Hôm nay,  

Tự do biểu đạt hay khiêu khích?

14/12/201601:07:00(Xem: 6221)
Tự do biểu đạt hay khiêu khích?
 
Bùi Văn Phú
 

Cuối tháng 11 vừa qua, người Việt ở Quận Cam, California, xôn xao về việc một du khách từ Việt Nam qua Mỹ có ý định mang hình ảnh cờ đỏ sao vàng đến trước thương xá Phước Lộc Thọ trên phố Bolsa thuộc thành phố Westminster, là trung tâm của người Việt tị nạn cộng sản tại Hoa Kỳ.

 

Định làm chuyện đó là Lê Đình Hùng, còn được biết đến với hai tên khác là Hùng Cửu Long và Mr. Áo Dài.

 

Tuy nhiên, khi ông xuất hiện tại bãi đậu xe của thương xá Phước Lộc Thọ, theo những phim ảnh được chính ông ta và những người phản đối ghi nhận và đưa lên mạng, lúc đó ông không mặc áo dài đỏ với ngôi sao vàng trước ngực, mà mặc áo dài gấm mầu vàng, bên ngoài khoác áo măng-tô mầu đen, trên cổ quàng một khăn dài mầu đỏ với những vạch ca-rô đen. Tuyệt nhiên không có sao vàng.

 

Khi vụ việc xảy ra đã có những thông tin trên mạng nói ông đem cờ đỏ đến Little Saigon. Nhưng thật ra khi xuất hiện trước thương xá ông ta không mặc áo dài đỏ với sao vàng, như ông đã mặc trong khi tham quan nhiều nơi khác trên đất Mỹ.

 

Hùng Cửu Long là chủ cơ sở kinh doanh vàng bạc đá quí ở Việt Nam. Ông từng ứng cử đại biểu Quốc hội nhưng không thành công. Ông ta cho biết vì quan tâm đến hòa hợp hòa giải dân tộc chưa có từ khi chiến tranh chấm dứt hơn 40 năm trước nên ông muốn tìm hiểu tâm tư và nguyện vọng của người Việt hải ngoại về vấn đề này.

 

Có lẽ ông là người lập dị khi muốn làm chuyện này ngay tại Little Saigon, vì chuyện hòa hợp hòa giải quan trọng hơn cả là với người dân trong nước vì họ đã mong đợi từ hơn 40 năm nay.

 

Ở Mỹ chỉ có hơn một triệu người Việt, một cộng đồng mà đa số là những người đã sinh sống qua thời Việt Nam Cộng hòa. Còn trên đất nước Việt Nam, hiện có vài chục triệu người từng là công dân hay là con cháu của công dân nước Việt Nam Cộng hòa đã hiện hữu trong 20 năm, mà sau ngày 30/4/1975 nhiều người đã bị đọa đày trong những trại học tập cải tạo, những vùng kinh tế mới chỉ vì họ ở bên kia chiến tuyến với Hà Nội và gia đình họ đã bị phân biệt đối xử.

 

Điều nhà nước cần làm là hòa giải với những nạn nhân của chế độ cộng sản còn đang sống trên quê hương Việt Nam. Còn người hải ngoại ở xa xôi, đa số cũng đã hội nhập vào đời sống mới, có muốn hòa hợp và hòa giải với Hà Nội cũng chẳng được quyền lợi gì nhiều, chưa kể nhiều người còn có khác biệt chính kiến với nhà nước cộng sản Việt Nam.

 

Hùng Cửu Long sang Mỹ, đi nhiều nơi với chiếc áo dài in hình cờ đỏ sao vàng và ông đã quay phim, chụp ảnh trước Bạch Ốc, trước Đài tưởng niệm Abraham Lincoln ở Thủ đô Washington; tại đập Hoover ở tiểu bang Nevada, trước tiệm sơn móng tay trong thương xá ở miền Đông Hoa Kỳ và nhiều nơi khác. Ông hãnh diện đưa những hình ảnh đó lên trang Facebook của mình.

