Hôm nay,  

Mặt Thật Của CSVN

05/08/201500:00:00(Xem: 7765)

30-4-2015, đúng 40 năm ngày CS Hà Nội xâm lăng miền Nam VNCH mà chúng cứ rêu rao là “giải phóng miền Nam.”

40 năm một thời gian đủ để mọi bí mật và sự thật của lịch sử phải được phơi bày.

Mặt thật của CSVN được phơi bày. Đảng CSVN không còn dấu diếm che đậy, tuyên truyền và phĩnh gạt đồng bào như trong thời kỳ chiến tranh nữa nhứt là trước thời đại bộc phá của thông tin mạng internet toàn cầu như hiện nay.

Truy lùng từ những tài liệu mật được giải mật và những tiết lộ từ những nhân chứng, những nạn nhân, những công thần và những nhân vật nồng cốt của chế độ toàn trị CSVN ngày hôm nay cho chúng ta thấy rất rõ bộ mặt thật của CSVN. Một bộ mặt thật vô cùng ghê tởm và tàn nhẫn vô nhân đạo mà bọn CSVN đã “ma le” che dấu tuyên truyền, nguỵ tạo và phĩnh gạt trong thời gian từ những năm 1954 từ miền Bắc.

Không có gì che dấu dưới ánh sáng mặt trời này.
Mặt thật thứ nhất của đảng CSVN là một đảng cướp.

Sự thật được phơi bày cho thấy mặt thật của đảng CSVN hiện rõ là một đảng cướp hơn là một đảng cách mạng kháng chiến đấu tranh giành độc lập, tự do, dân chủ cho dân tộc như chúng rêu rao tuyên truyền nguỵ tạo trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp và chiến tranh giải phóng miền Nam.

Mặt thật của đảng CSVN là đảng cướp đã hiện nguyên hình từ những năm 1954-56 ngay sau khi hiệp định Geneve vừa ký kết chia đôi hai miền Nam - Bắc. Tiếp thu miền Bắc chưa nóng tay thì chúng đã mau chóng ra tay để lấy lòng quan thầy Trung Cộng làm ngay một cuộc cách mạng gọi là “long trời lỡ đất Cải Cách Ruộng Đất” tại những vùng quê miền Bắc VN. Chúng đã ngang nhiên công khai tịch thu ruộng đất của nông dân qua một chính sách tố khổ tàn bạo. Đảng CSVN đã không nương tay tịch thu đất đai của người dân lương thiện chăm chỉ làm ăn trong đó có cả những ân nhân của chúng trong thời kỳ kháng chiến như Bà Năm Cát Hanh Long là người đã từng đóng góp cho cách mạng và bao che cho những lãnh tụ CS như Hồ Chí Minh, Trường Chinh và còn là mẹ của một Trung Đoàn Trưởng Quân Đội Nhân Dân. Chúng đã giết oan hàng trăm ngàn người nông dân vô tội. Chúng luôn hô to đảng CSVN là đảng của giai cấp nông dân. Chúng nói là tịch thu đất của địa chủ gian ác để trao cho nông dân bần cố nông nhưng thực tế chúng chia chát nhau những ruộng đất tịch thu. Phần còn lại chia cho nông dân nghèo rồi sau đó qui hoạch những mãnh đất đã chia cho nông dân nghèo bắt phải vào những hợp tác xã do đảng quản lý và làm chủ mà chúng gọi “nhân dân làm chủ”. Người dân bần cố nông được chia đất vẫn hoàn là những nông dân nghèo đói phải làm công cho những hợp tác xã mà chủ nhân là đảng CS mà thôi chớ ngươì dân bần cố nông nghèo khó có được làm chủ miếng đất được chia như “Cách Mạng Long Trời Lỡ Đất Cải Cách Ruộng Đất” đâu.

