Hôm nay,  

Bà Hillary: Vẫn Rắc Rối?

30/08/201600:00:00(Xem: 16885)

...hợp pháp nhưng mờ ám, thì ông bà Clinton thuộc loại đại cao thủ...

Có một hiện tượng khá đặc biệt đánh dấu cuộc bầu tổng thống năm nay: ứng viên CH, Donald Trump, là một chính khách tay mơ, bất nhất, ăn nói vung vít, cử chỉ thô lỗ, có vẻ thiếu tư cách, chẳng biết chính chị chính em là gì, bị cả nước coi thường hay coi là khùng, bị bà Hillary và đảng DC đánh hội đồng với cả trăm triệu tiền quảng cáo, lại còn bị toàn thể khối truyền thông dòng chính (TTDC) xúm lại đập. Ấy vậy mà cái ông này vẫn… dai như điả, vẫn sống nhăn. Thăm dò mới nhất của báo phe ta Los Angeles Times cho thấy tỷ lệ hậu thuẫn của cái ông này vẫn lảng vảng trên dưới bà Hillary đâu một hai điểm.

Nói ra nhiều người buồn: một nửa dân Mỹ ủng hộ ông “khùng”, nửa còn lại ủng hộ bà “gian”. Một lựa chọn thật … không mấy hấp dẫn!

Câu hỏi là tại sao bà Hillary vẫn lận đận mãi vậy? Câu trả lời giản dị nhất: tại bà có quá nhiều tỳ vết, cho dù bà bỏ bao nhiêu tiền ra mua quảng cáo, cho dù TTDC bao che cỡ nào, thì mấy cái con chí rận này vẫn bò lổn ngổn ra đầy đường, xịt thuốc DDT bao nhiêu cũng vô hiệu.

Trong thời gian vài tuần qua, hàng loạt tin xấu lại xuất hiện.

VỤ EMAILS

FBI bỏ ra hơn một năm trời điều tra, kết luận bà Hillary vi phạm cả triệu luật lệ, nhưng vì bà là bà Hillary đang đại diện cho một chính đảng đang cầm quyền ra tranh cử tổng thống nên FBI lạnh cẳng không dám đề nghị truy tố, và bà đồng nghiệp bộ trưởng Tư Pháp không thể nào muối mặt truy tố bà đồng nghiệp bộ trưởng Ngoại Giao, nên câu chuyện bị... xù. Tưởng thế là xong, nhưng cuối cùng, vẫn... chưa xong.

Trả lời một phỏng vấn của đài FOX News, bà Hillary tỉnh bơ tuyên bố “chính FBI đã xác nhận tôi đã khai hoàn toàn trung thực mà”. Hơn 300 triệu dân Mỹ vội vã đi lục báo cũ, xem lại coi ông giám đốc FBI đã nói gì. Kết quả, báo phe ta Washington Post tặng cho bà 4 “cái mũi Pinocchio”. [Xin giải thích thêm cho quý độc giả rõ: Pinocchio là một nhân vật trong truyện thần thoại của trẻ con Mỹ. Anh này có bệnh, mỗi lần nói láo là mũi lại dài ra. Washington Post có mục đánh giá tính xác thực của các tuyên bố của chính khách Mỹ qua mũi anh Pinocchio. Nói láo ít được cho điểm một anh Pinocchio, nói láo tuyệt đối là được tối đa bốn cái mũi anh Pinocchios. Trong câu chuyện này, bà Hillary được Washington Post tặng huy chương vàng: 4 Pinocchios]

Cũng trong câu chuyện emails này, lại có tin mới: bà Hillary tìm cách núp sau lưng tướng Colin Powell. Bà kể lại khi mới lên Ngoại Trưởng, bà tổ chức một bữa ăn tối, có nửa tá cựu ngoại trưởng tham dự, trong đó có bà Condolizza Rice và ông Powell của nội các Bush. Theo bà thì trong bữa ăn đó, ông Powell “khuyên bà nên dùng email cá nhân”, sau đó bà đã sử dụng hệ thống email cá nhân theo lời khuyên này.

Tin này tung ra, ông Powell nổi đoá: “Tôi không nhớ đã có cuộc trao đổi này trong bữa ăn tối đó, chỉ nhớ một năm sau khi bà Hillary đã sử dụng hệ thống email riêng [VL: “một năm sau…”] thì bà mới hỏi ý kiến, và tôi có nói nếu không phải là email có tin mật, thì việc sử dụng email riêng cũng tốt cho những trao đổi thông tin với nhân viên. Bà Hillary cố tình bán cái vụ lộn xộn này lên đầu tôi”.