 

Ở những nơi đó ông phô diễn mà không gặp vấn đề gì với lá cờ đỏ sao vàng trên mình.

 

Qua Facebook ông báo tin là vào lúc 10 giờ sáng ngày Chủ Nhật 20/11 ông sẽ mặc chiếc áo dài đỏ với sao vàng đến Quận Cam.

 

Thông báo này đã gây sóng trong cộng đồng người Việt ở Little Saigon. Nhiều người phản đối Hùng Cửu Long đã chờ ông ta ở trước thương xá Phước Lộc Thọ. Nhưng khi ông xuất hiện, trễ chừng một tiếng đồng hồ, ông không mặc áo dài đỏ với sao vàng.

 

Tuy nhiên ông vẫn bị la ó phản đối, mắng chửi và có xô xát nhẹ. An ninh của thương xá đã mời ông ra khỏi bãi đậu xe và cuối cùng cảnh sát thành phố Westminster đã đến để bảo vệ an ninh cho ông trước sự phẫn nộ của nhiều người.

 

Việc phản đối sự hiện diện của Hùng Cửu Long lại làm nổi lên tranh luận về quyền tự do biểu đạt tại Hoa Kỳ.

 

Tu chính án Số 1 bảo vệ quyền tự do phát biểu, tự do báo chí và tự do tụ họp trong ôn hòa của người dân, cũng như tự do tôn giáo và quyền khiếu kiện.

 

Quyền tự do phát biểu và hội họp ở đây được bảo vệ là ở những nơi công cộng, thuộc về nhà nước. Còn tại những nơi thuộc về tư nhân, người biểu tình không được phép đến đó muốn nói gì cũng được, vì nếu chủ nhân không đồng ý có thể đuổi đi.

 

Nói chung, nhà nước bảo đảm quyền tự do phát biểu của người dân trong không gian công cộng, ở những chỗ thuộc về thành phố, tiểu bang hay liên bang.

 

Nếu bạn đọc xem những khúc phim ghi lại lúc ông Hùng xuất hiện, bị nhiều người xúm vào sỉ vả, sau đó được an ninh đưa ra khỏi bãi đậu xe của thương xá, vì thuộc về chủ nhân thương xá. Ra đến lề đường Bolsa, thuộc về thành phố, thì ông được cảnh sát Westminster bảo vệ.

 

Trường hợp của Hùng Cửu Long, như đã thấy, ông bị la ó, chửi bới và có người đã xô đẩy khiến ông bị xây sát nhẹ, như ông khai với cảnh sát. Trong tình huống như thế, cảnh sát có nhiệm vụ bảo vệ cho bất cứ một cá nhân nào, khi an ninh bản thân của người đó bị đe dọa.

 

Nếu ông có mặc cờ đỏ sao vàng, chắc chắn cảnh sát sẽ không bắt ông cửi áo ra vì cảnh sát không thể cấm cản một người muốn phát biểu quan điểm. Nhiệm vụ của cảnh sát là bảo đảm an ninh cho ông ta.

 

Tuy nhiên, nếu ông Hùng có quyền tự do biểu đạt thì những người khác cũng có quyền đó và nếu họ la ó, phản đối ông thì cũng là chuyện bình thường. Nếu có ai bạo động, người đó phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

 

Ngay cả tổng thống hay lãnh đạo Hoa Kỳ nhiều khi đến một nơi nào đó cũng gặp người biểu tình, cả bênh lẫn chống với biểu ngữ, với những tiếng hoan hô, đả đảo rất ồn ào. Cảnh sát chỉ làm rào cản giữa hai phía để phòng ngừa xung đột, chứ không hề ngăn cản những lời phát biểu hay la ó của đám đông.