Lợi dụng thời kỳ chiến tranh gọi là “giải phóng miền Nam” chúng đã dùng bạo lực cách mạng của thời chiến tranh để trấn áp nhân dân phải phục tùng họ. Mọi chống đối đều được coi là phản động và phải đền tội cho nên suốt thời kỳ chiến tranh chúng che dấu được những hành động ăn cướp của họ mà không một ai dám lên tiếng. Cũng trong thời kỳ chiến tranh đảng CSVN đã ra sức tuyên truyền bóp méo, phĩnh gạt và đàn áp nhân dân bằng bạo lực thô bạo và tàn ác và tô đậm nét thành công của hành động ăn cướp qua “ Cải Cách Ruộng Đất”. Chúng luôn rêu rao thành công của “Cải Cách Ruộng Đất”. Nhưng khi bị nhân dân ta thán quá nhiều về những sai lầm thì sau cùng Hồ Chí Minh phải nhờ Võ Nguyên Giáp ra mặt xin lỗi nhân dân về những sai lầm của “Cải Cách Ruộng Đất” và chẳng có những hành động trừng phạt nào đích đáng cho những người gây nên tội ác trong đó có Hồ Chí Minh và Trường Chinh.

Chiếm được miền Nam 30-4-1975 trù phú giàu có đã kích thích thêm lòng tham của kẻ cướp nghèo đói từ chục năm qua. Ngay từ những ngày đầu chiếm miền Nam thì đại bộ phận đảng viên CSVN như ong vỡ tổ ùn ùn giành nhau chạy vào Nam để “hôi của” đem về miền Bắc. Hàng đoàn xe tải, xe lữa, xe motorola của quân đội chất đầy những tài sản của dân miền Nam bỏ chạy tị nạn cộng sản ngày, đêm liên tục chạy về Bắc như câu “vào, vô, vơ, vét”.

Lòng tham của kẻ cướp không ngừng lại còn tiếp tục qua những đợt đánh “tư sản mại bản” “đổi tiền” “đuổi đi kinh tế mới” để tiếp tục tịch thu tài sản của những thương gia miền Nam. Họ muốn tận diệt toàn bộ giai cấp họ gọi là “tư sản mại bản” để cướp trọn tài sản này được dễ dàng và nhanh chóng v…v Cảnh bộ đội, đảng viên giành nhau chia chát tài sản của miền Nam giống như cảnh “hôi của” (looting) trong những cuộc nổi loạn (riot) tại Hoa Kỳ. Chưa hết bọn lãnh đạo nồng cốt đảng CSVN còn tiếp tục vơ vét ăn cướp tài sản của nhân dân qua những tham nhũng tràn ngập khắp nơi. Lớn ăn theo lớn nhỏ ăn theo nhỏ từ trên xuống dưới đâu đâu cũng thấy tham nhũng sách nhiễu người dân để làm tiền ngay cả lãnh vực y tế và giáo dục. Họ không còn lương tâm của một con người giúp con người khi hoạn nạn bịnh hoạn. Đảng cướp CSVN đã tạo thành một giai cấp “tư bản đỏ” giàu có ngất trời cho riêng họ với những dinh thự, lâu đài tráng lệ như vua chúa như hình ảnh ngai vàng của Nông Đức Mạnh hay những dinh thự, lâu đài được xây cất như những cung đình xa hoa của những lãnh tụ đảng như bí thư huyện, bí thư tỉnh v..v. Trong khi người dân đen nghèo đói chạy ăn từng ngày không ra. Đúng là một bầy kênh kênh đang đụt khoét cái thân gầy gò ốm yếu của Mẹ Việt Nam.

Mặt thật thứ hai là đảng bán nước.

Mặt thật này hiện rõ khi phát giác được Công Hàm nhượng Hoàng Sa và Trường Sa được ký bởi thủ tướng Phạm Văn Đồng và bí mật Thành Đô với những chóp bu của đảng ký tên như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười v…v chấp nhận Việt Nam sẽ là một tỉnh tự trị của Trung Cộng Đại Hán cho thấy đảng Cộng Sản VN cả bày là những tên bán nước như vua Lê Chiêu Thống và bọn Trần Ích Tắt ngày xưa.