Được hỏi về vụ này, bà Condolizza Rice cho biết bà không hề nghe thấy bà Hillary và ông Powell nói chuyện gì về emails trong bữa ăn tối đó.

Một tin rất lạ: Tổng Thanh Tra Văn Phòng Giám Đốc An Ninh Quốc Gia –Inspector General for the Office of the Director of National Intelligence- bị gọi ra điều trần trước quốc hội. Được hỏi về chi tiết các emails của bà Ngoại Trưởng, ông nói “tôi không được biết hết vì một số lớn bị xếp loại mật cao cấp mà tôi chưa được phép đọc”. Emails có tin mật đến mức độ ông Tổng Thanh Tra An Ninh không được đọc mà lại được trao đổi trên hệ thống tư không có biện pháp bảo vệ? Trong khi bà Hillary luôn khẳng định bà không hề trao đổi tin mật nào qua hệ thống emails riêng. Thế nghiã là gì? Mật hay không mật?

Thêm một tin nữa. Bộ Ngoại Giao cho biết FBI mới khám phá ra thêm 15.000 emails của bà Hillary bị xóa không kỹ. Toà án thụ lý vụ emails của bà Hillary đã ra hạn bộ Ngoại Giao cho đến 22/9 để kiểm tra và công khai hoá những emails này. Chưa ai biết có gì trong đó.

TIỀN BẠC

Nếu định nghiã “tham nhũng” là lợi dụng vị thế của mình để kiếm tiền, bình thường là hoàn toàn hợp pháp nhưng mờ ám, thì ông bà Clinton thuộc loại đại cao thủ chí tôn.

Hai ông bà Clinton trên căn bản có ba cách kiếm tiền:

1.Đọc diễn văn.

TT Clinton về hưu trước, đi tiên phong. Chỉ vài tháng sau khi rời Nhà Trắng là bắt đầu đi đọc diễn văn khắp thế giới. Giá cả “phải chăng” trong khi bà vợ làm thượng nghị sĩ không có quyền thế gì nhiều, cỡ 100.000-200.000 đô một bài, so với các quan lớn khác như PTT Al Gore (100.000), TT Carter (50.000-100.000), TT Bush (100.000), PTT Cheney (75.000-100.000). Năm 2009, bà vợ được bổ nhiệm Ngoại Trưởng. Giá biểu của TT Clinton tăng vọt ngay lên tối thiểu 250.000 đến 750.000. Sau khi bà vợ thành Ngoại Trưởng, ông chồng tự nhiên nói chuyện “hay” hơn, đáng trả nhiều tiền hơn. Đã vậy, ông lại trở nên bận rộn cùng cực, gần như mỗi tháng hai ba lần bị bắt đọc một bài, trong khi các vị khác một năm được mời đọc hai ba bài diễn văn là mừng hết lớn rồi.

Năm 2013, bà Ngoại Trưởng từ chức, gọi là nghỉ hưu về lo cho chồng con dù ai cũng biết là để chuẩn bị tranh cử tổng thống. Đến phiên bà “bị bắt” đi đọc diễn văn. Giá cả từ 200.000 tới 500.000 một bài cỡ chừng 45 phút, cộng thêm ít phút chào hỏi, kể chuyện diễu và cám ơn. Cả hai ôb đều than vãn “đời sống quá khó khăn, phải làm việc quá vất vả, cần tiền lo cho con đi học và trả tiền sinh sống, “we need money to pay bills” theo lời TT Clinton, còn theo bà vợ thì “sau khi rời Nhà Trắng, chúng tôi gần phá sản”. Từ sau khi từ chức ngoại trưởng, trong 3 năm 2013-2015, bà Hillary kiếm được 22 triệu qua hơn 90 diễn văn, ông chồng hơn 200 triệu tiền diễn văn từ ngày rời Nhà Trắng.

2. Làm “tư vấn”.

Vua tiểu quốc Dubai mời cựu TT Clinton làm đối tác –partner với chính phủ Dubai. Ông được trả công tổng cộng 15 triệu trong 6 năm hợp tác. Trong thời gian đó, 2006 cũng là lúc Dubai trúng thầu quản lý 6 hải cảng lớn nhất của Mỹ và 16 hải cảng nhỏ hơn [sau khi quốc hội biểu quyết không chấp nhận vì lý do an ninh, công ty trúng thầu Dubai bán quyền quản lý tất cả các hải cảng cho một công ty Mỹ]. Không ai rõ TT Clinton có vai trò gì trong vụ trúng thầu khổng lồ này. Năm 2008, ông từ chức khi bà vợ nhận làm Ngoại Trưởng, nhận 20 triệu tiền trả ơn đặc biệt.