 

Năm 1999, cách thương xá Phước Lộc Thọ vài khu phố, chủ tiệm HiTek Video là Trần Trường đem hình Hồ Chí Minh và cờ đỏ sao vàng treo trong tiệm và đã gây phản ứng mãnh liệt từ cộng đồng người Việt ở đây qua nhiều cuộc biểu tình phản đối kéo dài 53 ngày đêm, có lúc lên đến hàng vạn người tham gia, và cũng đã có xô xát trước cửa tiệm với Trần Trường.

 

Các tổ chức bảo vệ dân quyền bênh vực cho quyền tự do biểu đạt của Trần Trường trước tòa và một vị chánh án đã thừa nhận việc làm của ông được Hiến pháp bảo vệ.

 

Nhưng rồi chủ nhân khu thương mại hủy bỏ hợp đồng thuê mướn cơ sở của Trần Trường vì hành động của ông đã đem đến những bất an, làm cản trở việc buôn bán tại khu vực. Giới chức trách khám tiệm và còn tìm ra những bằng chứng ông sang băng lậu.

 

Hết hợp đồng thuê mướn, các biểu tượng cộng sản trong tiệm bị dẹp bỏ. Thế là vụ việc được giải quyết.

 

Diễn biến của sự kiện này được ghi lại trong phim tài liệu “Saigon, USA” do Lindsey Jang và Robert C. Winn thực hiện năm 2003 và đã được chiếu trên hệ thống truyền hình PBS của Mỹ.

 

Trong phim, nhiều người Việt cho rằng hành động của Trần Trường khi đem cờ đỏ sao vàng và hình Hổ Chí Minh treo giữa Little Saigon là hành động mang tính khiêu khích. Nhà văn Andrew Lâm so sánh việc làm đó như đem hình Hitler vào nơi có đông người Do Thái sinh sống hay đem hình Fidel Castro đến Little Havana.

 

Sau vụ Trần Trường, nhiều nơi trên đất Hoa Kỳ người Việt đã vận động các dân cử từ cấp tiểu bang, xuống đến quận hạt, thành phố đưa ra những nghị quyết chọn lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của người Việt tự do.

 

Nhiều thành phố như Westminster, Garden Grove, Santa Ana, San Jose còn có những nghị quyết đòi hỏi những ai đón tiếp các phái đoàn cộng sản Việt Nam phải thông báo cho thành phố biết trước hai tuần để có đủ thời giờ và nhân lực chuẩn bị giữ an ninh và đối phó với người biểu tình.

 

Các quan chức nhà nước Việt Nam như Bí thư Lê Thanh Hải, các Thứ trưởng Ngoại giao phụ trách về người Việt ở nước ngoài là Nguyễn Phú Bình, Nguyễn Thanh Sơn, Vũ Hồng Nam đến California cũng chỉ tiếp xúc với một số doanh nhân tại cơ sở thương mại hay nhà riêng của họ.

 

Năm 2007 Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đến California đã chọn một khách sạn tại thành phố Dana Point ở cực nam Quận Cam, khá xa trung tâm Little Saigon, để gặp gỡ người Việt, nhưng bên ngoài vẫn có hàng nghìn người biểu tình phản đối.

 

Hùng Cửu Long đến Mỹ, mang cờ đỏ đi nhiều nơi không bị khó khăn hay phản đối, nhưng khi đến Little Saigon gặp sự cố nên có ý kiến cho rằng ông không được tự do biểu đạt ở đó.

 

Xin kể lại câu chuyện vui sau đây được loan truyền trong giới sinh viên Đại học Berkeley vào những năm đầu thập niên 1980.

 

Một sinh viên Mỹ và một sinh viên Nga ngồi nói chuyện với nhau về quyền tự do biểu tình và phát biểu chính kiến ở nước mình.

 

Sinh viên Mỹ nói ở Hoa Kỳ người dân được quyền chống chính phủ mà không sợ bị cảnh sát bắt. Bằng chứng là thường có người biểu tình trước Bạch Ốc la lớn “Đả đảo Reagan” mà cảnh sát đứng đó không bắt giam ai hết.

