Hôm nay,  

Ngã Rẽ

21/11/201500:00:00(Xem: 14638)
Trần Mộng Tú
(Thương Tiếc Phùng Nguyễn)

Buổi chiều hôm đó, một buổi chiều mùa hạ của năm 2012. Sau bữa ăn, chúng tôi ngồi lại với nhau rất khuya. Khuya tới lúc gần tàn hết trăng. Chúng tôi đốt một ngọn nến thay cho bóng trăng để giữa bàn. Chúng tôi: Phùng Nguyễn, Quỳnh Loan, Thiết, Thái Vân, Tú, Frank và hai người bạn của Tú, anh chị Hùng.

Dưới ánh nến tôi đếm được vỏ của bốn chai rượu. Dưới ánh nến chúng tôi nói cười và uống không ngừng. Chuyện văn chương, sách, những trang mạng trong và ngoài nước. Chuyện những bạn văn luống tuổi đã bỏ ra đi.

blank
Từ trái: Phùng Nguyễn, Trần Mộng Tú, Thiệt.

Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.

Phùng và Quỳnh Loan còn đi, về, với Seattle thêm vài lần nữa. Mỗi lần Phùng có công tác của hãng đều rủ theo Quỳnh Loan. Hai người đã tới vào những ngày giữa thu, những ngày đầu hạ. Đã lang thang với chúng tôi ở nơi cá hồi về nguồn, nơi có những cây thu phong lá đỏ như son môi. Đã xuống phố vào Pike Market đứng giữa những luống hoa muôn màu và những con cá vẩy bạc, đã xếp hàng nếm những giọt cà phê Starbucks thơm ngát.

Chúng tôi đã có với nhau bao nhiêu mảnh thời gian thật đẹp.

Đầu tháng mười một này, Phùng có email, rủ về ăn Tết ở quận Cam, tôi thích lắm nhưng không dám nhận lời vì mấy ngày cuối năm âm lịch là ngày của gia đình, không bỏ đi xa được.

blank
Từ trái: Quỳnh Loan, Phùng Nguyễn, Thiệt, Trần Mộng Tú, Frank.

Hôm nay mới là ngày 17 của tháng mười một, Phùng đã bỏ đi xa, đi một mình, không rủ ai. Quỳnh Loan đến nơi hẹn đón Phùng về, mới được nửa đường đã nghe tin Phùng rẽ sang ngã khác.

Phùng rẽ sang ngã khác, Phùng bỏ người yêu, bỏ gia đình, bỏ bạn hữu, bỏ văn chương. Những người bạn Da Màu rũ xuống như những tàu lá trong mưa. Thơ Thơ vừa nói điện thoại vừa khóc, tôi vừa nghe vừa chẩy nước mắt.

Chúng tôi thương tiếc Phùng Nguyễn như thương bàn tay mình bỗng rơi mất một đốt ngón tay. Bây giờ xòe bàn tay ra hay giấu bàn tay đi? Có ai trả lời dùm tôi câu hỏi này.

Tôi thương tiếc anh, một người bạn văn quý mến. Tôi chẳng muốn chúc anh đi bình an hay chúc anh hưởng ơn cao phúc dầy ở chốn xa xăm nào đó.

Tôi chỉ ước gì sáng mai thức dậy, tin anh rẽ sang ngã khác là không có thật. Anh chỉ làm một cái đi vòng và anh đã trở về chốn cũ, nơi có chúng tôi.

tmt

Nov.17th, 2015

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong giới nghiên cứu về chính sách đối ngoại, ý tưởng cho rằng nước Mỹ nên duy trì “trật tự quốc tế tự do” được coi như là một tín điều. Tôi không phải là người thuộc ngoại lệ.
ngày 14/1/2019, mỗi đại diện của 5 tôn giáo trình bày quan điểm và chia sẽ những nổi khổ đau mà các giáo dân tại vườn rau Lộc Hưng đang gánh chịu
đây là đêm nhạc Phật giáo quy mô lớn đầu tiên tại hải ngoại. Mặc dù vậy, với nội dung phong phú, chất lượng nghệ thuật đáng khen ngợi, có thể nói là Gia Huy và các cộng sự đã rất thành công với hướng đi mới mẻ này.
chính phủ đóng cửa, gây nên hậu quả 800,000 người dân Hoa Kỳ phải tạm nghỉ việc hoặc làm việc mà không được trả lương, Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Lou Correa đã gửi thư đến ông Phillip G. Kiko, trưởng bộ hành chính, yêu cầu lương của ông
khác xa Đức, VC và những kẻ đồng lõa gây tội ác trong dịp Tết Mậu Thân 1968 đối với những người cùng dòng máu, cùng màu da cho đến nay hầu như họ im hơi lặng tiếng CHƯA một lời xin lỗi.
Năm nay chúng tôi tham dự, hay đúng hơn, đi xem người Mỹ đón Giao Thừa Tây tại Las Vegas. Nghe nói Las Vegas lạnh lắm – thời tiết quá biến đổi – chúng tôi mang theo nhiều áo ấm, có cả găng tay và khăn quàng cổ. Đi từ Orange County...
Trong nhóm kinh chư tăng tụng hàng ngày khi Đức Phật sinh tiền, có bản kinh Sn 5.15 dạy rất cô đọng, rằng hãy luôn luôn tỉnh thức và nhìn tất cả các pháp rỗng rang... nhiều kinh trong Tạng Pali là cội nguồn cho các câu thơ của Ngài Bồ Đề Đạt Ma, người khai sáng ra Thiền Tông
Phong trào Áo Vàng biểu tình tới nay gần 2 tháng. Thời gian khá dài hơn nhiều cuộc biểu tình lớn khác đã xảy ra, như hồi tháng 5/68 chỉ có 1 tháng hay hồi 95, gần cả tháng, chống chánh sách về hưu trí và an sinh xã hội của Thủ tướng Jupé, đã dẫn tới việc ông Jupé đã phải từ chức. Nhưng nay dân Áo Vàng tỏ ra còn hăng hái, có thể kéo dài hơn nữa cho tới khi những đòi hỏi được thỏa mãn. Mà đòi hỏi tối hậu là Ông Tổng thống Macron từ chức!
Nỗi đau nào bằng nỗi đau mất nước? Tang thương nào hơn khi bị tước mất cửa nhà? Oan trái nào bằng khi nhà cầm quyền gieo họa? Uất hận nào hơn khi tai vạ trắng tay? Lo lắng nào hơn khi giấc ngủ không đầy
Công khai đối thoại với người dân càng sớm càng tốt sau chiến dịch triệt hạ vườn rau Lộc Hưng... cưỡng chế nhà cửa được tiến hành gấp rút, đẩy hàng trăm người dân vào cảnh “vong gia thất thổ” trong khi chỉ còn hơn ba tuần là đến tết cổ truyền của dân tộc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.