TT Clinton cũng là “Chủ Tịch Danh Dự” một tổ chức giáo dục Dubai tên là GEMS Education, được trả thù lao 5,6 triệu một năm.

Năm 2010, ông Clinton được “bổ nhiệm” làm “Chủ Tịch Danh Dự” tổ chức Laureate International Education, là tổ chức mẹ của cả chục đại học trên nhiều nước trên thế giới, hầu hết là tại các nước chậm tiến Phi Châu và Nam Mỹ. Đến năm 2015, khi bà vợ chuẩn bị tranh cử tổng thống thì ông từ chức. Trong 5 năm “làm việc” ông nhận lương 17,6 triệu đô. Trong thời gian đó, bà Ngoại Trưởng Hillary đã ký giấy cho bộ Ngoại Giao yểm trợ tài chánh đâu 90 triệu cho Laureate để “hỗ trợ Laureate trong công tác phát triển giáo dục tại các nước đang mở mang”.

Chỉ ba cái jobs “danh dự” này không cũng đã mang lại cho TT Clinton xấp xỉ 10 triệu một năm, cho dù chẳng ai rõ ông làm cái việc gì trong tư thế “danh dự” trong cả ba jobs.

3. Quỹ Clinton Foundation

Quỹ này được thành lập năm 1997 với mục đích gây quỹ làm công tác từ thiện, đặc biệt là trong phạm vi y tế và bảo vệ phụ nữ tại các nước chậm tiến. Cho đến nay, quỹ đã thu được hơn hai tỷ tiền đô. Trong lịch sử làm chuyện phước thiện ở Mỹ, chưa có tổ chức nào, kể cả Hội Hồng Thập Tự lại thu được nhiều tiền dễ dàng như vậy.

Mà điều lạ lùng là hơn một nửa (53%) số tiền nhận được có nguồn gốc ngoài nước Mỹ, từ các đại công ty và đại tài phiệt không phải Mỹ, cũng như từ ít nhất 16 chính phủ, hầu hết là của các nước chậm tiến, đầu sổ là các nước Ả Rập, các xứ độc tài tham nhũng khét tiếng như Haiti, Kazakhstan, Nigeria, Congo, và cả Trung Cộng.

Muốn nhận định Quỹ này cho chính xác, quý độc giả chỉ cần đặt đúng vài câu hỏi: Tại sao ông tổng thống Nigeria chẳng hạn, không bỏ một triệu đô ra xây nhà thương ngay tại Nigeria cho dân Nigeria, mà lại phải mất công gửi số tiền đó cho một tổ chức phước thiện của cái xứ Mỹ giàu xụ? Hay tại sao các xứ Ả Rập ủng hộ tiền cho công tác “giải phóng” phụ nữ của bà Clinton trong khi tại chính những nước này, phụ nữ vẫn bị coi là công dân hạng hai?

Trong phần đóng góp quốc nội, đại đa số là từ các đại tài phiệt và đại công ty, nhất là các đại ngân hàng Wall Street, bất thình lình lên cơn sốt nhân đạo, gửi cả triệu nhờ bà Hillary giúp chữa bệnh cho dân nghèo Phi Châu.

Rất nhiều đóng góp tanh như cá ươn. Một vài ví dụ.

Khi bà Hillary còn làm Ngoại Trưởng, bộ này có một Hội Đồng Cố Vấn An Ninh đặc biệt, mà chỉ những quan chức cao cấp nhất của bộ hay chuyên gia an ninh lâu đời mới được tham gia. Bất ngờ, có một ông tên là Rajiv K. Fernando được đích thân bà Ngoại Trưởng bổ nhiệm vào. Cả hội đồng không ai biết ông này là ai, quá trình như thế nào mà lại được bổ nhiệm là thành viên.

Hóa ra ông Fernando là dân Mỹ gốc Sri Lanka, chủ nhiều công ty tài chánh quốc tế, là người đã đóng góp 100.000 cho bà Hillary khi bà tranh cử năm 2008, mới đây đóng 250.000 cho cuộc vận động năm nay, cũng là người đã đóng góp “từ một triệu đến năm triệu đô” cho Quỹ Clinton Foundation [theo luật, Quỹ này không bắt buộc phải khai rõ số tiền nhận, chỉ cần khai khung tiền, chẳng hạn từ 100.000 đến 1.000.000, từ 1T đến 5T,…]. Việc ông hiện diện trong Hội Đồng chẳng có lợi gì cho bộ Ngoại Giao, nhưng lại giúp ông hiểu được chính sách và biết trước những biện pháp tài chánh quốc tế của chính phủ Mỹ, rất cần thiết cho các hoạt động tài chánh quốc tế của ông. Nói cách khác, ông này đã mua cái ghế này để biết tin tức kinh doanh có lợi cho ông.