Bộ mặt thật bán nước của đảng CSVN còn hiện rõ hơn như vụ Biển Đông, như vụ tàu Trung Cộng ngang nhiên cắt dây cáp tàu Bình Minh ngay trong hải phận Việt Nam hoặc ngang nhiên xâm phạm vùng biển của Việt Nam đã giết hại, bắt bớ giam cầm những dân đánh cá của chúng ta và đòi chuộc tiền, hoăc như vụ giàn khoan HD 981, hoặc như vụ Bauxite Tây Nguyên, t vụ thuê rừng và xây dựng những khu công nghiệp như Bình Dương… được coi như những lãnh địa đặc quyền của người Trung Hoa mà nhà cầm quyền CSVN không dám động đến thậm chí còn có những hành động bao che.

Trong khi người dân thấy được hiểm họa mất nước vì bá quyền Đại Hán đã đứng lên biểu tình với tinh thần yêu nước nồng nàn thì bị công an của CS Hà Nội thẳng tay đàn áp một cách dã man, tàn nhẫn như những kẻ thù đúng là “hèn với giặc ác với dân”. Hành động bán nước lệ thuộc Trung Cộng càng hiện rõ qua những áp lực của đảng CS Trung Quốc lên Bộ Chính Trị Trung Ương đảng CSVN. Mọi hành động nhất cử nhất động của Bộ Chính Trị Trung Ương đảng đều được bám sát theo dõi và gây áp lực từ đảng CS Trung Quốc. Những lãnh tụ chóp bu CSVN thường xuyên phải qua triều cống quan thiên triều Trung Cộng một cách hèn hạ. Như vậy đảng CSVN có còn xứng đáng là đảng của giai cấp tiền phong cách mạng. Nhục nhã nhất khi thấy câu “ Chúng ta đánh là đánh cho Trung Quốc và Liên Sô” được công khai viết ngay trước lăng của tổng bí thư Lê Duẫn.

Sự hèn hạ và lệ thuộc của đảng CSVN còn hiện rõ khi thi hành câu nói của Mao Trạch Đông “Trí thức là cục phân” điều này đánh đúng tâm lý của bọn lãnh đạo CSVN dốt nát cho nên chúng mau chóng hớn hỡ đón nhận và thi hành qua vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm” một cách tàn bạo như một thứ trả thù giai cấp. Chúng đã trù yễm bắt bớ, tù tội và thanh trừng giết chết biết bao những trí thức, nhà văn, nhà báo.

Ngày nay sự lệ thuộc Đại Hán Trung Cộng càng hiện rõ. Biết bao nhiêu lần những lãnh tụ CSVN từ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch và Thủ Tướng chính phủ và những cán bộ cốt cán của Bộ Chính Trị răm rắp qua triều cống quan thầy với những hành động và thái độ rụt rè của những tên nô bộc như chuyến triều cống mới nhứt trong tháng 4/ 2015 của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã bị áp lực phải ký vào những văn kiện đã được Trung Cộng thảo sẳn mà không có một lời thảo luận và cũng không biết rõ nội dung là gì trong những văn kiện đó.

Bộ măt thật thứ ba là hủy hoại tuổi trẻ Việt Nam và đàn áp, khủng bố nhân dân.

