Hôm nay,  

Ngã Rẽ

21/11/201500:00:00(Xem: 14259)
Trần Mộng Tú
(Thương Tiếc Phùng Nguyễn)

Buổi chiều hôm đó, một buổi chiều mùa hạ của năm 2012. Sau bữa ăn, chúng tôi ngồi lại với nhau rất khuya. Khuya tới lúc gần tàn hết trăng. Chúng tôi đốt một ngọn nến thay cho bóng trăng để giữa bàn. Chúng tôi: Phùng Nguyễn, Quỳnh Loan, Thiết, Thái Vân, Tú, Frank và hai người bạn của Tú, anh chị Hùng.

Dưới ánh nến tôi đếm được vỏ của bốn chai rượu. Dưới ánh nến chúng tôi nói cười và uống không ngừng. Chuyện văn chương, sách, những trang mạng trong và ngoài nước. Chuyện những bạn văn luống tuổi đã bỏ ra đi.

blank
Từ trái: Phùng Nguyễn, Trần Mộng Tú, Thiệt.

Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.

Phùng và Quỳnh Loan còn đi, về, với Seattle thêm vài lần nữa. Mỗi lần Phùng có công tác của hãng đều rủ theo Quỳnh Loan. Hai người đã tới vào những ngày giữa thu, những ngày đầu hạ. Đã lang thang với chúng tôi ở nơi cá hồi về nguồn, nơi có những cây thu phong lá đỏ như son môi. Đã xuống phố vào Pike Market đứng giữa những luống hoa muôn màu và những con cá vẩy bạc, đã xếp hàng nếm những giọt cà phê Starbucks thơm ngát.

Chúng tôi đã có với nhau bao nhiêu mảnh thời gian thật đẹp.

Đầu tháng mười một này, Phùng có email, rủ về ăn Tết ở quận Cam, tôi thích lắm nhưng không dám nhận lời vì mấy ngày cuối năm âm lịch là ngày của gia đình, không bỏ đi xa được.

blank
Từ trái: Quỳnh Loan, Phùng Nguyễn, Thiệt, Trần Mộng Tú, Frank.

Hôm nay mới là ngày 17 của tháng mười một, Phùng đã bỏ đi xa, đi một mình, không rủ ai. Quỳnh Loan đến nơi hẹn đón Phùng về, mới được nửa đường đã nghe tin Phùng rẽ sang ngã khác.

Phùng rẽ sang ngã khác, Phùng bỏ người yêu, bỏ gia đình, bỏ bạn hữu, bỏ văn chương. Những người bạn Da Màu rũ xuống như những tàu lá trong mưa. Thơ Thơ vừa nói điện thoại vừa khóc, tôi vừa nghe vừa chẩy nước mắt.

Chúng tôi thương tiếc Phùng Nguyễn như thương bàn tay mình bỗng rơi mất một đốt ngón tay. Bây giờ xòe bàn tay ra hay giấu bàn tay đi? Có ai trả lời dùm tôi câu hỏi này.

Tôi thương tiếc anh, một người bạn văn quý mến. Tôi chẳng muốn chúc anh đi bình an hay chúc anh hưởng ơn cao phúc dầy ở chốn xa xăm nào đó.

Tôi chỉ ước gì sáng mai thức dậy, tin anh rẽ sang ngã khác là không có thật. Anh chỉ làm một cái đi vòng và anh đã trở về chốn cũ, nơi có chúng tôi.

tmt

Nov.17th, 2015

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuần lễ Tạ Ơn đã trôi qua, bữa tiệc họp mặt cuối năm vừa rồi của anh chị em Ban Hợp Ca Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ tưởng chừng như các Ban Hợp Ca sẽ được nghỉ ngơi, nhưng không phải vậy. Ban Hợp Ca lại bận rộn cho những ngày cuối năm…
Sáng sớm ngày 30.11 nhiều tầu cá Trung quốc đã tấn công và “gây đứt cáp tàu Bình Minh 02” của Công ti Dầu khí VN (Petro Vietnam- PVN) đang thăm dò dầu khí ở gần đảo Cồn Cỏ trên thềm lục địa VN. Nhưng mãi tới ngày 3.12 ông Phạm Việt Dũng,
Có khi nào bất chợt ta nhớ lại trong ngày hôm nay ta có cười không và cười được bao nhiêu lần? Cái cười lần cuối là từ lúc nào? Cách nay một ngày, hai ngày, hay xa hơn nữa? Cười luôn luôn có thể đem lại nhiều hiệu quả đáng quan tâm cho cơ thể của chúng ta.
“Thay vì đào những đường hầm để thoát thân khi có biến như Gaddafi, ngay bây giờ hãy khai thông các lối ra cho toàn dân tộc.” (Huy Đức)
Lời kêu gọi "tổ chức mít tinh phản đối những hành động gây hấn những ngày gần đây của nhà cầm quyền Trung Quốc" bởi nhóm 42 nhân sỹ, trí thức (được thông báo vào ngày Thứ Sáu 7/12/2012) phần lớn nhắm vào những người yêu nước ở Việt Nam.
Trong buổi nói chuyện ở trường Đại Học Rangoon - Miến Điện ngày tháng 10 năm 2012, Tổng thống Hoa kỳ Barack Obama đã có đoạn nói: «Quyền tự do cuối cùng tôi muốn nói đến là quyền mọi người được sống thoát khỏi sự sợ hãi.»
Sau khi miền Nam bị nhuộm đỏ vào ngày 30-04-1975, cả hai miền Nam, Bắc, người dân tìm đường vượt thoát ra khỏi Việt Nam vì muốn tìm tự do. Cũng may hồi đó (1975-1984) thế giới tự do không làm ngơ mà ngoảnh mặt đi chỗ khác, đã ra tay cứu vớt và nhận cho định cư những thuyền nhân tỵ nạn.
Tôi không biết cái gì thôi thúc tôi gõ báo. Phải chăng đây là một cái nghiệp trong cuộc đời?
Trung Quốc có nền kinh doanh ăn cắp, nền kinh tế ăn cướp và chính sách đối ngoại bá quyền...
Nếu Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cứ mãi cúi trước người Trung Quốc thì đến bao giờ dân mới ngóc đầu lên được?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.