Hôm nay,  

Vô Thần

11/08/201600:00:00(Xem: 10458)

Hôm nay ngày 9 tháng 8/2016 có người bạn gửi qua mạng cho tôi tấm hình này với tiếng kêu thảng thốt: Trời ơi khốn nạn quá! Lũ vô thần, vô tổ quốc.

Chú thích dưới tấm hình: Ở VN tụi nó dám làm kiểu dép này thì "phạm thượng" quá, hình của Chúa Mẹ mà in trên đôi dép để người ta mang chà đạp dưới chân!

Tôi thật sự chưa biết những đôi dép này xuất phát từ xứ sở nào, nhưng chắc chắn nó phải xuất phát bởi những con người vô thần, và những kẻ đồng lõa xử dụng những đôi dép này chắc chưa hề biết đến hai chữ "Tín Ngưỡng" bao giờ.

Là một người Công Giáo khi xem tấm hình này, tôi có bị hốt hoảng không?

Thưa, quả thật là "KHÔNG".

Tại sao không? Tôi xin kể lại chuyện khúc gỗ tôi được nghe: Nếu một khúc gỗ trôi bập bềnh ở sông, bạn vớt vào, gọt đẽo, trạm trổ thành hình Phật, hình Chúa và đặt lên bàn thờ, thì khúc đó trở nên Chúa, nên Phật của bạn. Vì bạn để lòng thành kính vào đó, bạn nhang khói, trầm hương hàng ngày và bạn tin rằng các đấng tối cao đó ẩn mình trong gỗ. Nếu cũng khúc gỗ đó, vớt vào, bạn đẽo thành một cái ghế để ngồi, cái bàn để thức ăn, thức uống, cái giường để nằm, thì khúc gỗ đó chỉ là một vật dụng. Không có một chút linh thiêng nào cả. Không ai trách bạn tại sao không thờ.

Những con người "Vô Thần" nào đó, họ muốn làm gì thì làm, bôi nhọ tín ngưỡng bằng quần áo, giầy dép in hình thần thánh v.v… Tha hồ.

Họ không thể làm tổn thương đến thần thánh được, họ cũng không làm người có tín ngưỡng tin rằng các đấng linh thiêng của họ bị giảm linh thiêng vì những hành động điên cuồng vô đạo, vô thần đó.

Miếng bọt biển, miếng cao su đó chỉ là miếng cao su, miếng bọt biển, không hơn không kém. Đôi dép in hình ai cũng chỉ là đôi dép.

Người Kitô Giáo đức tin mạnh lắm, nhất là những người Việt Nam, thời cấm đạo xa xưa, giết giáo dân còn không lay chuyển được họ nữa, xá gì mấy cái chuyện điên khùng này.

Phải chăng đây là sản phẩm của một bộ óc siêu việt nào đó trong chính quyền nghĩ ra, dùng sản phẩm này để trừng phạt các họ Đạo, các linh mục và các giáo dân đang chống lại nhà nước về vụ Formosa.

Ngày hôm qua, tôi được bạn gửi cho một cái link của họ Đạo ở Vinh, nhà thờ Kẻ Đọng thuộc Huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh. Nơi bị ảnh hưởng trầm trọng về chất thải của Formosa.

Hình chiếu lên ở trước thánh lễ. Linh mục chánh xứ, các giáo dân: từ các cụ già, thanh thiếu nữ đến các em rất nhỏ, mỗi người cầm một tờ giấy trắng có in những giòng chữ: Hủy Hoại Môi Trường Là Tội Ác. Một tấm băng dài do hai phụ nữ trẻ cầm đứng sau lưng linh mục với hàng chữ: Chúng Tôi Yêu Môi Trường/ Chúng Tôi Chọn Cá.


Tôi nghe tất cả cất tiếng cùng hát bài "Trả Lại Cho Dân" của Duy Quốc Nam, với những câu:

Trả lại đây cho nhân dân tôi
Quyền tự do, quyền con người
Quyền được nhìn, được nghe, được nói
Quyền được chọn chân lý tự do
Quyền xóa bỏ độc tài độc tôn.

Bài hát dài nữa, nhưng tôi chỉ trích ra đây một đoạn. Các bạn có thể vào https://www.youtube.com/watch?v=FomLgKxI2XE&feature=em-share_video_user, để xem hình ảnh và nghe hát.

