Hôm nay,  

Lễ Tạ Ơn

15/11/201600:00:00(Xem: 8654)

Tháng 11 của nước Hoa-kỳ là tháng của Lễ Tạ Ơn cũng có thể nói đây là Mùa Tạ Ơn. Khi quý vị nhìn lại một năm vừa qua chúng ta đã được rất nhiều ơn lành từ trên cao. Từ gia đình, con cái, công việc làm, sức khỏe, và mỗi ngày đều có thức ăn đầy đủ thì đây là một ơn lớn thưa quý vị.

Mọi việc xảy ra ở dưới trời đất nay đều được nằm trong bàn tay của một Đấng Sáng Tạo. Đức Chúa Trời là Danh xưng của Ngài. Ngài đã dựng nên muôn loài vạn vật và trong đó có bạn và tôi. Ngài đã chúng ta trọn quyền tự do để thờ phượng Ngài hay từ chối Ngài. Ngài không muốn dựng chúng ta lên như một người máy, khi bấm nút hay ra một dấu hiệu gì đó thì quý vị làm theo. Thưa không, Ngài cho quý vị trọn quyền tự do, Ngài tôn trọng quyền quyết định của quý vị và Ngài kiên nhẫn yêu thương chờ một ngày nào đó quý vị sẽ trở lại với Ngài.

Người Việt Nam là con người rất lịch sự, biết tôn trọng người trên kẻ dưới, biết ghi ơn những người đã làm ơn cho mình.

Vì yêu thương nhân loại Đức Chúa Trời đã sai Con của Ngài là Đức Chúa Giê Xu đến thế gian hi sinh thân báu của Ngài để cứu chuộc mọi người. Vì trong buổi sáng thế hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va đã phạm tội với Chúa đó là lúc loài người bắt đầu bị cách xa với Ngài. Chỉ có một con đường duy nhất để loài người có thể trở lại làm hòa với Cha Thiên-thượng là tin nhận sự hi-sinh của Con của Ngài là Cứu Chúa. Chúng ta chỉ cần nhận biết mình là người có tội và muốn có được sư tha thứ và muốn trở nên con cái của Ngài. Từ đây chúng ta sẽ nhận được sự tự do thật, sự bình an thật mà không ai có thể cho quý vị được chỉ trừ ra Chúa Giê Xu mà thôi.

Trong Mùa Tạ Ơn nầy, trước hết quý vị hãy tạ ơn Chúa vì Ngài đã tha thứ tội lỗi cho quý vị, Ngài đã có chương trình cho quý vị được đi đến đất nước tự do này và ngày nay quý vị có cơ hội đọc được bài báo này về tin mừng, về sự tạ ơn mà Chúa đã cho cách nhưng không cho những ai muốn nhận. Món quà miễn phí là nhận được Chúa trong mùa lễ này.


Quý vị hãy nhìn lên bầu trời bao la với ngàn vì sao sáng, quý vị hãy nhìn ra đại dương mênh mông trùng lớp sóng, thưa quý vị cao trên các từng trời là nơi Đức Chúa Trời đang ngự và Ngài đang quan tâm đến từ con người bé nhỏ của chúng ta. Kinh Thánh dạy rằng: nếu không bởi ý muốn Ngài thì một con chim nhỏ cũng không rơi xuống đất. Điều này nói lên sự yêu thương và sự quan tâm của Ngài cho mỗi người trên mặt đất.

Thưa quý vị, dầu cho hôm nay quý vị đang ở nơi xứ lạ quê người nhưng tại nơi đây tôi được dịp nói về một ít ý nghĩa của Mùa Lễ Tạ Ơn. NGƯỜI mà chúng ta cần phải cám ơn nhiều nhất và trước nhất là Cha Thiên-thượng, Ngài đã tạo cơ hội cho quý vị đến đây và giờ đây quý vị được biết về sự hi-sinh lớn lao của Ngài là ban chính Con Một là Chúa Giê-Xu Ngài đã chết trên thập tự vì tội của quý vị và hầu cho khi quý vị nhận Ngài là Chúa và tạ ơn Ngài thì từ đây quý vị sẽ có được sự vui mừng trong đời này và cũng trong đời sau mãi mãi. Quý vị sẽ có được Thiên-đàng trên đất khi chúng ta bằng lòng bước đi theo Ngài.

Bởi ân điển mà chúng ta đã được cứu, đây là sự ban cho nhưng không từ trên cao. Món quà miễn phí mà Chúa đã ban cho nhân loại. Quý vi có muốn nhận không? Xin mời quý vị đến với buổi nhóm của chúng tôi.

Chúng tôi xin Kính Mời Quý Vị đến với ĐIỂM HẸN KC nơi mà người Việt của chúng ta được gặp nhau và được gặp Chúa. Chúng tôi có thì giờ Trà đàm, Cầu nguyện và Học Lời Chúa. Mọi thắc mắc và tìm hiểu thêm về niềm tin trong Chúa xin mời quý vi đến điểm nhóm Mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm và Mỗi Sáng Chúa Nhật vào lúc 8:29am tại Kevins Auto Body

(Vâng tại chỗ sửa xe, gia đình anh Kevin đã mở cửa văn phòng cơ sở của mình ra và mời Chúa vào) Chắn chắn quý vị sẽ nhận được phước hạnh khi quý vị đến đây.

9265 Bishop Place, Westminster CA 92683

Tôi Mục sư Cao Mỹ Phượng : 714 603 4481

Nhà tôi Mục sư Cao Hữu Trí: 714 657 9726

Xin quý vị gọi cho chúng tôi hoặc xin gặp quý vị tại địa chỉ trên.