Năm 2014, sau vụ động đất kinh thiên tại Haiti, TT Clinton và TT Bush cha được TT Obama bổ nhiệm đồng chủ tịch chương trình vận động tài chánh giúp tái thiết Haiti.

TT Clinton hợp tác với ông Frank Giustra tung ra một chương trình giúp 12.000 tiểu doanh gia Haiti phục hồi ngành trồng đậu phộng tại đây. Từ đó, bắt đầu một mối quan hệ mật thiết giữa hai người qua Quỹ Clinton Foundation. Đại khái ông Giustra yểm trợ hơn 30 triệu cho quỹ và hứa sẽ yểm trợ thêm 100 triệu nữa, trong khi TT Clinton dùng máy bay riêng của ông Giustra “cho mượn đi công tác” khắp thế giới, gần 30 lần. Phần lớn đi đọc diễn văn, hay đi phân phát tiền của quỹ cho các tổ chức y tế địa phương. Và dĩ nhiên, một số lớn những lần mượn tàu bay đều có ông Giustra đi chung, và mỗi lần, ông này lại trúng thầu một vố làm ăn lớn với cái xứ đó, qua sự “giới thiệu” của cựu tổng thống, chồng của đương kim ngoại trưởng Mỹ.

Ông Giustra, quốc tịch Canada, là một đại tài phiệt về ngành địa chất, hầm mỏ, qua trung gian TT Clinton dành được độc quyền sản xuất uranium tại Kazachstan, cũng như mua được công ty dầu ăn lớn nhất Colombia do chính phủ bán ra.

Cũng trong vụ email này, tổ chức Judicial Watch kiện ra tòa và được toà bắt bộ Ngoại Giao nộp hơn 700 emails của bà Huma Abedin, Chánh Văn Phòng của bà Hillary, là những emails đã không được bộ Ngoại Giao công bố cho công chúng. Một phần ba những emails đó bị bộ Ngoại Giao kiểm duyệt, bôi đen vì liên quan đến tin mật. Một phần ba emails của bà phụ tá bị bộ Ngoại Giao coi là tin mật không phổ biến được trong khi bà Hillary lại xác nhận không có một emails nào của bà mang tính mật. Thế nghiã là gì? Mật hay không mật?

Judicial Watch cho phổ biến một số, trong đó lòi ra quan hệ giữa bộ Ngoại Giao và hàng loạt “mạnh thường quân” đại tài phiệt Mỹ, cũng như quốc tịch khác, đóng bạc triệu cho Quỹ Clinton Foundation. Đại khái thì họ đều được thu xếp ưu tiên gặp bà Ngoại trưởng, hay được bổ nhiệm vào những trách nhiệm quan trọng trong chính quyền, hay được bộ Ngoại Giao “giới thiệu” cho các cơ quan chính quyền để “bôi trơn” các giao dịch của họ. Việc đổi chác “tiền mua ảnh hưởng” và “tiền mở cửa công quyền”, mà báo Mỹ gọi là “pay-for-play” không thể nào rõ ràng hơn.

Hãng thông tấn AP cũng khám phá ra trong cả trăm nhân sĩ và tập đoàn không phải là nhân viên công quyền Mỹ hay của chính phủ nào khác, được bà Ngoại Trưởng đặc biệt tiếp kiến, thì hơn một nửa đã đóng góp tổng cộng cả trăm triệu cho Quỹ. Họ đóng góp từ mấy chục ngàn tới mấy triệu để được gặp bà Hillary trong vài chục phút, để làm gì? Chào hỏi xã giao? Hỏi thăm cháu ngoại bà? Điều lý thú là cho dù đây là bài điều tra rất chi tiết của AP, một hãng thông tấn nổi tiếng từ cả trăm năm nay, cả New York Times lẫn CNN tảng lờ không hề đăng tin này, trong khi Washington Post đăng vài giòng.

Tất cả đều... hợp pháp vì tất cả đều chùi mồm mép sạch sẽ. Khi đó bà Hillary chỉ mới là Ngoại Trưởng thôi. Khi bà là tổng thống thì sao?

TT Clinton đã rình ràng loan tin nếu bà Hillary đắc cử tổng thống thì cả hai ôb sẽ từ chức khỏi Hội Đồng Quản Trị của Quỹ, và Quỹ sẽ không nhận tiền từ ngoài nước Mỹ nữa để tránh xung khắc quyền lợi –conflict of interest. Tại sao khi bà Hillary còn làm Ngoại Trưởng thì nhận tiền không có xung khắc quyền lợi mà khi làm tổng thống mới bị? Thật ra thì cũng như không, chứ không lẽ cả hai vẫn tiếp tục đi gây quỹ? Vẫn nhận tiền của mấy xứ Phi Châu? Hiến Pháp nào cho phép tổng thống làm chuyện này?

