Hôm nay,  

Cha Ơi!

11/06/201600:00:00(Xem: 7533)
Nhân Ngày Lễ Từ Phụ chúng tôi tại Điểm Hẹn KC xin Kính Chúc Các Bậc Rừ Phụ Một Ngày Lễ vui vẻ và sức khỏe dồi dào trong năm nay.

“Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chử hiếu mới là đạo con.”

Mỗi người sống ở trên đời nầy đều có một người cha. Chúng tôi muốn cảm ơn tất cả những người cha đã hi-sinh và là những tấm gương sáng cho các con noi theo.

“Hãy hiếu kính cha mẹ con, hầu cho con được sống lâu trên đất.” theo

Lời Thánh Kinh đã dạy.

Tùy theo kinh nghiệm sống của mỗi người mà mình có cái nhìn về người Cha của mình như thế nào. Nếu bạn có một người cha thương yêu, chăm lo cho bạn thì cái nhìn về Người Cha Thiên-thượng sẽ là người cha tốt. Còn nếu bạn có một người cha không đối xử tốt với bạn thì khi nghe nói về Người Cha Thiên-thượng bạn sẽ có cái nhìn khác.

Hoặc có lẽ bạn sinh ra đời là đã không có cha, hoặc cha của bạn đã bị chết trong chiến tranh, cha tôi cũng hi-sinh vì tổ quốc, hay vì một lý do nào đó mà bạn không còn có cha nữa.

Hôm nay tôi có một tin tức tốt lành cho bạn đây. Cho dù người cha trên đất này đối xử thế nào đối với bạn, nhưng Người Cha Thiên-thượng là Chúa Trời của cả vũ-trụ này lúc nào cũng yêu thương bạn. Ngài luôn luôn chờ đợi và tìm kiếm bạn trở về với Ngài.

Cha Thiên-thượng là Nguồn của sự sống, Nguồn của phước hạnh, tình yêu và hi-vọng. Cha sẳn sàng tha thứ cho những lầm lỗi của bạn. Cha muốn nhận bạn là con của Ngài. Vì yêu thương nhân loại Chúa Trời đã sai con của Ngài là Chúa Giê Xu đến thế gian để hi-sinh cứu vớt mọi người. Chúa là Đấng vô tội chỉ bởi huyết Ngài mới có thể xóa sạch mọi tội lỗi của chúng ta. Chúng ta chỉ cần tin đến Con ấy thì sẽ được cứu. Chẳng những cho cuộc sống bây giờ mà sẽ được ở với Ngài trên nước của Ngài đời đời.


“Vì Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hể ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” Thánh Kinh Giăng 3:16.

Tình yêu bao la của Cha Thiên-thượng dành cho con người thật là vĩ đại. Khi có một con chiên đi lạc khỏi bầy chiên, Ngài sẽ đi tìm nó. Ngài sẽ dùng mọi cách để tìm nó về, có thể có những con chiên không có nhà để về. Ngài đang đi tìm những con chiên đó và dẫn nó về bầy của mình. Có lẽ những con chiên đó đang bị thương, bị đói, bị lo sợ. Ngài sẽ đem nó về săn sóc và chăm lo cho nó.

Khi Ngài tìm được con chiên ấy rồi Ngài rất vui mừng bồng ẳm hay vác con chiên đó lên và đem nó về. Ngài đem nó về ở chung với những con chiên khác được bình an, hạnh phúc.

Cha Thiên-thượng Ngài rất yêu thương bạn và sẳn sàng làm điều đó cho bạn. Ngài sẽ cho bạn được yên nghĩ nơi mé nước bình tịnh, bên dòng sông thanh bình dưới sự bảo vệ của Ngài. Chúng ta không còn lo sợ, đói khát, hay buồn lo gì nữa. Bởi vì chúng ta đã có được Người Cha nầy rồi.

Khi trở nên là con cái của Ngài, chúng ta được quyền gọi Ngài là Cha dĩ nhiên chúng ta sẽ được ở dưới tình yêu, che chở và bênh vực của Ngài luôn luôn. Bạn có muốn được như vậy không? Hãy gọi Ngài: Cha Ơi!

Chúng tôi Kính Mời bạn đến với Điểm Hẹn KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop (gốc Đường Moran & Đường Bishop) Westminster Ca 92683. Chúng tôi sinh hoạt mỗi

Sáng Chúa Nhật lúc 9:29am và Mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm.

Xin bạn gọi điện thoại cho chúng tôi hoặc đến tại địa chỉ trên.

Tôi Mục sư Cao Mỹ Phượng (714) 603 4481 và Nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí (714) 657 9726

Hẹn gặp lại bạn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
Bất cứ Lãnh đạo nào ở Việt Nam nói Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng không bị bệnh hiểm nghèo là nói dối, bịp dân và đánh lừa giới Ngoại giao tại Hà Nội.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.