Hôm nay,  

Gặp Gỡ

04/05/201600:00:00(Xem: 7925)

Sống chung với nhau trên thế giới, ai cũng mong ước gặp gỡ những người tốt, dễ thương mến. Chồng hay vợ mong ước gặp người bạn đời tâm đồng, ý hợp. Đi làm các công tư sở thì mong ước gặp người chủ tốt, gặp bạn hiền... Chúng tôi gởi đến cho quý vị biết có một người biết bạn từng sợi tóc, từng lời nói, việc làm, biết bạn từ trong lòng mẹ. Người đó không bao giờ bỏ bạn từ lúc ra đời cho đến khi bạn lìa đời. Người đó đã hiến đời sống mình để chết một cách thảm khốc cho chính bạn. Người đó là Chúa Giê-su. Quý vị có muốn gặp Ngài?

Có một người đã gặp Chúa Giê-su trong giờ phút cuối cuộc đời mình. Anh ta là một tội nhân đã cùng bị đóng đinh trên thập-tự giá cùng ngày với Chúa Giê-su. Bên cạnh anh có một người nữa cũng giống anh. Dù tên cướp kia phỉ báng Chúa Giê-su, anh không đồng tình với tên đó nhưng cầu xin Chúa Giê-su cứu anh. Chỉ một lời khẩn cầu: “Lạy Đức Giê-su, khi vào đến Nước Ngài, xin nhớ đến con!” Chúa Giê-su đáp: “Thật Ta bảo cho con biết, hôm nay con sẽ ở với Ta trong Ba-ra-đi.” (Ba-ra-đi, tức là Thiên Đàng). Kinh Thánh Phúc Âm Lu-ca 23:42-43.

Tên cướp bị đóng đinh chờ chết về phần xác, anh sẽ được chôn cất, nhưng linh hồn anh sẽ sống trong nước Đức Chúa Trời với Chúa Giê-su và tất cả người tin nhận Ngài. Tên cướp đã gặp Chúa Giê-su trong khi còn sống và biết địa vị mình tiếp nhận Chúa Giê-su thì sẽ đời đời sống trong thiên đàng bình an vĩnh hằng. Anh gặp Chúa Giê-su và quyết định đúng thời điểm của anh.

“Đây là lời đáng tin nhận hoàn toàn: Chúa Cứu Thế Giê-su đã đến trần gian để cứu người tội lỗi...” Kinh Thánh I Ti-mô-thê 1:15. Ngài đã đến với thế giới trên hai ngàn năm nay, có hàng tỷ người đã gặp Chúa và quyết định tôn thờ Ngài khi họ còn sống để họ còn có thể gặp Ngài khi họ qua đời. Gặp gỡ Chúa Giê-su hôm nay là quý vị đã trở về với người Cha thương yêu mở vòng tay đón người con đã từng xa nhà quay về. Từ chối Ngài bây giờ, quý vị chắc chắn sẽ gặp Ngài với tư cách của Vị Chánh Án Tối Cao vào ngày phán xét. Hai hoàn cảnh và hai tư thế khác biệt rất xa!

Chúng tôi mong ước quý vị gặp Chúa Giê-su và có quyết định kịp thời, một quyết định vô cùng quan trọng cho đời mình như tên cướp đã bị đóng đinh tại đồi Gô-gô-tha năm xưa. Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị đến với Hội Thánh của Chúa vào tối Thứ Năm hàng tuần lúc 7 giờ và chiều Chủ Nhật hàng tuần lúc 3 giờ tại 14642 đường Bushard, Westminster, CA 92683 (giữa Bolsa-Hazard), điện thoại (562) 865-8147.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vài năm trước – từ Miên – tôi sang Lào bằng cửa khẩu Stung Treng rồi lần lên phía Bắc qua Pakse, Savannakhet, Vientiane, Vang Vieng, Luang Prabang … Sau cuộc hành trình này, tôi đi đến một kết luận (hơi) nghiêm trọng: “Người Lào hoàn toàn không có khái niệm gì về thời gian cả.”
Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Trên tường đồng hồ thánh thót đổ một hồi kẻng dài.
Không khí bữa cơm tối nặng trĩu, ai cũng gằm mặt uể oải ăn mà không nói gì. Bà Huệ mắt đỏ hoe, đôi lúc sụt sịt lấy khăn giấy chặm nước mắt…
Greta Thunberg, 16 tuổi, em gái người Thuỵ Điển tranh đấu cho vấn đề khí hậu bị thay đổi, đọc một bài diễn văn nẩy lửa và đầy xúc động trước hằng trăm lãnh tụ thế giới hôm thứ Hai 23/09, tại New York City
Trung Cộng, một thế lực đang lên kể từ thập niên 2010, có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ về vị trí bá chủ toàn cầu và lãnh đạo thế giới vào giữa thế kỷ thứ 21 như lời tuyên bố của Tập Cận Bình, nhà lãnh đạo tối cao mãn đời của nước này.
Tôi đã viết khá vội vàng về Đêm Qua Bắc Vàm Cống ngay sau khi nghe tin nhà thơ Tô Thùy Yên không còn nữa. Nhưng sự ngưỡng mộ của tôi đối với Tô Thuỳ Yên rất lớn, không khác gì đối với Thanh Tâm Tuyền.
Ta chỉ có thể thanh toán những điều xấu của quá khứ bằng cách thẳng thắn lôi nó ra ánh sáng của hiện tại, để cùng nhau nhận diện nó, để vĩnh viễn không cho phép nó tái diễn.
Này em có nghe gì không, tàu giặc đến biển Phan Thiết. Này em có nghe sục sôi, giòng máu trong tim Trưng Vương. Người xưa đã đứng lên, diệt tan quân Bắc Phương, sá chi thân mình hi sinh tranh đấu, giữ gìn quê hương
Anh Lịch cùng chúng tôi 300 thanh niên miền Bắc giã từ Hà Nội bay vào Sài Gòn tháng 3 năm 1954. Theo học khóa Cương Quyết số 2 tại trường Võ bị liên quân Đà Lạt. Đây là 2 đại đội của khóa Tư Phụ trừ bị Thủ Đức gửi lên học trường võ bị hiện dịch



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.