Hôm nay,  

Vô Thần

11/08/201600:00:00(Xem: 16189)

Hôm nay ngày 9 tháng 8/2016 có người bạn gửi qua mạng cho tôi tấm hình này với tiếng kêu thảng thốt: Trời ơi khốn nạn quá! Lũ vô thần, vô tổ quốc.

Chú thích dưới tấm hình: Ở VN tụi nó dám làm kiểu dép này thì "phạm thượng" quá, hình của Chúa Mẹ mà in trên đôi dép để người ta mang chà đạp dưới chân!

Tôi thật sự chưa biết những đôi dép này xuất phát từ xứ sở nào, nhưng chắc chắn nó phải xuất phát bởi những con người vô thần, và những kẻ đồng lõa xử dụng những đôi dép này chắc chưa hề biết đến hai chữ "Tín Ngưỡng" bao giờ.

Là một người Công Giáo khi xem tấm hình này, tôi có bị hốt hoảng không?

Thưa, quả thật là "KHÔNG".

Tại sao không? Tôi xin kể lại chuyện khúc gỗ tôi được nghe: Nếu một khúc gỗ trôi bập bềnh ở sông, bạn vớt vào, gọt đẽo, trạm trổ thành hình Phật, hình Chúa và đặt lên bàn thờ, thì khúc đó trở nên Chúa, nên Phật của bạn. Vì bạn để lòng thành kính vào đó, bạn nhang khói, trầm hương hàng ngày và bạn tin rằng các đấng tối cao đó ẩn mình trong gỗ. Nếu cũng khúc gỗ đó, vớt vào, bạn đẽo thành một cái ghế để ngồi, cái bàn để thức ăn, thức uống, cái giường để nằm, thì khúc gỗ đó chỉ là một vật dụng. Không có một chút linh thiêng nào cả. Không ai trách bạn tại sao không thờ.

Những con người "Vô Thần" nào đó, họ muốn làm gì thì làm, bôi nhọ tín ngưỡng bằng quần áo, giầy dép in hình thần thánh v.v… Tha hồ.

Họ không thể làm tổn thương đến thần thánh được, họ cũng không làm người có tín ngưỡng tin rằng các đấng linh thiêng của họ bị giảm linh thiêng vì những hành động điên cuồng vô đạo, vô thần đó.

Miếng bọt biển, miếng cao su đó chỉ là miếng cao su, miếng bọt biển, không hơn không kém. Đôi dép in hình ai cũng chỉ là đôi dép.

Người Kitô Giáo đức tin mạnh lắm, nhất là những người Việt Nam, thời cấm đạo xa xưa, giết giáo dân còn không lay chuyển được họ nữa, xá gì mấy cái chuyện điên khùng này.

Phải chăng đây là sản phẩm của một bộ óc siêu việt nào đó trong chính quyền nghĩ ra, dùng sản phẩm này để trừng phạt các họ Đạo, các linh mục và các giáo dân đang chống lại nhà nước về vụ Formosa.

Ngày hôm qua, tôi được bạn gửi cho một cái link của họ Đạo ở Vinh, nhà thờ Kẻ Đọng thuộc Huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Nơi bị ảnh hưởng trầm trọng về chất thải của Formosa.

Hình chiếu lên ở trước thánh lễ. Linh mục chánh xứ, các giáo dân: từ các cụ già, thanh thiếu nữ đến các em rất nhỏ, mỗi người cầm một tờ giấy trắng có in những giòng chữ: Hủy Hoại Môi Trường Là Tội Ác. Một tấm băng dài do hai phụ nữ trẻ cầm đứng sau lưng linh mục với hàng chữ: Chúng Tôi Yêu Môi Trường/ Chúng Tôi Chọn Cá.


Tôi nghe tất cả cất tiếng cùng hát bài "Trả Lại Cho Dân" của Duy Quốc Nam, với những câu:

Trả lại đây cho nhân dân tôi
Quyền tự do, quyền con người
Quyền được nhìn, được nghe, được nói
Quyền được chọn chân lý tự do
Quyền xóa bỏ độc tài độc tôn.

Bài hát dài nữa, nhưng tôi chỉ trích ra đây một đoạn. Các bạn có thể vào https://www.youtube.com/watch?v=FomLgKxI2XE&feature=em-share_video_user, để xem hình ảnh và nghe hát.

Vị chủ chăn của xứ Đạo này rất quan tâm về vấn đề môi sinh, (Huyện Hương Sơn -Hà Tĩnh là nơi phải nhận cả trăm tấn rác thải của Promosa (*) nên trong những bài giảng cho giáo dân vị chủ chăn luôn luôn nhắc nhở:

Bảo vệ môi sinh phải là nhiệm vụ thường nhật không chỉ trong gia đình mà cả trong lối xóm, làng xã. Dẫn chứng này liên quan mật thiết tới đời sống người giáo dân Kẻ Đọng, xã Sơn Tiến, huyện Hương Sơn. Theo thống kê gần đây nhất, không biết lý do gì, nơi đây có tỉ lệ bệnh ung thư rất cao, được mệnh danh là "làng ung thư" tại Hà Tĩnh. (*)

Phải chăng vì tiếng hát được giáo dân cất lên, vì những lời giảng của linh mục được rao truyền làm bằng chứng cho tội ác Formosa mà hình ảnh Thiên Chúa và Đức Mẹ bị lăng nhục này được phát tán.

