Hôm nay,  

Đêm Dài Lắm Mộng

09/10/201502:54:00(Xem: 7466)
Đêm Dài Lắm Mộng
.
Hôm Thứ Sáu 9/10 Hội Nghị Trung Ương 12 (TU12) đảng CSVN có những tin tức như: ông Nguyễn Phú Trọng (Lu) sẽ ở lại 2 năm, ông Nguyễn Tấn Dũng (3D) sẽ là Chủ Tịch Nước, phe đàn em của Lu sẽ về vườn hết, tuy nhiên ông Phạm Quang Nghị chưa chịu bỏ cuộc và còn tiếp tục chiến đấu, ngoài TU12 sẽ còn có TU13 và TU14 rồi mới đến Đại Hội 12, cho nên vở kịch chưa hạ màn. Nói chung là chưa ngã ngũ, chỉ mới tạm thời trên dự trù là như vậy.
.
Phe muốn dựa vào Trung Quốc có Phạm Quang Nghị, Đinh Thế Huynh, Tô Huy Rứa, Ngô Văn Dụ... và nhóm đàn em của Lu, và họ đang rất bất mãn không chấp nhận kiểu sắp xếp này.
.
Với giải pháp này, 3D rõ ràng không thắng ngay được mà phải theo chiến lược "chặt nhánh trước, cưa gốc sau". Trong khi đó thì Lu muốn mua thời gian để làm cho 3D đêm dài lắm mộng. 3D có vẻ như đang tái áp dụng chiến sách "cá chậu chim lồng" như đã làm cho Phùng Quang Thanh trước đây hồi cuối tháng Sáu - bẻ càng và vô hiệu hoá Lu luôn. Theo một blogger trên RFA hôm 6/10 thì "chuyến thăm chính thức Nhật bản của Tổng Trọng, lúc này đang làm vai trò ông “cò” chạy vốn ODA cũng như chạy “cờ” cho Thủ tướng".
.
Trung Quốc muốn hậu thuẩn gà nhà bằng cách tung tin là Tập Cận Bình sắp thăm Việt Nam. Mỹ cũng không kém, hậu thuẩn gà nhà bằng cách cho giới chức cao cấp giấu tên tung tin là sẽ cho tàu chạy vào vùng 12 hải lý các đảo nhân tạo TQ xây ở Trường Sa trong vòng 2 tuần tới. Câu hỏi được đặt ra là nhân dịp Tập sang VN, có ai dám đề nghị kiện TQ ra toà án quốc tế hay không?
.
Hôm 22/9, Lu trong vai trò Bí thư Quân ủy Trung ương đã tới dự và phát biểu chỉ đạo tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ Quân đội lần thứ X, mà trong đó có câu "theo phương châm bình tĩnh, khôn khéo, kiên trì, kiên quyết, không để tình hình diễn biến phức tạp và không để các thế lực thù địch lợi dụng tạo cớ can thiệp" (bit.ly/1L3ckXt). Câu này chưa bao giờ có trước đây trong các diễn văn. Từ trước đến nay chỉ nghe: thế lực thù địch "chống phá" chứ không nghe "can thiệp". Vậy "thế lực thù địch" là ai? và quan hệ sâu đến tầm mức nào mới can thiệp được vào nội bộ VN? - Dĩ nhiên câu trả lời là Trung Quốc. Một chỉ dấu cho sự xoay chiều của Lu.
.
Nếu 3D làm CTN thì rõ ràng là 3D thua trong Plan A (trở thành TBT ngay) và phải áp dụng Plan B (làm CTN 2 năm rồi sau đó kiêm luôn TBT). Thoả thuận này cho phép hai phía có thời gian cần thiết để chỉnh đốn đội hình, qua đó cả hai phía đều có cơ hội và rũi ro. Nó là một sự đình chiến tạm thời khi hai bên bất phân thắng bại.
.
Phía vọng bắc phương đang tìm cách dìm hàng phía vọng tây phương, ngăn cản không cho Phạm Bình Minh vào Bộ Chính Trị hay Tô Lâm lên đại tướng để nắm Bộ Công An... Phía vọng tây phương muốn đặt thêm tiêu chí mới, lập một Bộ Chính Trị bóng (shadow politburo) bên phía Chính Phủ, cho những ai có chức danh tương đương ngang tầm với Uỷ Viên BCT (như ngoại trưởng) sẽ được làm Uỷ Viên bóng BCT cho đến khi hội nghị trung uơng kế tiếp chính thức bầu chọn.
.
Dĩ nhiên TQ không ngồi yên để nhìn đàn em mình rơi rụng, tình báo Hoa Nam sẽ chạy hết tốc độ, cơ chế đảng trị sẽ được TQ cũng cố tối đa. Ngược lại, Mỹ cũng không ngồi yên để mất thế địa chiến lược ở VN, các nước tây phương sẽ cũng cố tối đa cơ chế nhà nuớc (chính phủ, quốc hội, toà án) cũng như nhân sự có đầu óc cởi mở về phía dân chủ pháp trị.
..
Hai siêu cường như hai luồng lốc xoắn đang tạo cuồng phong ở VN. Biến nó thành điện gió hay không là tùy vào sự thông minh của người Việt Nam.
.
Lê Minh Nguyên
9/10/2015

