Hôm nay,  

Phụ Nữ Là Phải Đẹp

15/08/201500:00:00(Xem: 6196)
Người phụ nữ ngay từ lúc sanh ra đã được xếp theo thành phần xã hội là “Người Đẹp”. Nói theo giới tính, đó là “Phái Đẹp”. Lớn lên, họ trở thành:

“Yểu điệu thục nữ, Quân tử háo cầu”!

Nhưng họ vẫn chưa hài lòng về bản thân họ đang có. Họ muốn đẹp hơn. Đẹp như ý mong muốn từ ngoại hình tới cả những nơi ẩn khuất, tế nhị. Phụ nữ lúc nào cũng đòi hỏi cái tuyệt đối. Vì họ là phụ nữ!

Những đòi hỏi cải thiện những khuyết điểm ngoại hình của người phụ nữ ngày nay đều đưọc giải đáp thoả đáng nhờ khoa giải phẩu thẩm mỹ và nhiều phát minh mới về y học.

Thế là một thị trường làm đẹp xuất hiện và phát triển nhanh chống. Các bà các cô đua nhau đi làm đẹp. Sáng đi giải phẩu mắt, chiều đi cắt càm, tối đi rút bớt mở bụng….

Riêng tại Sài gòn của Việt nam, một quốc gia tụt hậu về kinh tế-xã hội, tức thiếu khả năng y khoa về cả mặt nhơn sự và khoa học, hằng năm vẫn có không dưới 10 000 phụ nữ đi nâng ngực cho gồ ghề lên. Tính chung những can thiệp khác, số khách hàng thẩm mỹ ở Việt nam sẽ lên tới cả 100 000 người.

Về chạy theo thời, cả bỏ ông bà tổ tiên chạy theo cộng sản,Việt nam chưa bao giờ thua ai cả. Thậm chí thầy chùa còn là một trong những người đầu tiên sở hữu Iphone 6!

blank
Mắt ghép hình trái tim.

Đẹp không còn là cái Trời cho

Ngày nay, đẹp không còn là thứ do Ông Trời độc quyền ban phát nữa. Ai cũng có thể trở thành đẹp theo ý muốn của mình và cả theo nhiều cách khác nhau. Chỉ trong thời gian ngắn.

Cho nên làm đẹp ngày nay là một ngành kỷ nghệ đang phát triển rất nhanh trên khắp thế giới. Năm 1996, người ta tính cứ mỗi 150 người thì có một người tìm đến giải phẫu thẩm mỹ làm đẹp.

Theo một thống kê của Hội Giải phẫu Thẩm mỹ ở Huê kỳ, chỉ riêng năm 2012, đã có đến 12,6 triệu ca gìải phẫu làm đẹp, tăng 5% so với năm trước. Những ca phẫu thuật này bao gồm nâng ngực, sửa mũi, cắt mí mắt, căng da thân mình, hút mỡ, căng da mặt, v.v... Nhờ đó thị trường làm đẹp ở Mỹ đã chiếm 20 tỉ đô-la/năm.

Ở Á châu, kỷ nghệ làm đẹp cũng phát triển không kém. Số ca giải phẫu thẩm mỹ ở Tàu hiện nay đứng hàng thứ 3 thế giới. Nhật Bản và Hàn Quốc là nước có khoa học thẩm mỹ phát triển hơn các nước Âu Mỹ.

Ở Việt Nam, tuy không có con số thống kê cụ thể, nhưng nhìn qua các cơ sở làm đẹp xuất hiện rầm rộ tại các thành phố lớn, có thể đoán rằng kỷ nghệ làm đẹp ở Việt Nam đang "tăng trưởng một cách thần kỳ". Sự tăng trưởng ngành thẩm mỹ có lẻ do ảnh hưởng kinh tế phát triển trong thời gian sau này. Ở Việt nam, có một bộ phận xã hội dựa quyền lực cộng sản độc tài, có được nhiều tiền, liền nghĩ đến thay đổi nhơn dạng cha sanh mẹ đẻ hay Trời cho của mình. Các bà, các cô việt nam tới mỹ viện nhờ làm cho đẹp theo tiêu chuẩn người đẹp Đại hàn, xẩm Hồng không, Đài loan vì họ biết không thể đẹp giống phụ nữ âu-mỹ được.

