Hôm nay,  

Thu Trung Tùy Bút

19/11/201509:45:00(Xem: 5676)

THU TRUNG TÙY BÚT

 Đào Như  
.

Ở tận Hà Nội ai có biết, ở đây Chicago cũng có mùa Thu. Cũng có “nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô”. Cũng có những chiều Thu cô liêu tịch liêu. Nhưng Chicago làm sao có được những câu thơ của Nguyễn Đình Thi:
.

Sáng mát trong như sáng năm xưa

Gió thổi mùa Thu hương cốm mới

Cỏ mòn thơm mãi dấu chân em

Gió thổi mùa Thu về Hà nội

Phố dài xao xác heo may

Nắng soi ngỏ vắng

Thềm cũ

Lối ra đi

Lá rụng đầy…
.

Hay phong thái của Nguyễn Khuyến, một hiền triết cùng chiếc ‘thuyền con bé tẻo teo’ thả neo ngoài vòng thời gian:
.

Ao thu lặng lẽ nước trong veo

Một chiếc thuyền con bé tẻo teo

Sóng biếc theo làn hơi gợn tí

Lá vàng trứơc gió sẽ đưa vèo

Từng mây lơ lửng trời xanh ngát

Ngõ trúc quanh co khách vắng teo

Tựa gối ôm cần lâu chẳng được

Cá đâu đớp động dưới chân bèo
.

Phải chăng vì Chicago không có ‘hương cốm mới’ không có được một ‘chiềc thuyền con bé tẻo teo’ đang thả neo ngoài vòng thời gian. Nhưng Chicago có những hàng phong cổ thụ nhuộm thành phố Chicago muôn màu khi mùa Thu đến…Chicago thật diễm lệ, trữ tình…Nước hồ Michigan xanh. Xanh như màu mắt của người con gái Chicago…Màu vàng tóc người con gái Chicago trở nên ẩm đục như mây mùa thu soi mình trong đáy hồ Michigan ở những ngày cuối Thu. Mùa Thu Chicago đến rất sớm và cũng ra đi rất vội, bỏ lại hoa Cúc vàng một mình.    
.

Lão đã đến Chicago hơn ba mươi sáu mùa Thu. Lão đã chọn nới này làm quê hương. Chicago cũng có những mùa Thu đẹp như Hà Nội. Hà Nội có hồ Hoàn Gươm, Chicago cũng có hồ Michigan. Nhưng hồ Michigan không có Thần Tháp Rùa- Mùa Thu Chicago rất là rạn rỡ nhưng không kỳ diệu như mùa Thu ở Hà Nội. Lão luôn luôn khoắc khoải trở về Hồ Hoàn Kiếm, gặp Vũ Khắc Khoan, cùng nhau đi tìm lại “Thần Tháp Rùa”

Chiều nay nàng Thu cũng sắp sửa nhẹ gót ra đi. Màu thời gian tím ngát sau khung cửa. Lão lặng lẽ khép kín cánh cửa ngồi chờ nghe tiếng gió hú quện với tuyết khi mùa Đông Chicago về…/.
.

Đào Như

Tiết Thu Chicago năm Ất Mùi-2015


.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi chỉ hơi “tâm tư” chút xíu về sự lựa chọn thời điểm xuất hiện trong thơ của ông Nguyễn Khoa Điềm: “Bây giờ tôi chỉ còn chường cái mặt tôi ra trong thơ.” Nhà thổ thì ai cũng có thể chường mặt ra vào bất cứ lúc nào...
đạt được về Hiệp định Thương mại Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Việt Nam hy vọng sẽ gia tăng gấp đôi thương mại khi được tiếp cận dễ dàng hơn với thị trường Mỹ
cô Nguyễn Thanh Phượng, con gái rượu của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng gởi thư không niêm cho 3 ông giáo sư Sùng-Tùng-Kháng nguyên viện trưởng và khoa trưởng của lò nhuộm não Hồ Chí Minh.
Hoa Kỳ nhượng bộ trên hai hồ sơ lớn: dược phẩm và công nghệ xe hơi để đạt được Hiệp định Thương mại Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP với 11 đối tác trong vùng.
Ông Võ Phiến gọi Nguyễn Mộng Giác là một người “thàng”(hậu) (1). Ông Nguyễn Mộng Giác cũng gọi Võ Phiến là “thàng” (2). Và, hai ông định nghĩa thàng như sau:
Tôi thích những định nghĩa về tự do của John Adams và yêu thơ Tagore. Cả hai đều khơi dậy cái sức mạnh tiềm ẩn bên trong con người.
Văn hóa Tây phương, nhất là Hoa Kỳ, có một thành ngữ rất quen thuộc, được dùng hàng ngày, đó là “Monkey see, monkey do.” Câu thành ngữ “sai văn phạm”
Sách kỷ lục thế giới Guinness World Records năm 2010 có ghi như sau “Người đàn ông có thai đầu tiên trên thế giới sinh con” (The Worlds First Married Man to Give Birth)
Đúng một năm trước, tháng Chín năm 2014, TT Obama công bố sách lược Trung Đông mới: giảm thế lực và tiêu diệt khủng bố - degrade and destroy terrorism-. Bây giờ tới đâu rồi?
Lâu lắm tôi mới có dịp thưởng thức một chương trình văn nghệ thật hào hứng, sôi động và hấp dẫn đầy tính chuyên nghiệp tại thành phố biển San Diego của Câu Lạc Bộ Tình Nghệ sĩ Trung Ương,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.