gian lận làm gì: thuế nhà nước chặt đẹp: 40% trên số thu. Tài chính CP nhờ cái này lắm nhé !!!!!!

Giang. ơi !!! Tiên Cô mà dựa anh, thì anh rủ TB theo anh quậy cú chót trước khi trở về cát bụi.

Chúc sức khỏe quý vị.

Tư KL.

* * *

3* Có tài

Học hành giỏi dắn, đỗ đạt cao lại học đúng ngành nghề là những điều kiện thuận lợi để có thể dễ kiếm tiền làm giàu. Đây cũng là cách làm giàu của một số ca sĩ, tài tử, lực sĩ, cầu thủ thể thao...

Nếu có tài mà còn siêng năng và gặp thời vận thì sẽ phất lên không mấy hồi, thí dụ như nhà sáng chế ra iPhone, iPad Steve Jobs...

Ngày xưa trước 75 bên Việt Nam, con trai có tài học giỏi, có tương lai trước mắt như đang học y khoa chẳng hạn, thường được những gia đình giàu mà có con gái rượu tận tình chiếu cố giúp đỡ (hoặc bày cách giăng bẫy gì đó) hầu mong cậu ta làm rễ để cho cô ba cô tư nhà mình có thể trở thành…bà bác sĩ sau này!

Cũng có trường hợp chàng thuộc loại bá vơ, nhờ miệng lưỡi dẻo quẹo, có tài khéo ăn khéo nói lại có được thêm cái mã bảnh trai nên lấy được vợ là con một của gia đình đại gia hay cán bộ cao cấp. Đúng là anh chàng có số kỹ sư đào mỏ chẳng khác gì chuột sa hũ nếp…Nhưng nếu bê tha, hút xách, rượu chè, bài bạc, em út, dại gái, thì tiền của như núi cũng phải tiêu đi, đại gia cũng dám trở thành ăn mày ăn xin cũng không mấy hồi, vì có câu: “Bài bạc là bác thằng bần”.

Vậy nếu có tài có tiền, ta phải biết sống một cách sao cho khiêm nhường!

4* Mua cổ phiếu lúc còn trẻ tuổi

Đầu tư vào cổ phiếu hay thị trường chứng khoán một cách khôn khéo từ hồi còn trẻ khi mới bắt đầu đi làm việc, đến khi hưu trí sẽ có được một số tiền khấm khá để sáng sáng uống cà phê lai rai và thỉnh thoảng đi du lịch đều đều...

Lỡ có biến động crack, thị trường bị suy thoái thì nên cắn răng mà chịu chớ đừng có than thở trách Trời gần Trời xa:

Ngẫm hay muôn sự tại Trời,
Trời kia đã bắt làm người có thân.
Bắt phong trần phải phong trần,
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.

Nguyễn Du

blank
Giấc mơ.

5* Làm giàu theo kiểu xưa

Làm việc chết bỏ hay cày ngày hai ba jobs;
Biết cần cù, chí thú làm ăn;
Biết cần kiệm, tránh tiêu xài phung phí vô ích;
Hạn chế nợ nần;
Hạn chế sử dụng thẻ tín dụng MasterCard hay Visa;
Hạn chế việc đi ăn nhà hàng hay đi du lịch thường xuyên...
Tóm lại, cố gắng tích lũy tiền bạc thì sẽ có ngày…góp gió thành bão!
Đạo Kim Ngân (Dollarisme)

Đạo này đã có từ ngàn xưa rồi.

Thật vậy, xã hội càng vật chất bao nhiêu thì người ta càng dễ bị cái đạo dollarisme này nó rù quyến bấy nhiêu, vậy mà người ta không hay biết đó thôi!

Dollarisme là đạo tôn thờ dollars $$$, hay nói trắng ra đạo hiền tam, hàm tiên hay...ham tiền.

Nghỉ cũng hơi vô duyên, vì ở đời hầu như có ai thấy đồng tiền mà hổng có ham đâu?

Hổng ham nhiều thì cũng ham ít chớ bộ!

Giả sử bạn đang lãnh lương 15$/giờ, xếp thấy bạn dễ thương, dễ dạy quá, nên đề nghị tăng lương của bạn lên 18$/giờ. Bạn có chấp thuận, có welcome, có ham hay không? Bộ ngu sao hổng ham?