Nhưng làm đẹp không phải kết quả hoàn toàn an lành như ý. Trái lại, những biến chứng hậu giải phẫu như nhiễm trùng, mất máu, máu tụ ở gan, tổn thương đến não, tê liệt cơ, đột quị, thậm chí tử vong có thể xảy ra khá thường xuyên. Nhưng chưa thấy bà nào, cô nào tỏ ra sợ. Người ta nói phụ nữ giàu thích làm đẹp và trẻ, còn đàn ông giàu sợ vợ già. Vả lại, phụ nữ việt nam từng tham gia làm chiến tranh giải phóng, Tây Mỹ còn chưa sợ nữa là!

Một cuộc điều tra trên 1200 bác sĩ giải phẩu thẩm mỹ ở Mỹ cho biết số tử vong hút mỡ bụng là 1 trên 5000.

Ở Paris, có 2 bác sĩ việt nam tốt nghiệp ở Sài gòn, thuộc lớp lớn tuổi nên qua Pháp tu nghiệp lại và sau đó được phép hành nghề. Vi làm ăn không khá nên chuyển qua nghề làm thẩm mỹ chuyên hút mở bụng. Nên nhớ bác sĩ việt nam tuy không phải thứ chuyên môn giải phẩu (chirurgien) nhưng người nào mổ cũng giỏi nhờ làm nhà thương mổ thương binh không kịp thở suốt thời gian dài chiến tranh nên chuyện hút mở bụng hay nâng ngực, xẻ càm là chuyện quá dễ. Đìều trở ngại là họ không có chổ làm việc như thẩm mỹ viện, dưỡng đường,… tức nơi dụng võ!

Các bà việt nam nhà ta, số thiếu chút ít chiều cao, nhưng dư rộng rải chiều bụng không phải hiếm. Nay có tiền, muốn cải thiện cái thùng nước lèo cho eo lại đúng tiêu chuẩn hoa hậu quốc tế. Cung/cầu đã có. Bác sĩ ta bèn kín đáo ra tay. Đó là thời ở Pháp, cách nay vài thập niên, chưa có khoa giải phẩu thẩm mỹ. Chỉ có giải phẩu chỉnh hình cho những người bị dị tật hoặc tai nạn để phục hồi tối đa sự bình thường thân thể. Nhưng nay, Pháp đã có ngành giải phẩu thẩm mỹ hoạt động chánh thức. Có những trường hợp được bảo hiểm sức khỏe đài thọ. Các bà có từ 2 con, bụng bự hay ngực quá lớn và xệ tới thắc lưng đều được bảo hiểm sức khỏe trả tìền giải phẩu thẩm mỹ.


Nhưng ngành giải phẩu thẩm mỹ ở Pháp vẫn còn kém hơn nhiều nước như Nhựt, Đại hàn, Mỹ và nhứt là Ba-tây (Brésil). Ở Brésil, làm đẹp là một quốc giáo vì người dân tin Chúa Trời muốn mọi người phụ nữ phải đẹp. Đã đẹp, lại phải đẹp hơn nữa. Nên ở Brésil, người ta đi làm đẹp tấp nập giống như dân việt nam thất nghiệp vẫn đi ăn nhậu dập dìu.

Ghép trái tim bạch kim vào tròng mắt

Làm đẹp ở mặt, ngực, cổ, tay chơn, bụng,… vẫn là những cách bình thường tuy không phải không chịu đau đớn kéo dài ít lắm cả tuần. Nay, phụ nữ nghĩ ra nhiều cách làm đẹp thật độc đáo. Phải giàu trí tưởng tượng và can đảm phi thường. Chưa đủ, còn phải liều mạng nữa.

Ngành thẩm mỹ làm đẹp phát triển vượt trội dẩn tới việc ra đời ngày một nhiều các kiểu làm đẹp mới mẻ và độc đáo. Sau các phương pháp làm đẹp như tạo cái miệng ngủ cũng cười, khóc cũng cười, xăm tròng mắt... mới đây, ngành giải phẩu thẩm mỹ lại tiếp tục chào đón sự ra đời của kỷ thuật cấy bạch kim vào tròng mắt.

Với mong muốn có đôi mắt long lanh, nhấp nhánh thu hút sự chú ý của người đối diện mỗi khi nhìn vào, cô Kristina Kovalevskya, sống tại New York, Mỹ, đã tới một trung tâm giải phẫu mắt để nhờ bác sĩ nhãn khoa cấy ghép miếng bạch kim hình trái tim vào con ngươi bên phải của cô với chi phí 3.000 đô-la.