Trân trọng Kính Mời

Ý kiến bạn đọc
15/11/201619:10:13
Khách
God is in your heart, not in the church.
You do good, you are God. You do bad, nobody saves you .No god anywhere but inside you..
The truth is: A lot of people coming happily in Amerrica dont believe in god,and a lot of chistians do believe in god but get stuck unhappy in VN.
Should they thank God or not?
Another truth: Not all people are lucky and feel happy in America. Many want to return to Vn to live. Should they thank god?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã xem qua cả trăm bài viết với với nội dung và ngôn từ (“đầu đường xó chợ”) tương tự nhưng chưa bao giờ bận tâm hay phiền hà gì sất. Phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả, các bạn DLV đều không quen cầm bút nên viết lách hơi bị khó khăn, và vô cùng khó đọc. Họ hoàn toàn không có khái niệm chi về câu cú và văn phạm cả nên hành văn lủng củng, vụng về, dài dòng, lan man trích dẫn đủ thứ nghị quyết (vớ vẩn) để chứng minh là đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn luôn đúng đắn. Họ cũng sẵn sàng thóa mạ bất cứ ai không “nhận thức được sự đúng đắn” này, chứ không thể lập luận hay phản bác bất cứ một cáo buộc nào ráo trọi.
Ngày 20/7/1969, hai phi hành gia Neil Armstrong và Edwin Aldrin đi vào lịch sử như là hai người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng thế nhưng sự kiện này bị một số nhà “lý thuyết âm mưu” lên tiếng phủ nhận. Căn cứ vào những điểm “khả nghi” trong tấm hình chụp Armstrong đứng cạnh lá cờ cắm trên Mặt Trăng, họ quả quyết rằng tất cả chỉ là chuyện dàn dựng và bức hình này chỉ được chụp tại một sa mạc ở Nevada. Nhưng bằng chứng của vụ đổ bộ ấy đâu chỉ duy nhất một tấm hình? Tàu Appollo 11 phóng từ mũi Kennedy trước con mắt hàng chục ngàn người và hàng trăm triệu người qua ống kính truyền hình. Hàng trăm ngàn thước phim quay được và chụp được khi tàu Appollo vờn trên quỹ đạo quanh mặt trăng, cảnh tàu con rời tàu mẹ để đổ bộ, cảnh các phi hành gia đi bộ và cả những túi đất đá mang về từ Mặt Trăng v.v. Chúng ta thấy gì ở đây? Những bằng chứng xác thực thì nặng như núi nhưng, khi đã cố tình không tin, đã cố vạch ra những âm mưu thì chỉ cần mấy điểm khả nghi nhẹ tựa lông hồng.
Một bài bình luận của báo Chính phủ CSVN hôm 2/9/2024 viết: “Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đến nay chúng ta ngày càng có cơ sở vững chắc để khẳng định sự thật chúng ta đã trở thành nước tự do độc lập, người dân ngày càng ấm no hạnh phúc…” Những lời tự khoe nhân dịp kỷ niệm 79 năm (1945-2024) được gọi là “Tuyên ngôn độc lập” của ông Hồ Chí Minh chỉ nói được một phần sự thật, đó là Việt Nam đã có độc lập. Nhưng “tự do” và “ấm no hạnh phúc” vẫn còn xa vời. Bằng chứng là mọi thứ ở Việt Nam đều do đảng kiểm soát và chỉ đạo nên chính sách “xin cho” là nhất quán trong mọi lĩnh vực...
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025.
Từ 20 năm qua (2004-2024), vấn đề hợp tác giữa người Việt Nam ở nước ngoài và đảng CSVN không ngừng được thảo luận, nhưng “đoàn kết dân tộc” vẫn là chuyện xa vời. Nguyên nhân còn ngăn cách cơ bản và quan trọng nhất vì đảng Cộng sản không muốn từ bỏ độc quyền cai trị, và tiếp tục áp đặt Chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh “làm nền tảng xây dựng đất nước”...
Cái ông Andropov (“nào đó”) nghe tên cũng có vẻ quen quen nhưng nhất thời thì tôi không thể nhớ ra được là ai. Cả ủy ban nhân dân Rạch Gốc và nhà văn Nguyên Ngọc cũng vậy, cũng bù trất, không ai biết thằng chả ở đâu ra nữa. Tuy vậy, cả nước, ai cũng biết rằng trong cái thế giới “bốn phương vô sản đều là anh em” thì bất cứ đồng chí lãnh đạo (cấp cao) nào mà chuyển qua từ trần thì đều “thuộc diện quốc tang” ráo trọi – bất kể Tây/Tầu.
Việt Nam và Trung Quốc đã ký 14 Văn kiện hợp tác an ninh Chính trị, Kinh tế-Thương mại và Văn hóa-Báo chí trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Tô Lâm từ ngày 18 đến 20/08/2024. Trong số này, Văn kiện kết nối và thiết lập 3 Tuyến đường sắt giữa hai nước được gọi là “anh em” đã giúp Trung Quốc liên thông ra Biển Đông và bành trướng thế lực kinh tế...
Tại Campuchia, kênh đào Phù Nam Techo, trị giá 1,7 tỷ USD sẽ kết nối Phnom Penh và Vịnh Thái Lan, tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, an ninh và kết nối thương mại quốc tế. Người ta có thể cảm thấy như thế qua lời tuyên bố của Thủ tướng Campuchia Hun Manet và của ông Hun Sen, trong cương vị cố vấn, người đã chuyển giao quyền lực từ cha sang con vào năm ngoái...
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.