Khối emails này cũng cho thấy hai bà phụ tá Huma Abedin và Cheryl Mills đã làm việc chặt chẽ với bà Laura Graham, TGĐ Quỹ, và ông Doug Band GĐ Quỹ, một bằng chứng Quỹ Clinton Foundation và bộ Ngoại Giao hợp tác chặt chẽ suốt thời gian bà Hillary làm Ngoại Trưởng.

Bà Chánh Văn Phòng Abedin bây giờ là đồng chủ tịch Ủy Ban Vận Động Tranh Cử, là cánh tay mặt của bà Hillary, vợ của một dân biểu DC của Florida bị ép từ chức vì xì-căng-đan, chuyên gửi hình ở trần [không phải ở truồng!] của mình cho các bà quen biết. Bà Abedin cũng theo gương bà Hillary, không ly dị chồng, đóng vai hiền thê nạn nhân đáng thương. Bà Abedin gốc Pakistan, theo Hồi giáo, đã từng hợp tác chặt chẽ trong 10 năm với một tờ báo Ả Rập Hồi giáo cực đoan, suốt ngày sỉ vả Mỹ, ca tụng luật Sharia Hồi giáo, do mẹ bà làm chủ nhiệm. Bà Abedin sẽ là Chánh Văn Phòng cực kỳ quyền thế nếu bà Hillary đắc cử tổng thống.

Bà Mills, cánh tay trái của bà Hillary, là luật sư da đen nổi tiếng từ ngày bà bào chữa cho TT Clinton trước quốc hội khi ông này bị đàn hạch.

SỨC KHOẺ

Sau khi phe ta nhất loạt ca bài “ông Trump điên”, thì dĩ nhiên cái ông thần Trương Phi phản pháo, lôi ra chuyện bà Hillary dường như sức khoẻ không được tốt lắm.

Sức khỏe bà Hillary có vấn đề khi bà bị xiủ năm 2012. Bị máu tụ tại não, phải điều trị mấy tháng. Cho đến nay, vẫn uống thuốc loãng máu.

TTDC bây giờ tự cho mình trách nhiệm bảo vệ bà Hillary. CNN dĩ nhiên, đã có ngay bài bình luận dài lê thê, đả kích việc bàn đến sức khoẻ của bà Hillary. Ngoài CNN ra thì cũng đã có bài của Newsweek, Washington Post, New York Times và nhiều tiếng nói khác. Đại khái, thì họ đả kích ông Trump và phe CH chơi trò bẩn thiủ, hạ cấp khi nêu vấn đề sức khoẻ của bà Hillary.

Phải nói cho rõ, kẻ viết này không muốn bàn vấn đề sức khỏe của bà Hillary. Những chuyện như nơi sanh hay tôn giáo của TT Obama, hình bà vợ ông Trump, hay bà Hillary vấp ngã,... là những chuyện vớ vẩn không liên quan gì đến trách nhiệm tổng thống nên kẻ này không bàn tới. Chỉ thắc mắc tại sao TTDC có quyền công khai chất vấn bệnh đầu óc của ông Trump, nhưng bàn về sức khoẻ bà Hillary thì đó lại là chơi bẩn?

Tất cả những chuyện trên chỉ phơi bày ra những quan hệ mánh mung mờ ám, khiến hai phần ba dân Mỹ đánh giá bà Hillary là người không lương thiện, không thể tin được. Do đó cũng giải thích sao trước ông đối thủ yếu như ông Trump mà bà vẫn lẹt đẹt, không dìm ông này luôn được. Dù muốn hay không, những rắc rối lem nhem của bà Hillary càng ngày càng làm những người ủng hộ bà nghĩ lại.