Miếng bạch kim hình trái tim này có chiều ngang khoảng 3,5mm. Để đặt được trang sức này vào mắt Kristina, đầu tiên, bác sĩ sẽ tiến hành rạch một vết rất nhỏ trên bề mặt kết mạc, sau đó dùng kẹp để đưa miếng bạch kim vào vị trí vừa rạch. Miếng bạch kim sẽ tự động cố định sau 3 ngày mà không cần phải khâu lại.

Bác sĩ Emil Chynn, người trực tiếp phẫu thuật cho biết, độ an toàn của phương pháp làm đẹp này là khá an toàn. Khách hàng có thể bị nhiễm trùng nhưng sẽ được điều trị bằng thuốc kháng sinh ngay lập tức. Tuy nhiên, Học viện Nhãn khoa Mỹ vẫn đưa ra lời cảnh báo về mức độ nguy hiểm của phương pháp làm đẹp này.

Kristina cho biết, giống như bất kỳ người phụ nữ nào khác, cô cũng muốn thử những kiểu làm đẹp mới mẻ. Hơn thế, Kristina lại là một cô gái trẻ yêu thích sự đột phá. Vì vậy, cô đã sẵn sàng trở thành một ngôi sao thực sự.

Còn xăm tròng mắt là một phương pháp làm đẹp rất nguy hiểm. Xăm nhãn cầu được thực hiện bằng cách chích thuốc nhuộm vào lớp màng ở phần cầu mắt.

Điều đáng để ý là không phải thợ nào, nơi nào cũng đủ trình độ kỹ thuật và kinh nghiệm để tạo ra những con mắt theo ý muốn của khách hàng.

Một bác sĩ nhãn khoa cho biết, hình xăm trên tròng mắt phải do một người thực sự chuyên nghiệp trong lãnh vực của mình thực hiện. Nếu có sự thất bại về kỹ thuật, mắt sẽ chảy máu hoặc nhiễm trùng, làm tăng nguy cơ mù lòa. Hình xăm ở tròng mắt có thể gây hại cho các mạch máu và làm thủng giác mạc.

Vì sự độc đáo nên giới trẻ không ngần ngại chạy theo cách làm đẹp mới này để khẳng định cá tính của mình, cũng có người nhờ để che dấu khuyết điểm về màu mắt

Một Nữ Hoàng thời đại

Xưa nay, cái đẹp chưa có qui định cụ thể nên mỗi người có riêng một sắc đẹp vẫn được người đời ca tụng “Mỗi người mỗi vẻ, mười phân vẹn mười” ( Nguyễn Du ). Trái lại, cái xấu, cái thiếu thẩm mỹ hay phản thẩm mỹ lại là một giá trị chuẩn mực. Được cả thế giới nhìn nhận. Và liên tục nhìn nhận trong nhiều năm liền bởi chưa có ai hội đủ điều kiện để đánh bại.

Bà Anne Woods là một quán quân biểu tượng cho một phụ nữ xấu nhứt thế giới. Các kỳ thi “phụ nữ đẹp”, cách nói cho đẹp, tổ chức ở Egremont, Anh, bà đều tham dự và luôn luôn bà được nhìn nhận là người phụ nữ xấu nhứt thế giới.

Nói theo ngôn ngữ thi hoa hậu, Bà Anne Woods vẫn luôn luôn là Nữ Hoàng của những phụ nữ có gương mặt xấu.

Lần đầu tiên, bà xuất hiện tham dự cuộc thi tuyển người phụ nữ xấu là năm 1977. Từ đó bà tham dự hàng năm. Tới năm 2010, bà không tham dự được vì lý do sức khỏe. Nhưng sau đó, bà tiếp tục tới. Bà được 28 lần đoạt giải quán quân “Người Phụ nữ xấu nhứt thế giới” và nhận được nhiều giải thưởng cao quí do Ban Tổ chức cuộc thi trao tặng. Bà mất ở năm 67 tuổi. Không nghe nói tới chồng con của bà!

Ở đời không phải cái đẹp hay cái xấu chỉ có giá trị tương đối. Có khi chính cái xấu, cái thiếu xót theo quan niệm thẩm mỷ thông thường lại trở thầnh đặc tánh được cả thế giới ngưởng mộ.