Mặt thật này cho thấy dã tâm gian ác, tàn bạo và thâm hiểm khi tập đoàn CSVN muốn hủy diệt cả một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam. Hồ Chí Minh từng nói rằng trồng người kế hoạch trăm năm. Kế hoạch trồng người của Hồ Chí Minh và tập đoàn CSVN không phải trồng người Việt Nam thành con người đạo đức, văn minh, đầy tính người mà CSVN muốn trồng tuổi trẻ Việt Nam trở thành là những thanh thiếu niên quàng khăn đỏ nô lệ hoàn toàn vào chủ thuyết cộng sản và phục vụ cho đảng CSVN và CS quốc tế. Với những kế hoạch trồng người tàn bạo và thâm hiểm đó cho nên ngay sau khi chiếm được miền Bắc vào những năm 1954 chúng đã ra tay với một chính giáo dục ngu dân, giáo điều cộng sản. Giáo dục của XHCN Việt Nam là một nền giáo dục phục vụ nhà giàu và con cháu đảng viên. Con em của những dân đen nghèo dù có học giỏi đến mấy nhưng không phải là con của đảng viên hoặc của con nhà giàu có tiền bạc thì chắc chắn sẽ không được đi học những trường tốt hoặc phải bỏ học nữa chừng để đi làm lao động nuôi gia đình. Đúng là một nền giáo dục “con vua thì được làm vua con sãi ở chùa thì quét lá đa”

Chúng không ngần ngại bóp méo lịch sử và soạn ra những giáo án đi ngược lại những nền tảng giáo dục nhân bản và nền luân lý đạo đức của văn hóa ngàn năm của tổ tiên ta. Chúng bóp méo lịch sử và đầu độc tuổi trẻ bằng những lịch sử không đúng với sự thật khách quan. Chúng đã làm thiêu rụi kiến thức lịch sử tuồi trẻ Việt Nam. Môt học sinh lớp 12 mà chẳng biết gì nhiều về lịch sử tổ tiên Việt Nam ngàn năm cũng như lịch sử thế giới vì chỉ được học những thứ lịch sử nguỵ tạo đề cao những chiến công đánh Pháp, đánh Mỹ. Một giáo sư dạy sử ở Việt Nam đã phải phân trần đây là vấn nạn đưa nền giáo dục Việt Nam đi đến bế tắc. Một nền giáo dục không có tính người chỉ toàn là tuyên truyền chống “Mỹ- Nguỵ cứu nước” và gạt bỏ hẳn những ý thức đạo đức, luân lý gia đình nền nếp truyền thống ngàn năm. Chúng đã dạy tuổi trẻ Việt Nam những tư tưởng và suy nghĩ phản động lại nền nếp gia đình truyền thống mà hình ảnh hiện rõ nhứt là qua cuộc “Cải Cách Ruộng Đất”, con tố cha, vợ tố chống anh em tố và giết lẫn nhau.

Đảng CSVN có tội ác lớn đối với dân tộc Việt Nam là đã tạo một không khí nghi kỵ trong gia đình và xã hội. Sự ngăn cách giữa tuồỉ trẻ và người lớn phá tung cả kỷ luật gia đình Việt Nam truyền thống của tổ tiên ngàn năm.

Giáo dục của cộng sản đã đào tạo tuổi trẻ Việt Nam thành những con người vô cãm trước tình người và trước những vấn nạn của xã hội. Giáo dục của CSVN còn tạo cho thế hệ VN trở thành bạo động không có tính người chỉ biết chém giết thanh toán nhau chỉ vì những tranh chấp quyền lợi nhỏ nhen hoặc vì những câu nói không vừa lòng nhau. Một nền giáo dục đào tạo ngay cả những nữ sinh mềm mại yếu đuối mảnh mai đã trở thành những côn đồ hung dữ bạo động với những người bạn cùng trường với mình một cách tàn nhẫn thô bạo không còn tính người.

