Hôm nay,  

Tự Do Thật

14/04/201600:00:00(Xem: 10873)

Biến cố 30 Tháng 4 Năm 1975 của đất nước chúng ta khiến hàng ngàn Người Việt đã lần lượt ra đi tìm một nơi có sự tự do thật để sống. Vì tương lai của gia đình mọi người đã không ngần ngại hi-sinh tất cả để ra đi và họ đã phải trả một giá quá đắc từ mất nhà, mất tài sản, mất sinh mạng và gia đình bị tản lạc khắp nơi.

Cũng trong những năm loạn lạc đó, vào Ngày 1 Tháng 5 Năm 1975 nhà tôi, Mục sư Cao Hữu Trí cùng với đoàn người vượt biên đã vượt ngàn trùng ra đi tìm tự do. Đến cuối năm 1978 tôi mới có được may mắn ra đi như mọi người.

Hoa-Kỳ này được nhiều người ví sánh như là một xứ đượm sữa và mật. Một đất nước vật chất giàu có, thức ăn dư dật và nhiều người lại còn sợ lên cân vì thức ăn có nhiều chất bổ béo quá. Một nơi mà nhiều người đã gọi đây là thiên đàng trên đất. Khi người Việt sống trên một đất nước có nhiều sự tự do quá người ta đã quên cái giá đắc đỏ mà họ đã phải trả trên con đường vượt biên sống chết mới có được.

Ngày trước, có một người tên là Ni-cô-đem ông là một giáo sư, ông là một trong những nhà lãnh đạo tôn-giáo lúc bấy giờ. Ông đã từng nghe về những lời giảng dạy và chứng kiến các phép lạ của Chúa Giê Xu đã làm. Trong một đêm tối không có ai nhìn thấy ông đã lén tìm cách đến gặp Chúa. Ông có nhiều câu hỏi về lẽ thật của Chúa dạy và muốn tìm hiểu thêm về các sự mầu nhiệm ấy.

Ông Ni-cô-đem dù là một người có địa vị và học thức trong xã hội nhưng từ trong sâu thẳm của tâm hồn ông biết ông có những sự trống vắng mà sự khôn ngoan và sự giàu sang của ông không thể nào làm thỏa mãn cho ông được. Thưa quý vị Chúa đã dạy rằng, hỡi những ai khát hãy đến uống nước của Chúa. Khi uống nước của Chúa chúng ta sẽ không bao giờ khát nữa. Thưa quý vị, nước ấy là Nước Hằng Sống. Ông Ni-cô-đem đã tìm được sự khát khao cho cuộc đời và những thắc mắc của ông đã được Chúa giải đáp hết khi ông gặp được Chúa. Ông đã tìm được ánh sáng cho lối đi của cuộc đời của ông. Và sự vui mừng tràn ngập lòng của ông như mùa xuân đã bắt đầu trổ hoa trở lại.

Biết Chúa rất đơn giản thưa quý vị, chúng ta chỉ cần tin vào Chúa Giê Xu là Con của Chúa Trời, Đấng chủ-tể muôn loài vạn vật. Chúa đã đến trần gian này chết thay cho chúng ta. Mọi người trên trần gian này đều phạm tội. Cái giá phải trả cho tội lỗi là sự chết. Nhưng nhờ ơn của Chúa Ngài sẳn sàng cứu chúng ta khi chúng ta bằng lòng mở lòng ra mời Chúa vào.

Mọi thắc mắc, bất an của chúng ta sẽ được thay vào bằng tình yêu, hi-vọng và bình an muôn đời. Chúng ta sẽ tìm được sự tự do thật dù cho chúng ta đang ở trong hoàn cảnh nào. Chúa yêu thương chúng ta và Ngài muốn ban sự tự do thật cho bạn và tôi. Chúa là Vua trên muôn vua, Chúa trên các chúa. Ngài là Đấng cai quản thế gian này. Ngài biết hết tất cả mọi nhu cầu của chúng ta quý vị ơi. Hãy giao mọi điều lo lắng mình cho Ngài vì Ngài hay chăm sóc chúng ta.

Chúng tôi xin Kính Mời Quý Đồng Hương đến dự Buổi Trà Đàm Tạ Ơn Chúa nhân kỷ-niệm Ngày 30 Tháng 4 vào Tối Thứ Ba Ngày 19 Tháng 4 Năm 2016 lúc 6:29pm tại Điểm Hẹn KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop, Westminster CA 92683 (Phía sau Phước Lộc Thọ góc Đường Moran & Bishop) Chúng tôi sinh hoạt vào mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 9:29am và Tối Thứ Ba lúc 6:29pm. Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng (714) 603-4481 và nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí (714) 657- 9726. Trân Trọng Kính Mời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại Việt Nam, một đề tài đang làm cả nước tranh luận, từ các cơ quan của Chính phủ qua Quốc hội và Quân đội. Đó là yêu cầu nâng cấp phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất
Tháng 5, chưa phải mùa bão nhưng đối với người Việt sau biến cố 30 tháng 4, 1975, lại là tháng bắt đầu cơn bão lớn đưa người tị nạn ra biển khơi.
Phát biểu thay mặt Hậu Duệ Biệt Động Quân nhân dịp Kỷ niệm tám năm thành lập Hội Biệt Động Quân vùng Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận tại nhà hàng Harvest Moon Virginia, 6/11/2017
Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ, quê làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc (nay tỉnh An Giang) gần biên giới Việt-Miên
Cuộc điều trần của cựu giám đốc FBI, James Comey, được tung hô, quảng bá, khua chiêng trống còn hơn là đám xiệc Barnum ghé thủ đô Mỹ.
Tiếng đàn Độc Huyền Cầm ngân nga mùi mẩn chấm dứt bài ca Bạc Liêu Mến Yêu của Nhạc Sĩ Thanh Sơn, khiến tôi nhớ đến một nghệ sĩ vang bóng mấy mươi năm trước ở quê tôi.
Đây là chương cuối cuốn sách tôi dự định cho ra đời như một lời ngỏ chân thành cảm ơn đến với mọi nhân duyên, mọi tình thân mà tôi may mắn nhận được suốt bốn mươi năm ở xứ Mỹ.
cố đô Luang Prabang có thêm một cây cầu, một nhà ga và một giang cảng "Made in China" thì khu Di Sản Thế Giới ấy sẽ mau chóng trở thành một "Phố Tàu - China Town"... giá phải trả là nước Lào bị Hán hóa.
Hồ sơ Vault.7 của Wikileaks tiết lộ, CIA còn xâm nhập vào những công ty dịch vụ với công nghệ cao như iPhone của Apple, Android của Google



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.