Hơn nữa, người phụ nữ ấy lại tự nhiên bảo vệ cái xấu của mình và đem đi đấu với cái xấu của phụ nữ toàn thế giới để được giải nhứt liên tục. Trở thành Nữ Hoàng xấu của phụ nữ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gần bốn năm trước, tại công viên Ellipse ở Washington, DC – một tổng thống đương nhiệm đứng phía sau khung kính chống đạn, mặc chiếc áo măng-tô đen, mang găng tay đen, giơ cao tay ủng hộ một đám đông bạo loạn đang chực chờ phát súng chỉ thiên từ thủ lĩnh để tấn công vào Quốc Hội lật ngược kết quả bầu cử. Đó là “một ngày của tình yêu” – theo lời mô tả của Donald Trump, người đứng đầu hôm đó – cho dù trong vòng 36 giờ, 10 người đã chết, nhiều người bị thương gồm 174 cảnh sát. Trong số nạn nhân tử vong, có một cảnh sát chết sau khi bị những kẻ bạo loạn tấn công. Chung quanh khu vực Ellipse ngày 6 Tháng Giêng đó, là những gương mặt đằng đằng sát khí. Cờ xí rợp trời – những lá cờ mang tên Trump và cờ thời kỳ nội chiến. Bốn năm sau, cũng tại công viên Ellipse, cũng là một biển người được ước chừng khoảng trên 75 ngàn người, tập trung về từ 7 giờ sáng. Trật tự, lịch sự. Khi hoàng hôn DC buông xuống cũng là lúc số người tham dự đã kéo dài đến tận National Museum of African...
Chính quyền CSVN và Ủy ban Tự do Tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ (The United States Commission on International Religious Freedom / USCIRF) đã có tầm nhìn tương phản về quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam...
17 ngày nữa, cuộc tranh cử tổng thống Mỹ bước vào kết thúc. Ai thắng? Ai bại? Đời sống sẽ được trở lại bình thường không bị ám ảnh của truyền thông lôi kéo, không bị áp lực của đảng phái thuyết phục. Thật là đáng mừng.Không chắc. Nếu ông Trump thắng, cuộc giao chuyển quyền lực tuy không vừa ý, nhưng chắc sẽ xuôi qua bình yên. Nếu ông Trump thua, đây mới là vấn nạn. Đến giờ phút này, ai cũng biết, nếu ông Trump không được làm tổng thống thì sẽ ứng với câu: Được làm vua, thua làm giặc. Chuyện này đã xảy ra trong lịch sử: Ngày 6 tháng 1, 2021. Và căn cứ theo những lời ông tuyên bố khi vận động tranh cử. Chính quyền Biden, FBI, nội an, cảnh sát, quân đội, có chuẩn bị gì chưa? Hay chỉ có ông Howard Stern tuyên bố: “Tôi không đồng ý với Trump về mặt chính trị, tôi không nghĩ ông ta nên đến gần Nhà Trắng. Tôi không ghét ông. Tôi ghét những người bỏ phiếu cho ông. Tôi nghĩ họ ngu ngốc. Tôi ghét. Tôi sẽ thành thật với bạn, tôi không tôn trọng bạn," (Fox News.)
Chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy ba tuần nữa là ngày bầu cử. Cho đến hôm nay, ai nói, cũng đã nói. Ai làm, cũng đã làm. Nói nhiều hay ít, và làm nhiều hay ít, cũng đã thể hiện rõ ràng. Trừ khi, như một cựu ký giả của tờ Sóng Thần trước năm 1975, hiện đang sinh sống ở Virginia, nói rằng: “Có thể họ không lên tiếng trước công chúng, nhưng ngày bầu cử, lá phiếu của họ dành cho đảng đối lập.” Vị cựu nhà báo này muốn nói đến cựu tổng thống Hoa Kỳ, George W Bush, vị tổng thống duy nhất thuộc đảng Cộng hoà còn tại thế.
Hoa Kỳ luôn được tôn vinh là một cường quốc tích cực tham gia trong mọi sinh hoạt chính trị quốc tế, nhưng lịch sử ngoại giao đã chứng minh ngược lại: Hoa Kỳ từng theo đuổi nguyên tắc bất can thiệp và cũng đã nhiều lần dao động giữa hai chủ thuyết quốc tế và cô lập. Trong việc thực thi chính sách đối ngoại trong thế kỷ XX, Hoa Kỳ mới thực sự trực tiếp định hình cho nền chính trị toàn cầu, lãnh đạo thế giới tự do và bảo vệ nền an ninh trật tự chung. Nhưng đối với châu Âu, qua thời gian, vì nhiều lý do khác nhau, càng ngày Hoa Kỳ càng tỏ ra muốn tránh xa mọi ràng buộc càng tốt.