Còn nhiều thí dụ lắm lắm nhưng người gõ, vốn là một môn-đệ lâu đời của đạo dollarisme, hổng dám kể hết ra đây vì sợ lắm, như sợ tội nè, sợ bị thù oán nè, sợ mang ý nghiệp hay khẩu nghiệp nè, sợ bị hiểu lầm này nọ, cũng như sợ chúng chửi là không biết lo tu lo tịnh để mà cho kiếp sau nhờ...

Tiền là huyết là mạch của cuộc sống. Nó là một trong nhiều yếu tố cần thiết để giúp cho cuộc đời được dễ chịu hơn, được hạnh thông hơn về mọi mặt nhất là về mặt vật chất.

Vậy ham tiền cũng không có gì gọi là…quá đáng, phải không bạn già? Nhưng nếu đồng tiền đó là đồng tiền trong sạch, nghĩa là phải do chính công sức, do chính mồ hôi nước mắt của mình đổ ra mới có được thì mới đáng được gọi là.

Cách kiếm ra đồng tiền cũng như mục đích sử dụng đồng tiền mới chính là vấn đề để bàn cãi tốt xấu.

Quyền lực của đồng tiền

Người gõ tìm thấy trên Internet bài thơ sau đây nói lên sức mạnh của đồng tiền từ cổ chí kim:

Tiền là Tiên là Phật: ý nói có tiền thì muốn gì cũng được, như phép Tiên phép Phật vậy.

Là sức bật của tuổi trẻ: còn trẻ mà có nhiều tiền thì chơi xả láng chơi tới cùng, già khú đế thì xin miễn vì còn xí quách đâu mà chơi, muốn chơi cũng hổng nổi.

Là sức khỏe của tuổi già: vì có tiền thì có thuốc men đầy đủ, có bác sĩ chăm lo săn sóc hoặc có nurse trẻ măng đấm bóp 24/24.

Là cái đà của danh vọng: tại một số quốc gia, có tiền thì dễ chạy chọt, thí dụ như mua bằng cấp hay mua chức vụ, cứ việc rải tiền ra thì người ta sẽ phục dịch mình như là…Thượng Đế.

Là cái lọng để che thân: như chạy chọt lo lót để khỏi đi lính, vượt biên nếu lỡ có bị vướng thì thẩy ra vài cây thì mua được tự do ra về thơi thới...Cũng như về già nếu còn có tiền, thì sẽ được con cháu bu quanh ân cần sốt sắng thăm hỏi để được hưởng chút…gia tài khi cụ thăng.

Là cán cân của công lý: rải tiền ra là khỏi ủ tờ như vụ cựu sếp sòng Quỹ tiền tệ thế giới FMI là DSK, mặt cứ kên kên khinh khỉnh khi được thả ra.

Có tiền mua tiên cũng được: câu này có từ ngàn xưa, ý nói có tiền là có đủ thứ, kể cả có thể mua được tiên nâu, tiên nữ, hay tắm tiên, suối tiên, vân vân và vân vân.

Nhà tỷ phú Warren Buffet mách nước những cách làm giàu
http://www.warrenbuffett.com/warren-buffett-10-ways-to-get-rich/

1. Reinvest Your Profits: đầu tư lại tiền lời;

2. Be Willing To Be Different: sẵn sàng dám làm khác đi;

3. Never Suck Your Thumb: không bao giờ đầu tư mà không chịu suy nghĩ kỹ;

4. Spell Out The Deal Before You Start: xác định rõ ràng các mục tiêu trước khi đầu tư;

5. Watch Small Expenses: không thờ ơ với những khoảng chi tiêu nhỏ;

6. Limit What You Borrow: biết giới hạn số tiền mượn (xài credit card nhiều quá, coi chừng!)

7. Be Persistent: cần phải kiên trì;

8. Know When To Quit: phải biết lúc nào cần ngừng lại;

9. Assess The Risk: thẩm định mối hiểm nguy;

10. Know What Success Really Means: phải hiểu rõ thành công là gì.

Muốn được giàu: ước mơ dễ thương của người bình thường

Làm giàu có thể được xem như là một ước mơ thầm kín và dễ thương của rất nhiều người và họ luôn muốn biến nó thành sự thật.