.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuốc chết người vốn là nghề riêng của cộng sản. Nga giỏi nhờ khoa học tiên tiến. Tàu nổi tiếng thời xưa nhưng nay chỉ có khả năng dùng thuốc làm trụy tim. Nạn nhơn cũng chết, chết từ từ như người bị bịnh tim. Không bằng Nga giết đối thủ bằng cách tấn công thẳng vào não.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Tôi nhìn anh làm việc say sưa, hai bàn tay thoăn thoắt trên computer như một nghệ nhân, quên hẳn có tôi ngồi bên cạnh. Đó là phong cách làm văn học của nhà văn Nhật Tiến. Niềm say mê nầy trải dài suốt sáu mươi năm, từ lúc anh mới 21 tuổi xuất bản lần đầu tác phẩm Những người áo trắng vào năm 1959.
Nơi tôi sinh sống là ở phiá đông của Vịnh San Francisco. Nhiều người biết đến San Francisco với chiếc cầu Golden Gate Bridge mầu đỏ mà đến đây vào mùa hè, nếu không chuẩn bị, có thể bị những cơn gió lạnh làm run người khi bước chân lên cầu tham quan.
Lời người dịch: Bằng các hình thức gian manh hiện đại trong khuôn khổ mậu dịch quốc tế, Trung Quốc ngang nhiên thực hiện các hoạt động gián điệp và thao túng các phương tiện truyền thông xã hội, nhưng Mỹ và các nước phương Tây không liên kết được một đối sách chung cho phù hợp để chống Trung Quốc. Nhìn chung, phong trào bài Hoa lan tràn khắp nơi và chuổi cung ứng sản phẩm công nghệ của Trung Quốc đang ngày càng suy yếu. Tính từ tháng 5/2019 cho đến nay, Mỹ đã ra lệnh cho phong tỏa 152 chi nhánh của doanh nghiệp Hoa Vi đang hoạt động trên 21 quốc gia. Và gần đây nhất, trong cuộc họp với khối ASEAN, Mỹ đã kêu gọi hợp tác để phong tỏa hoạt động của 11 doanh nghiệp Trung Quốc đang xây dựng các công trình tại Biển Đông.
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.”
Việc lập Tòa án nhân dân để kết án các công dân xã Đồng Tâm là vi phạm trắng trợn các điều khoản trong công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị. Sự kiện này đòi hỏi Liên minh EU phải có thái độ thúc đẩy Hà Nội thực thi những cam kết bảo vệ Nhân quyền mà hai bên đã nhìn nhận theo tinh thần của các Hiệp định PCA và EVFTA.
Mở computer, “bấm” vào Inbox, tôi thấy trong danh sách emails hôm nay có email của nhà truyền thông Huy Tâm – tôi thường gọi anh một cách thân mật là “anh Mũ Nâu”. Vừa “bấm” vào email của anh Huy Tâm tôi vừa tự hỏi, không biết người Bạn trẻ đa tài Mũ Nâu chuyển đến tôi tác phẩm thơ, văn, âm nhạc, truyện đọc, youtube của chính anh hay là của ai?
Ngoài việc nguyền rủa, dân Việt có lẽ cũng không ai quên làm cù nèo và mài dáo mác. Với sự bạo ngược của đám cường hào ác bá hiện nay – ở xứ sở này - thì cái ngày mà chúng bị móc ra khỏi ống cống ̣(chắc) cũng không còn xa lắm nữa.
Rất nhiều người quen, bạn bè đã kể cho tôi nghe thời gian họ sống ở những trại tỵ nạn Hồng Kông sau chuyến vượt biên của họ từ Việt nam. Riêng tôi có ấn tượng nhất với Hồng Kông là khi máy bay đáp xuống phi trường Hồng Kông, tôi có cảm giác chiếc máy bay đi xuống cầu thang từng bậc, từng bậc… Xuống tới đất mới hiểu là người phi công rất giỏi mới đáp được vậy chứ không phải dở mà đáp máy bay kiểu lạ lùng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.