Tiếng Việt không ít những thành ngữ (ví von) liên hệ đến đặc tính của nhiều con vật hiền lành và quen thuộc: ăn như heo, ăn như mèo, nhát như cáy, gáy như dế, khóc như ri, lủi như trạch, chạy như ngựa, bơi như rái, khỏe như voi, hỗn như gấu, chậm như rùa, lanh như tép, ranh như cáo, câm như hến …Dù có trải qua thêm hàng ngàn hay hàng triệu năm tiến hóa, và thích nghi để sinh tồn chăng nữa – có lẽ – sóc vẫn cứ nhanh, sên vẫn cứ yếu, cú vẫn cứ hôi, lươn vẫn cứ trơn, đỉa vẫn cứ giai, thỏ vẫn cứ hiền, cá vẫn cứ tanh, chim vẫn cứ bay, cua vẫn cứ ngang (thôi) nhưng hến thì chưa chắc đã câm đâu nha.
Khi thiên tai đổ xuống, thảm họa xảy ra, và con người với khả năng chống đỡ có giới hạn, thì những gì nhân loại có thể làm là cứu nhau. Ngược lại với nguyên tắc tưởng chừng như bất di bất dịch của một thời đại mà con người luôn hướng đến hòa bình và lương thiện, lại là các thuyết âm mưu tạo ra để lan truyền thù ghét và mất niềm tin vào chính quyền đương nhiệm. Đại dịch Covid-19 vĩnh viễn là sự thật của lịch sử Mỹ, trong triều đại của Donald Trump. Tòa Bạch Ốc của Trump lúc ấy, qua lời mô tả của những nhân viên trong ngày dọn dẹp văn phòng làm việc để bắt đầu bước vào giai đoạn “work from home” là “ngôi nhà ma.” Giữa lúc số người chết tăng theo từng giây trên khắp thế giới thì Trump vẫn điên cuồng xoay chuyển “tứ phương tám hướng” để kéo người dân quay về một góc khác của đại dịch, theo ý của Trump: “Covid không nguy hiểm.”
Mặc dù các bác sĩ tâm thần có bổn phận bảo mật các thông tin sức khỏe tâm thần do bệnh nhân tiết lộ, nhưng hầu hết các tiểu bang tại Hoa Kỳ đều có luật bắt buộc hoặc cho phép bác sĩ tâm thần tiết lộ thông tin bí mật khi bệnh nhân có triển vọng gây tổn hại cho cộng đồng...
Trong tuần lễ cuối cùng của chiến dịch tranh cử tổng thống vào năm 1980 giữa Tổng Thống Đảng Jimmy Carter (Dân Chủ) và ứng cử viên Ronald Reagan (Cộng Hòa), hai ứng cử viên đã có một cuộc tranh luận duy nhất vào ngày 28 tháng 10. Trong cuộc tranh luận, Reagan đã nêu ra một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong mọi thời đại: “Hôm nay quý vị có khá hơn bốn năm trước hay không?” Câu trả lời của Carter là “KHÔNG." Cùng với một số lý do không kém quan trọng khác, số phiếu của ông đã giảm xuống vào những ngày quan trọng cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Reagan đã giành được số phiếu phổ thông lớn và chiến thắng trong cuộc bầu cử.
Nobel là một giải thưởng cao qúy nhưng đó không phải là tất cả hay tối thượng mà, xét cho cùng, mục tiêu của nền văn học quốc gia hay bất cứ lĩnh vực nào khác đâu nhất thiết là hướng tới giải Nobel? Mahatma Gandhi đã năm lần bị bác giải Nobel Hoà Bình nhưng so với một Henry Kissinger hí hửng ôm nửa cái giải ấy vào năm 1973, ai đáng ngưỡng mộ hơn ai? Tuyên ngôn Nobel Văn Chương 1938 vinh danh nhà văn Mỹ Pearl Buck về những tác phẩm “diễn tả xác thực đời sống của nông dân Trung Hoa” nhưng, so với Lỗ Tấn cùng thời, nhà văn không chỉ diễn tả xác thực đời sống mà cả tâm não của người Trung Hoa, ai để lại dư âm lâu dài hơn ai?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.