Trong tình trạng hiện tại, ai muốn đánh cá ai thắng, xin cứ tự nhiên, miễn đừng mang nhà cửa ra đánh cá, mất như chơi. (28-08-16)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Ý kiến bạn đọc
05/09/201622:51:20
Khách
Sự thật ngày càng trở nên bất lợi cho Clintonvà có lợi cho Trump hơn thì dư luận tả khuynh hướng sang lối mới. Đó là biện hộ cho những kết luận vội vàng trước kia và tìm cách bảo vệ sự đuối lý trước sự thật trái ngược. Vn mình có tục ngữ: "Nước rặt mới biết cỏ thối". hay "cháy nhà thì ló mặt chuột" . Hãy bình tĩnh nghe, nhìn chính xác như chính sự thật chứ không bằng cảm tính và chờ xem các bạn ạ. Đây là lẽ thường, chứ không phải vì thích hay không mà chỉ trích: óc quan sát của người ta không tệ. Nó chỉ tệ khi nào người ta bị đồng hoá vào một tập thể làm mất đi tính độc lập và hoạt dụng của nó mà thôi. Ngay cả những người khoa bảng có trí nhớ phi thường, thuộc từng trang sách có khi bị chứng này nặng hơn.
05/09/201602:52:50
Khách
Xin góp ý với mấy "lão già VNCH" (xin phép dùng cách gọi cua một độc giả)
Xin mấy bố nên đoc kỹ phần góp ý của độc giả nate, và "động não" cùng "đổi mới tư duy" để nhân định cho chính xác cuộc bầu cử năm nay. Ý kiến của nate là chính xác đấy mấy bác ơi. Bọn tài phiệt đạo diễn tài tình quá, đưa đến kết quả 100% là Clinton sẽ là TT. Màn đạo diễn nầy sao giống y chan VC, nhưng tài tình, điêu luyên không có một kẻ hỡ nào có thể nghi ngờ đươc. Mấy bác đừng nên "ní nuận" theo kiểu Chí phèo : "Trump không tài ba xuất chúng làm sao đánh bại được 16 đối thủ, cùng là tỷ phú" Các bác cứ ca mãi bài ca con các nầy chỉ làm rõ thêm cái NGỐ của mấy bác mà thôi. Mọi sự đã được sắp xếp đâu vào đó rồi. Có bầu cho Trump hay không đì bầu vì 2 con quỷ thi Clinton vẫn là TT.
03/09/201606:08:46
Khách
Cảm ơn VL rất nhiều. Cộng đồng Việt ngữ nhờ những người như VL rất nhiều. Mong tg tiếp tục viết. Hôm nay có tin mới bà xì căng đan Clinton trả lời bà không nhớ gì cả về những việc bà đã làm. Thế nghĩa là thế nào? Một là bị bệnh mất trí nhớ hai là vì già mà kém trí nhớ nhất là đốdi với những điều liên hệ đến vận mệnh quốc gia! Trí nhớ như vậy là sao làm TT? Giống như truyện nhi đồng "Đi tìm Dory"
01/09/201618:59:07
Khách
Cuộc bầu cử này làm người đọc suy nghĩ và linh tính là hình như có sự xếp đặt trước rồi, một quyền lực trong bóng tối của giới siêu tư bản, để đạt được những mục tiêu sau đây:

- Dọn đường cho H. Clinton được thắng cử dễ dàng bằng cách loại bỏ tất cả các đối thủ kỳ cựu của đảng CH được coi là sạch nhưng chưa đủ tư cách để lèo lái quốc gia.

- Sử dụng D. Trump, một trọc phú và chưa từng bao giờ làm chính trị, để đánh bại 16 đối thủ bằng phương pháp "bắt nạt - bully", ăn to nói lớn và bạt mạng tưởng như KHÙNG mà Trump làm thật nhuyễn, có bài bản và thật hiệu quả vì là nghề của chàng.

- Dồn mọi người vào thế bí là bắt phải chọn một trong hai ứng cử viên đầy tai tiếng và có thể nói là "ghê tởm" nhất từ trước tới giờ.

P.S: Trump biết mình sẽ phải bị thua nên nhất định không chịu cho mọi người nhìn thấy hồ sơ khai thuế lợi tức của mình. Nhưng cứ phải diễn xuất cho trọn vai trò đã được giao phó để được tưởng thưởng hậu hỉ trong công việc làm ăn sau kỳ bầu cử này.