Vị chủ chăn của xứ Đạo này rất quan tâm về vấn đề môi sinh, (Huyện Hương Sơn -Hà Tĩnh là nơi phải nhận cả trăm tấn rác thải của Promosa (*) nên trong những bài giảng cho giáo dân vị chủ chăn luôn luôn nhắc nhở:

Bảo vệ môi sinh phải là nhiệm vụ thường nhật không chỉ trong gia đình mà cả trong lối xóm, làng xã. Dẫn chứng này liên quan mật thiết tới đời sống người giáo dân Kẻ Đọng, xã Sơn Tiến, huyện Hương Sơn. Theo thống kê gần đây nhất, không biết lý do gì, nơi đây có tỉ lệ bệnh ung thư rất cao, được mệnh danh là "làng ung thư" tại Hà Tĩnh. (*)

Phải chăng vì tiếng hát được giáo dân cất lên, vì những lời giảng của linh mục được rao truyền làm bằng chứng cho tội ác Formosa mà hình ảnh Thiên Chúa và Đức Mẹ bị lăng nhục này được phát tán.

Phải chăng chính quyền của một quốc gia lại có thể đối xử với người dân tranh đấu bảo vệ môi trường sống của đất nước mình chỉ bằng cách đàn áp bằng bạo lực và bôi nhọ tôn giáo của người dân một cách bẩn thỉu? Toàn là những biện pháp hạ cấp, nó phân định rạch ròi bên nào là chính nghĩa, bên nào là phi nghĩa.

Những đầu óc vĩ đại đó đã làm một việc ngốc nghếch vô ích vì người có tín ngưỡng công giáo không hề bị tổn thương với những thủ thuật ấu trĩ đó.

Hãy bảo nhau làm việc khác, làm một việc có ích quốc lợi dân hôm nay và để lại cái tài sản tinh thần tốt đẹp cho đời cháu, đời chắt của mình sau này (Đời con chắc là quá muộn rồi.)

Tôi cầu xin cho họ.

tmt

(*) Tài liệu trên Net

Ngày 9 tháng 8 năm 2016

(GHI CHÚ của Việt Bao: Nhật báo Việt Báo không in tấm ảnh đôi dép có hình Chúa Jesus và Đức Mẹ Maria vì có tính xúc phạm tín ngưỡng. Tấm hình này có trên báo Mã Lai từ nhiều ngày, cho thấy xuất xứ có lẽ là từ một quốc gia Hồi Giáo trong khối ASEAN: http://www.qureta.com/post/tuhannya-dihina-orang-kristen-kok-diam-saja

Chưa rõ, dép này đã lưu hành tại Việt Nam hay chưa, và nếu chưa, hy vọng sẽ không bao giờ lưu hành ở VN.)