Nền giáo dục XHCN Việt Nam khuyến khích và tạo cơ hội và điều kiện cho bạo lực học đường và bạo lực xã hội bùng phát và lan rộng vô cùng nguy hiểm. Với tình trạng đạo đức xuống cấp đã lan tràn công khai và lộ liễu khắp mọi miền của đất nước và trở thành một vấn nạn ảnh hưởng đến chính sách của nhà nước mà chính phủ và đảng CSVN không thể làm ngơ và phải chấp nhận không còn bao che hay phĩnh gạt nhân dân được nữa. Nhà báo Nguyễn Thế Thanh nguyên phó giám đốc Sở Văn Hoá Thông Tin lên tiếng: “ Tôi nghĩ một khi đạo đức xã hội xuống cấp thì mình phải thừa nhận nó thôi chứ chối cải thế nào được”.

Khi sự thừa nhận đạo đức xuống cấp, bạo lực học đường và xã hội truỵ lạc suy đồi gia tăng và phổ quát thì những giới chức có trách nhiệm đổ thừa cho nhau. Càng ồn ào lớn tiếng đổ thừa bán cái quy trách nhiệm cho người khác đã vô hình chung xác nhận tình trạng xuống cấp đạo đức toàn xã hội là có thực. Giáo sư sử học Hà Minh Hồng trường đại học KH-XH và Nhân Văn cho rằng: “ Cái gọi là xuống cấp của đạo đức xã hội là điều có thật …..Và người ta đánh động đến các ngành, đặc biệt là ngành giáo dục”. Đó là di sản của xã hội chủ nghĩa, của cộng sản chủ nghĩa.

Một bộ mặt thật khác nữa làm cho người dân ghê tởm và sợ sệt đó là sự thay đổi thái độ suy tư và hành động 360 độ của đảng CSVN đi từ những nhỏ nhẹ o bế người dân trong khi nương tựa nhờ sự che chở của nhân dân trong thời kỳ kháng chiến mà bọn cộng sản luôn luôn đề cao nịnh bợ những “mẹ chiến sĩ” những người “chị chiến sĩ” v..v. Nhưng khi nắm được chính quyền như năm 1954 hay 1975 thì đảng CSVN coi nhân dân là kẻ thù và thẳng tay đàn áp bắt bớ tù đày khủng bố bằng bạo lực qua một chế độ sở trường của cộng sản là “công an trị”. Ngày nay CSVN đã áp dụng một chính sách công an trị thật tàn bạo thẳng tay đàn áp nhân dân không nương tay khi họ chụp mũ cho là phản động hay đối với nhân dân có những ý kiến đóng góp sửa sai chế độ. Đảng CSVN dùng “công an trị” như một thứ vũ khí bảo vệ chế độ và bảo vệ đảng để đàn áp và khủng bố nhân dân, đối kháng hoàn toàn với nhân dân. Những hình ảnh công an đàn áp khủng bố nhân dân ngoài đường phố hiện nay ở Việt Nam rất phổ thông và bị thế giới lên án. Phong trào dân oan biểu tình đòi đất của mình bị cướp cũng không được tha và chúng còn đàn áp bắt bớ tù tội những dân oan chỉ vì những hành động cương trực đi ngược lại chúng. Những bloggers, những nhà đấu tranh dân chủ hay những tù lương tâm không có tất sắt trong tay thường xuyên bị đàn áp và bị tấn công một cách thô bạo. Công an còn dùng những biện pháp khủng bố thật là tàn bạo dơ bẫn và hèn hạ như dùng côn đồ sách nhiễu, đánh đập nhân dân rồi đổ thừa cho đó là bọn côn đồ chớ không phải công an.

Khủng bố là sở trường của đảng CSVN không thua gì bọn khủng bố Hồi Giáo. Nhìn về trước đây trong những năm chiến tranh gọi là “giải phóng miền Nam” có biết bao nhiêu những hình ảnh khủng bố thật tàn bạo, vô nhân đạo giết người dân vô tội cùng những trẻ con ngây thơ của Việt Cộng khắp mọi nơi miền Nam từ những đặt đặt bom, gài plastic và pháo kích bừa bải vào các trường học, rạp hát và những nơi công cộng giết hại những người dân vô tội cho đến những vụ thanh trừng, thủ tiêu những thành phần đối lập như Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt và gần đây là Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh và Phùng Quang Thanh v…v.