HK có những nhà đạo diễn quá "Thần Sầu Quỷ Khóc" không những về phương diện điện ảnh mà còn về nhiều mặt khác nữa. Chúng ta hãy chờ xem đoạn kết của vở bi hài kịch này.
01/09/201614:16:34
Khách
Các cơ quan truyền thông lớn, hầu hết đều của
phe đảng DC, từ lâu, ho vẫn không đưa tin trung
thực, nhứt là mùa bầu cử, đạc biệt là năm nay,
nếu ông Trump mà thắng, thì có thể nhiều điều
không may cho đảng DC trong nhiều năm sắp tới,
vì TT mới sẽ đề cử thẩm phán tối cao pháp viện,
không phải là một, mà có vài vị đã quá cao tuổi.
Đảng DC đã mở hết công suất tuyên truyền,
bịa đạt, nói xấu, như gọi ông Trump là người
mắc bịnh tâm thần...vậy mà cũng có nhiều người
tin mới là chuyện lạ. Tại sao không ai hỏi, một
người mắc bịnh tâm thần mà có khả năng làm
ra bác tỷ và quản lý một tài sản khổng lồ, một
người mắc bịnh tâm thần mà mới lần đầu ra ứng
cử, đã đánh bại 16 ứng cử viên rất nặng ký ?
Ông Trumpo ăn nói thẳng thừng, bất kể là ai,
cũng vì thế mà các phe đều bị "nhột", nên ra
sức đánh phá ông ta dữ dội, gán ghép nhiều
chuyện có vẻ..dơ..., đăng hình khỏa thân bà vợ
ông lúc còn làm người mẫu, chê bai ông đã từng
khai phá sản....và rất nhiều nữa...còn những vụ
emails càng lúc càng tiết lộ ra nhiều chi tiết động
trời, cũng như tình trạng sức khoẻ tồi tệ của bà
Hillary thì được giấu rất kỹ. Nếu ai cứ tin là ông
Trump mắc bịnh tâm thần, thì nên xem lại...
Dĩ nhiên, ủng hộ ứng cử viên nào, là quyền của
mình, nhưng nên cân nhắc kỹ khi cầm lá phiếu
trên tay...
01/09/201604:52:54
Khách
Kết quả của các cuộc thăm dò dư luận gần đây nhất :