Phải chăng chính quyền của một quốc gia lại có thể đối xử với người dân tranh đấu bảo vệ môi trường sống của đất nước mình chỉ bằng cách đàn áp bằng bạo lực và bôi nhọ tôn giáo của người dân một cách bẩn thỉu? Toàn là những biện pháp hạ cấp, nó phân định rạch ròi bên nào là chính nghĩa, bên nào là phi nghĩa.

Những đầu óc vĩ đại đó đã làm một việc ngốc nghếch vô ích vì người có tín ngưỡng công giáo không hề bị tổn thương với những thủ thuật ấu trĩ đó.

Hãy bảo nhau làm việc khác, làm một việc có ích quốc lợi dân hôm nay và để lại cái tài sản tinh thần tốt đẹp cho đời cháu, đời chắt của mình sau này (Đời con chắc là quá muộn rồi.)

Tôi cầu xin cho họ.

tmt

(*) Tài liệu trên Net

Ngày 9 tháng 8 năm 2016

(GHI CHÚ của Việt Bao: Nhật báo Việt Báo không in tấm ảnh đôi dép có hình Chúa Jesus và Đức Mẹ Maria vì có tính xúc phạm tín ngưỡng. Tấm hình này có trên báo Mã Lai từ nhiều ngày, cho thấy xuất xứ có lẽ là từ một quốc gia Hồi Giáo trong khối ASEAN: http://www.qureta.com/post/tuhannya-dihina-orang-kristen-kok-diam-saja

Chưa rõ, dép này đã lưu hành tại Việt Nam hay chưa, và nếu chưa, hy vọng sẽ không bao giờ lưu hành ở VN.)

Hôm nay chúng ta hội họp nơi đây đề đánh dấu 100 ngày nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, một trong những vị cố vấn tâm huyết và khả kính của Mạng Lưới Nhân Quyền đã vĩnh viễn chia tay chúng ta. Đây cũng là dịp để chúng ta vinh danh một nhân vật kiệt xuất, vì ông là một nhà thơ lẫy lừng và là một chiến sĩ nhân quyền kiên cường, dũng cảm khó có ai bì kịp.
Mao Trạch Đông thống nhất Hoa Lục, Đặng Tiểu Bình mở cánh cửa Đổi Mới đưa Trung Quốc tiến lên cường quốc hàng thứ nhì trên thế giới. Cả hai đều có công và tội - riêng họ Đặng đã quyết định đem quân tấn công Việt Nam vào năm 1979; nhưng đối với với nhiều người dân Trung Quốc họ là những nhà lãnh đạo lổi lạc, hiểu thời mẫn thế và dám có những quyết định vô cùng can đảm.
Vì sao Trung Quốc sẽ thua Ấn Độ?
Trong các thú phong lưu thì âm nhạc là hàng đầu, cầm-kỳ-thi-họa. Ngày xuân không gì thú vị bằng nghe một ca khúc đẹp, bày một bàn cờ, đối một câu thơ và vẽ một vài nét. Âm nhạc khi đến chổ vi diệu thì ảnh hưởng sa mù đến ngàn sau.
Năm 2012 đã vẫy tay từ giã chúng ta...Nhân dịp đầu năm tôi xin gởi đến quý độc giả những lời chúc đẹp nhất cho 2013 từ Đức quốc.
Tôi không được hân hạnh quen biết với tác giả của những câu thơ thượng dẫn; do thế, chỉ có cảm tưởng (lờ mờ) rằng ông –như rất nhiều văn thi sĩ khác – cũng bị cái tật hay nói quá lời:
Trong khi khắp bốn phương việc đặt tên hay tuyên dương Little Saigon thực hiện nhẹ nhàng thì Little Saigon của San Jose đã đi trên một con đường gai góc. Cao điểm là buổi tranh luận vào một đêm dài đầu tháng 3-2008 tại San Jose City Hall. Hàng ngàn người tham dự, hàng trăm người kêu nài, dọa dẫm, nỉ non, lớn tiếng và nhỏ nhẻ.
Kinh A Di Đà là một kinh được ghi lại dưới dạng vô vấn tự thuyết, nghĩa là không do ai hỏi, mà Đức Thích Ca Mâu Ni đã tự thuyết giảng. Một lần, tại vườn Kỳ Thọ, với sự có mặt đầy đủ tăng đoàn 1250 vị tỳ kheo, Đức Phật đã lấy đối tượng là trưởng lão Xá Lợi Phất để giới thiệu về cõi nước của Phật A Di Đà.
Hai tuần cuối năm, cũng có thể là cả hơn một tháng qua nếu tính từ Lễ Tạ Ơn, đa số người Mỹ ăn nhậu nhiều hơn bình thường. Hết tiệc nọ qua tiệc kia, hết nhà người thân sang đến bạn bè.
Việt Nam nên sớm nghĩ đến nâng cao khả năng tiêu thụ của thị trường nội địa...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.