Ý kiến bạn đọc
11/08/201618:03:03
Khách
Đừng gọi bọn Cộng sản là chính quyền nữa , chúng nó là đảng cướp cạn .Những kẻ cầm đầu dường như là bọn Tàu nói tiếng Việt nên mới hà hiếp dân Việt quá đáng như thế.
Chính quyền là do dân bầu , có chính nghĩa , biết bảo vệ dân và chống ngoại xâm...
Chúng là bọn tà quyền cộng nô.
11/08/201614:28:36
Khách
tôi không bào chữa cho tụi vc nhưng vì tụi nó là: vô thần, vô tổ quốc, vô gia đình, v.v. nên chuyện in hình các đấng thầnn linh lên giày dép, quần áo là chuyện bình thuờng như ăn cơm.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại núi rừng Tam Điệp, vua Quang Trung truyền lệnh cho binh tướng Phú Xuân, Nghệ An hợp cùng binh tướng của Đại Tư Mã Ngô Văn sở cùng ăn tết sớm và hẹn nhau sẽ ăn mừng Khai Hạ tại Thăng Long vào ngày mùng bảy tết. Kế hoạch của nhà vua là sử dụng sở trường của binh Tây Sơn tấn công chớp nhoáng khi quân Thanh vui chơi ngày Tết và tướng Thanh còn đang mải mê yến tiệc. Đúng vào đêm trừ tịch năm Kỷ Dậu, từ phòng tuyến Tam Điệp nhà vua ra lệnh xuất quân.
Hơn hai tháng nữa cử tri Mỹ sẽ đi bầu, chọn thành phần lãnh đạo Hoa Kỳ gồm tổng thống, 435 dân biểu và 35 nghị sĩ quốc hội. Giờ này bốn năm trước, nước Mỹ ồn ào với những vận động tranh cử khi hai chính đảng tổ chức đại hội để tiến cử ứng viên tổng thống. Năm nay mọi thứ lắng đọng vì bệnh dịch Covid-19 nên không có đại hội đảng với nhiều nghìn người tham dự. Năm 2016, bên Dân chủ với Hillary Clinton, cựu ngoại trưởng, coi như cầm chắc tấm vé ứng viên tổng thống, sau thất bại trước Barack Obama vào năm 2008. Bên Cộng hoà nổi lên Donald Trump, chưa từng có kinh nghiệm chính trường ở bất cứ cấp nào, đã đánh bại gần hai chục ứng viên khác trong đó có nhiều nghị sĩ, thống đốc là những chính trị gia dầy dạn kinh nghiệm.
Đầu tháng 1 năm 2021, Đai hội XIII của ĐCSVN sẽ đối mặt với những khó khăn về nhân sự, nhất là ai sẽ nắm giữ chức TBT/ĐCSVN nếu ông Nguyễn Phú Trọng bằng lòng rũ áo từ quan. Có sự tranh giành cái ghế TBT giữa đương nhiệm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (gốc người Trung) với đương nhiệm Thường Trực Ban Bí Thư / T.Ư Đ. Trần Quốc Vượng (gốc người Bắc).
Hãy nhìn vào nước láng giềng Canada. Đây chẳng phải là thiên đàng gì, nhưng họ đối phó với các vấn đề tốt hơn Mỹ nhiều lần, kể cả đại dịch Covid19. Vancouver, Canada, với phân nửa dân số là gốc Châu Á và hàng chục chuyến bay mỗi ngày đến từ vùng này, chỉ cách Seattle của Mỹ 3 giờ lái xe. Lẽ ra Vancouver phải bị nhiễm dịch nặng, nhưng hệ thống y tế đã đối phó rất hữu hiệu.
Bữa rồi, chắc gặp lúc đang vui miệng, dịch giả Bùi Xuân Bách kể cho bằng hữu nghe một chuyện hài ngăn ngắn: “Trên thành một chiếc xe tải có kẻ khẩu hiệu: ‘Đuổi kịp và vượt nước Mỹ” (khẩu hiệu thời Khrushchyov, Bí Thư Thứ Nhất của ĐCS Liên Xô). Chả biết có ai đó lại viết thêm: ‘Không tin – Đừng có bịp!”
Các hãng thăm dò ỳ dân đã thống nhất kết luận hầu hết ý kiến cho rằng Tổng thống Trump không có khả năng đối phó với cuộc khủng hoảng kỳ thị mầu da, dịch Covid 19 và tình trạng kinh tế suy sụp do nạn dịch gây ra. Đa số người được hỏi ý kiến cũng đồng ý, chính quyền Trump rất ít có khả năng làm cho tình hình sáng sủa hơn trước ngày bầu cử 3/11/2020. Nếu đúng như thế thì cán cân sẽ nghiêng về phía liên danh Joe Biden-Kamala Harris.
Tiến Sĩ Sanjay Gupta là bác sĩ giải phẫu thần kinh ở Grady Memorial Hospital (Atlanta, GA). Ông cũng là giáo sư ở Emory University School of Medicine, và là Chief Medical Correspondent của CNN. Nhân mùa tựu trường thời đại dịch, ông chia sẻ ý kiến, và tham khảo của ông với tư cách là một người cha về quyết định có cho con mình trở lại trường học hay không?
Người xưa thường nói «Chồng già vợ trẻ là tiên, Vợ già chồng trẻ là duyên 3 đơi» . Nhưng trong trường hợp cặp uyên ương Marc Lavoine và Line Papin, tưởng nên nói lại «Chồng già vợ trẻ là duyên 3 đời» mới hợp.
Chiều thứ Ba ngày 11 tháng 8, cựu Phó tổng thống Joe Biden đã chính thức thông báo nữ Thượng Nghị Sĩ Kamala Harris của tiểu bang California đã được ông mời chọn làm ứng viên phó tổng thống, đứng chung vào liên danh trong cuộc tranh cử tổng thống 2020. Trong thư gởi đến cử tri ủng hộ, ông viết rằng, "Tôi đã quyết định rằng Kamala Harris là người tốt nhất để giúp tôi tranh cử cùng Donald Trump và Mike Pence, để rồi dẫn dắt quốc gia từ tháng Một năm 2021. Tôi cần một người tài trí, cứng rắn và sẳn sàng dẫn dắt quốc gia sát cánh cùng tôi. Kamala là mẫu người đó"
Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày bầu cử tổng thống 2020 và một số các chức vụ dân cử khác, nước Mỹ đang bị phân rẽ hơn bao giờ hết kể từ cuộc chiến Việt Nam lồng trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.