Tuy nhiên, theo nhiều nhà xã hội học và kinh tế học, muốn được giàu có thì bắt buộc phải làm việc thật nhiều, phải có sáng kiến, hoặc phải tìm được… chồng giàu hay vợ giàu.

Trên Internet, có rất nhiều sách chỉ cách làm giàu trong 5-10 phút, làm sao lãnh được nhiều tiền mà không cần phải mệt xác. Thật ra, đó toàn là chuyện dỏm mà thôi.

Xác xuất để một người đàn ông hay đàn bà trở nên giàu có là 0,05%

Muốn giàu mà khỏi cần phải làm việc luôn luôn là một niềm hy vọng mà cả triệu người thường mơ tưởng tới.

Nhưng than ôi, chỉ có sự cố gắng chuyên cần làm việc cộng với sự tiện tặn cần kiệm mới được đền bù xứng đáng bằng tiền bạc mà thôi!

Ngó lên mình không bằng ai, ngó xuống thì không ai bằng mình.
Nhưng. Ngó… ngang ngang thì chắn chắc mình bằng thiên hạ!
Biết đủ thì đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ

Nhà Nho Nguyễn Công Trứ quan niệm rằng:

“Tri túc, đãi túc, tiện túc, hà thời túc,
Tri nhàn, đãi nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”

Biết là đủ, cho là đủ, thì nó là đủ,
Biết là nhàn, cho là nhàn, thì nó là nhàn.
Biết vậy là giàu rồi!

Sao nó nghe có vẻ huề vốn quá trời! Chắc là để tự an ủi mình đây!

Tuy sách xưa đã dạy như thế, nhưng riêng người gõ sao mình vẫn còn cảm thấy lấn cấn chưa hoàn toàn thoải mái với câu nói trên, cho nên cũng không biết mình giàu hay nghèo nữa (?)

Tham khảo:

Chuck. How to become rich
http://hubpages.com/hub/How_to_Become_Rich

Bằng tiến sĩ giá 9 triệu rao bán khắp cả nước
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/216703/bang-tien-si-gia-9-trieu-rao-ban-khap-ca-nuoc.html

Ý kiến bạn đọc
30/06/201518:18:02
Khách
Là nghèo vì còn lấn cấn, chưa biết đủ biết nhàn. Muốn được thêm chút nữa hihi.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong lúc hàng triệu người không đủ thực phẩm để ăn, chính quyền của Tổng thống Donald Trump lại để mặc cho nông sản thối rữa hàng loạt ngoài đồng, trong kho bãi, và thậm chí còn trực tiếp tiêu hủy hàng ngàn tấn thực phẩm viện trợ. Tất cả đều nhân danh mục tiêu “nâng cao hiệu quả” của bộ máy chính phủ. Những thay đổi quyết liệt trong chính sách thuế quan, các cuộc bố ráp di dân gắt gao và cắt giảm các chương trình hỗ trợ người dân như tem phiếu thực phẩm đã khiến nông dân kiệt quệ vì thiếu nhân lực và vốn liếng. Nông sản thì bị bỏ mặc cho mốc meo trong kho và thối rữa ngoài đồng, trong khi hàng triệu người dân rơi vào cảnh đói kém. Đó là chưa kể đến những trường hợp chính quyền trực tiếp tiêu hủy nguồn thực phẩm hoàn toàn có thể sử dụng được.
Quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ-Hoa Kỳ phản ánh sự dịch chuyển mạnh của trật tự quyền lực toàn cầu. Trung Quốc và Ấn Độ có tiềm năng hợp tác lớn nhờ quy mô dân số và kinh tế, nhưng nghi kỵ chiến lược, cạnh tranh ảnh hưởng và tranh chấp biên giới khiến hợp tác bị hạn chế. Với Mỹ, việc Ấn Độ nghiêng về Trung Quốc có thể làm suy yếu chiến lược kiềm chế Bắc Kinh, trong khi tranh chấp thương mại như thuế 50% của Mỹ càng làm quan hệ thêm bất ổn...
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.