Đài truyền hình Fox 30/8 Trump 42% Hillary 48%

Thông tấn quốc tế Reuters 30/8 Trump 39% Hillary 40%

Thông tấn quốc tế UPI 29/8 Trump 47% Hillary 50%

Monthmouth University 28/8 Trump 42% Hillary 49%

Public Policy Polling 28/8 Trump 43% Hillary 48%

Đài truyền hình NBC 28/8 Trump 42% Hillary 48%
01/09/201601:24:44
Khách
Ôi sợ ông Trump điên này lắm. Ông này mà làm tổng thống Mỹ thì tổng thống Phillipin có cặp bài trùng lý tưởng
31/08/201617:11:24
Khách
Xin góp ý với ông Người dân HO.:
Ông lo cho sức khỏe của bà Hilary như là ông lo cho con bò trắng răng. Bà Hilary có đông máu mà thình lình lăng đùng ra chết thì có ông Phó lên thay thế ngay. Câi đáng lo thì ông lại không nghĩ tới là cái bệnh KHÙNG của ông Trump. KHÙNG thì không chết mà làm toàn chuyện KHÙNG., vô cùng tai hại. Lấy thí dụ nếu ông Trump đắc cử TT, để chứng tỏ ta đây có tài làm cho nước MỸ "Great again" ông ta nổi hứng đuổi hết dân tỵ nạn, nhất là thành phần ăn eo-phe, làm neo chui, không đóng thuế, lai cho con cái đứng tên mua 3, 4 cái nhà cho thuê về nước sống với VC , mà ngược lại mở cửa thả giàn cho mấy thằng cướp VC đem tiên ăn cướp của dân VN, qua dây mua nhà bạc triệu. mở tiệm ăn bán toàn thực phẩm độc hại, lại chặt chém, ăn nói mất dạy đói với thực khách gốc mít như hiện đang xảy ra hằng ngày tại BOLSA, CA hiện nay? Khủng khiếp hơn nữa, lúc lên cơn Khùng, lão Trump bấm nút bom nguyên tử gây ra thế chiến nguyên tử thì nhân loại chết sạch. Bởi vầy bệnh đông máu ít nguy hiểm hơn bệnh KHÙNG.
Hilary hay Trump đều là QUỶ, nhưng con quỷ Hilary hiểu biết hơn, gian hùng nhưng tỉnh táo, còn Trump là quỷ KHÙNG nên rất đáng sợ, "Betwen tro devils, choose the lesser"
31/08/201617:01:35
Khách
Tôi còn nhớ thời Trung Học, một giáo sư Sử Địa nói đùa rằng: cùng một người mà khi lên ngôi làm vua thì đươc gọi là một vị vua mưu lược; còn nếu thua trận hay chưa lên làm vua thì bi gọi là một thủ lảnh gian xảo? Như vậy gian xảo hay mưu lược tự nó không thay đổi . Cái thay đổi là cái miệng lưởi của mình . Vì vậy ăn nói nên từ tốn ...
31/08/201614:30:01
Khách
( Tiếp Theo và Hết )
(2) Bác sĩ Hoffman ở NYC cho biết bà Hiilary Clinton có 3 lần bị tai biến máu đông cục khác nhau. Hai lần vào năm 1998 và 2009 bị nơi chân cuả bà. Lần thứ ba, năm 2013 bà bị nơi đầu.
(3) Báo The Newyork Daily News, ngày 1/1/2013 có tường trình rằng bác sĩ Alan Boulos, trưỡng khoa Thần kinh của Albany Medical Center nói rằng loại thuốc trị đông máu cục trên não của bà Hillary rất có nguy cơ đe doạ đến tánh mạng của bà.
Các báo chí truyền thông phe ta (DC) đã ém nhẹm và dấu các chuyện nầy như mèo dấu c.....t, vì họ sợ minh chủ của họ bị té rớt đài.
Viết đến đây thì ý đã cạn, thì giờ cũng đã sắp hết, nhưng chuyện còn nhiều, xin hẹn kỳ sau, nếu có dịp.
Kính chào các bạn.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tài năng như ông vua tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung cũng chỉ có thể tạo ra những vị tướng phản diện nhưng có võ công cao cường và chí lớn, chứ không thể giả mạo làm tướng. Mộ Dung Phục, tức Nam Yến Quốc, là một trong nhiều ví dụ. Mộ Dung Phục là kẻ háo danh, không từ thủ đoạn để đạt mục đích. Hắn sẵn sàng bỏ quên nhân nghĩa, thậm chí phản bội anh em, bạn bè, để leo lên nấc thang quyền lực, khôi phục nước Yên. Nhưng vẫn là một kẻ võ công cái thế. Đối thủ của Mộ Dung Phục là anh hùng chính nghĩa Kiều Phong. Bởi vậy, mới có câu "Bắc Kiều Phong, Nam Mộ Dung" để chỉ hai cao thủ võ lâm mạnh nhất thời bấy giờ. Vậy mà nước Mỹ hôm nay lại có bộ phim kỳ quái về một kẻ giả danh tướng, khoác lên mình chiếc áo quyền lực để công kích một anh hùng, một đại tá Hải Quân, một phi hành gia của NASA, một người yêu nước đích thực.
Trong lúc hàng triệu người không đủ thực phẩm để ăn, chính quyền của Tổng thống Donald Trump lại để mặc cho nông sản thối rữa hàng loạt ngoài đồng, trong kho bãi, và thậm chí còn trực tiếp tiêu hủy hàng ngàn tấn thực phẩm viện trợ. Tất cả đều nhân danh mục tiêu “nâng cao hiệu quả” của bộ máy chính phủ. Những thay đổi quyết liệt trong chính sách thuế quan, các cuộc bố ráp di dân gắt gao và cắt giảm các chương trình hỗ trợ người dân như tem phiếu thực phẩm đã khiến nông dân kiệt quệ vì thiếu nhân lực và vốn liếng. Nông sản thì bị bỏ mặc cho mốc meo trong kho và thối rữa ngoài đồng, trong khi hàng triệu người dân rơi vào cảnh đói kém. Đó là chưa kể đến những trường hợp chính quyền trực tiếp tiêu hủy nguồn thực phẩm hoàn toàn có thể sử dụng được.
Quan hệ Trung Quốc-Ấn Độ-Hoa Kỳ phản ánh sự dịch chuyển mạnh của trật tự quyền lực toàn cầu. Trung Quốc và Ấn Độ có tiềm năng hợp tác lớn nhờ quy mô dân số và kinh tế, nhưng nghi kỵ chiến lược, cạnh tranh ảnh hưởng và tranh chấp biên giới khiến hợp tác bị hạn chế. Với Mỹ, việc Ấn Độ nghiêng về Trung Quốc có thể làm suy yếu chiến lược kiềm chế Bắc Kinh, trong khi tranh chấp thương mại như thuế 50% của Mỹ càng làm quan hệ thêm bất ổn...
Nếu có ai nói, nhạc của Trịnh Công Soạn giống như nhạc Trịnh Công Sơn, đôi bài nghe còn ác liệt hơn. Chắc bạn sẽ không tin. Tôi cũng không tin, cho đến khi tôi nghe được một số ca khúc của Trịnh Công Soạn, quả thật là như vậy. Tôi nghĩ, nếu anh này dứt bỏ dòng nhạc Trịnh cũ mà khai phá dòng nhạc Trịnh mới, thì chắc anh sẽ thành công. Người viết lách thì tính hay tò mò và mến mộ tài năng, tôi dọ hỏi người quen và nhất là những ca sĩ trẻ mong được nổi bật, đã tranh nhau khởi sự hát nhạc của Soạn. Cuối cùng, tôi cũng tìm đến được nhà anh. Gõ cửa. Mở.
Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.