Nhiều lắm những hình ảnh đàn áp khủng bố nhân dân của bộ mặt thật này từ gần 80 năm qua đã được phơi bày công khai bị nhân loại phản đối và bị quốc tế lên án. Một thượng nghị sĩ tiểu bang Californnia Janet Nguyễn đã lên tiếng yêu cầu điều tra và trừng trị người đánh đập nhà đấu tranh Nguyễn Chí Tuyến và Đinh Quang Tuyến.

Măt thật của đảng CSVN đã được phơi bày. Mặt thật này sẽ tiếp tục được phơi bày thêm.

Mong rằng khi những mặt thật của đảng CSVN được phơi bày ngày càng nhiều hơn, rõ ràng, cụ thể hơn và rộng khắp thì người dân thuộc mọi tầng lớp trong nước cũng như ở hải ngoại có nhiệm vụ tiếp tay phổ biến tạo thành một mạng lưới chằng chịt, đa diện hơn để đem chính nghĩa về cho dân tộc Việt Nam thì lúc đó mới mong tạo được một phong trào nhân dân nổi dậy tự phát đập tan đảng CSVN đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc đến cho toàn dân Việt Nam.

Mong vậy thay!!!./.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất hứa.
Tháng Tư lại trở về, gợi nhớ đến ngày cuối cùng, lúc toàn miền Nam rơi vào tay đoàn quân xâm lược từ phương bắc, lần này là lần thứ 45! Trong ký ức của mỗi người dân miền Nam chúng ta, có biết bao nhiêu khúc phim lại được dịp hiển hiện, rõ ràng và linh động như vừa mới hôm qua. Có người nhớ đến cảnh hỗn loạn ở phi trường Tân Sơn Nhất, có người không sao quên được những năm tháng tù tội trong trại giam cộng sản, có người nghẹn ngào ôn lại cảnh gia đình ly tán trong những ngày kinh hoàng đó, và có biết bao người còn ghi khắc mãi những ngày lênh đênh trên sóng nước mịt mù hay băng qua rừng sâu núi thẳm để tìm đến bến bờ tự do.
Tôi sinh ra đời tại miền Nam, cùng thời với “những tờ bạc Sài Gòn” nhưng hoàn toàn không biết rằng nó đã “làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ” của nửa phần đất nước. Và vì vậy, tôi cũng không thấy “phấn khởi” hay “hồ hởi” gì (ráo trọi) khi nhìn những đồng tiền quen thuộc với cuộc đời mình đã bị bức tử – qua đêm! Suốt thời thơ ấu, trừ vài ba ngày Tết, rất ít khi tôi được giữ “nguyên vẹn” một “tờ bạc Sài Gòn” mệnh giá một đồng. Mẹ hay bố tôi lúc nào cũng xé nhẹ nó ra làm đôi, và chỉ cho tôi một nửa. Nửa còn lại để dành cho ngày mai. Tôi làm gì được với nửa tờ giấy bạc một đồng, hay năm cắc, ở Sài Gòn – vào năm 1960 – khi vừa mới biết cầm tiền? Năm cắc đủ mua đá nhận. Đá được bào nhỏ nhận cứng trong một cái ly nhựa, rồi thổ ra trông như hình cái oản – hai đầu xịt hai loại xi rô xanh đỏ, lạnh ngắt, ngọt lịm và thơm ngát – đủ để tôi và đứa bạn chuyền nhau mút lấy mút để mãi
Chiến tranh Việt Nam có hai chiến trường: Đông Dương và Mỹ. Bắc Việt cố gắng kéo dài cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam và đồng thời làm mệt mỏi công luận trên chiến trường Mỹ. Đứng trườc chiến lược này và kế thừa một di sản là sức mạnh quân sự, các tình trạng tổn thất và phản chiến đang gia tăng, Tổng thống Nixon cân nhắc mọi khả năng trong chính sách. Nixon quyết định chỉnh đốn các trận địa chiến cho miền Nam Việt Nam trong khi củng cố khả năng chiến đấu cho họ. Sự giảm bớt vai trò của chúng ta sẽ hỗ trợ cho công luận trong nước Mỹ. Trong thời gian này, Nixon cũng để cho Kissinger tổ chức mật đàm càng nhanh càng tốt.
Bất kỳ chiến lược nào để giảm bớt mối đe dọa từ các chính sách xâm lược của Trung Quốc phải dựa trên sự đánh giá thực tế về mức tác động đòn bẩy của Hoa Kỳ và của các cường quốc bên ngoài khác đối với sự tiến hóa bên trong nội bộ Trung Quốc. Ảnh hưởng của những thế lực bên ngoài đó có giới hạn về cấu trúc, bởi vì đảng sẽ không từ bỏ các hoạt động mà họ cho là quan trọng để duy trì sự kiểm soát. Nhưng chúng ta quả thực lại có những khí cụ quan trọng, những khí cụ này hoàn toàn nằm ngoài sức mạnh quân sự và chính sách thương mại. Điều ấy là những phẩm chất “Tự do của người Tây phương” mà người Trung Quốc coi là điểm yếu, thực sự là những sức mạnh. Tự do trao đổi thông tin, tự do trao đổi ý tưởng là một lợi thế cạnh tranh phi thường, một động cơ tuyệt vời của sự cách tân và thịnh vượng. (Một lý do mà Đài Loan được xem là mối đe dọa đối với Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc, chính là vì nó cung cấp một ví dụ với quy mô tuy nhỏ nhưng lại hùng hồn về sự thành công của hệ thống chính trị và kin
Nửa tháng trước hiệp định Genève (20-7-1954), trong cuộc họp tại Liễu Châu (Quảng Tây, Trung Cộng), từ 3 đến 5-7-1954, thủ tướng Trung Cộng Châu Ân Lai khuyên Hồ Chí Minh (HCM) chôn giấu võ khí và cài cán bộ, đảng viên cộng sản (CS) ở lại Nam Việt Nam (NVN) sau khi đất nước bị chia hai để chuẩn bị tái chiến. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, Dương Danh Dy dịch, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 "Hội nghị Liễu Châu then chốt".) (Nguồn: Internet). Hồ Chí Minh đồng ý.
Đúng vậy, sau gần nửa thế kỷ năm nhìn lại vẫn thấy biến cố 30.04.1975 xảy ra quá bất ngờ đối với toàn thể dân VN chúng ta. Bằng chứng hiển nhiên là rất nhiều cấp lãnh đạo VNCH trong chánh quyền và trong quân đội không ngờ được nên đành phải bị bắt đi tù cải tạo cả hàng chục năm để rồi chết dần mòn trong rừng thiêng nước độc. Nói chi đến người dân bình thường thiếu thông tin của cả 2 miền Nam Bắc tất cả không ai cảm thấy hoặc đoán trước được chuyện sẽ xảy ra. Sự thực này chúng ta có thể đọc thấy rõ trên các tài liệu của 2 miền.
Chúng ta chỉ cần vài thập niên để có thể tạo dựng lại một nền kinh tế lành mạnh và hiệu quả nhưng e sẽ mất đến đôi ba thế hệ mới loại bỏ dần được những thói hư (và tật xấu) vừa nêu. Vấn đề không chỉ đòi hỏi thời gian mà còn cần đến sự nhẫn nại, bao dung, thông cảm (lẫn thương cảm) nữa. Nếu không thì dân tộc này vẫn sẽ tiếp tục bước hết từ bi kịch sang bi kịch khác – cho dù chế độ toàn trị và nguy cơ bị trị không còn.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.