 

Đến lượt mình, anh sinh viên Nga kể rằng ở nước anh cũng tự do như thế thôi. Nhiều người đứng trước Điện Cẩm Linh ở Quảng trường Đỏ la lớn “Đả đảo Reagan” mà cảnh sát cũng đâu có bắt ai bỏ tù.

 

[Nguồn: VOA]

blank

H01: Thành phố Chicago trước đây có McCormick Freedom Museum là nơi trưng bày những sự kiện và tài liệu về Tu chính án Số 1 (Ảnh: Bùi Văn Phú)


blank

H02: Quyền tự do biểu đạt là quan trọng trong đời sống Mỹ (Ảnh: Bùi Văn Phú)


blank

H03: Toàn văn Tu chính án Số 1 (Ảnh: Bùi Văn Phú)


blank

H04: Phim tài liệu “Saigon, USA” đã được chiếu trên hệ thống truyền hình PBS, Hoa Kỳ (ảnh: Truyền hình KOCE)


blank

H05: Hùng Cửu Long sau khi bị đuổi khỏi thương xá Phước Lộc Thọ và được cảnh sát bảo vệ (Ảnh: Facebook Nguyen Van Ly)

 


.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những người đấu tranh cho quyền hợp pháp của di dân có trong Tu chính án thứ Tư và thứ Năm của Hiến Pháp, vui mừng gọi phán quyết của chánh án liên bang hôm thứ Sáu 11/7 là “chiến thắng.” Chánh án Maame E. Frimpong ra phán quyết các cảnh sát di trú ở Nam California phải tạm dừng việc bắt giữ, tra hỏi di dân chỉ dựa vào chủng tộc hoặc ngôn ngữ Tây Ban Nha. Nhưng Jaime Alanís Garcia, 57 tuổi, người làm việc ở nông trại Glass House Farms, quận Ventura 10 năm, đã không có cơ hội vui với chiến thắng tạm thời này. Với ông, và gia đình ông, tất cả đã quá muộn. ICE đã thực hiện cuộc đột kích quy mô lớn ở nông trại Glass House Farms gần Camarillo, quận Ventura hôm thứ Năm 10/7. Đoạn video ghi lại cảnh những chiếc xe bọc thép có chữ Police rượt đuổi theo nhóm nông dân tháo chạy hoảng loạn. Càng chạy, xe càng lao tới, bất kể có người đang cố bám vào đầu xe để chặn bánh xe lăn. Súng hơi, đạn cay mù mịt trên cánh đồng từng rất yên ả với những cây cà chua, dưa leo, và cây cannabis có giấy phép.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đang đe dọa áp đặt mức thuế cao hơn nữa đối với hàng hóa nhập khẩu từ Liên minh châu Âu (EU), đặc biệt là dược phẩm. Thông qua các vòng đàm phán mới, EU hiện đang nỗ lực tìm cách ngăn chặn nguy cơ này. Tuy nhiên, triển vọng đạt được thỏa thuận vẫn rất mong manh, trong khi mức thiệt hại kinh tế dự kiến đối với EU có thể lên đến khoảng 750 tỷ đô la, một con số khổng lồ.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Có một câu hỏi đã ám ảnh tôi suốt gần mười năm: Làm sao mà một nửa nước Mỹ nhìn Donald Trump mà không thấy ông ta đáng ghê tởm về mặt đạo đức? Một người luôn nói dối, gian lận, phản bội, tàn nhẫn và tham nhũng một cách công khai như vậy mà hơn 70 triệu người vẫn chấp nhận ông ta, thậm chí còn ngưỡng mộ. Việc gì đã khiến cả một xã hội trở nên chai lì về mặt đạo đức như vậy? Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện. Câu chuyện này, phần lớn dựa trên tư tưởng của nhà triết gia đạo đức Alasdair MacIntyre, một người mới qua đời vào tháng Năm vừa rồi, thọ 94 tuổi. Ông là một trong những nhà trí thức lớn hiếm hoi dám đào tận gốc sự suy đồi đạo lý của thế giới Tây phương, và của nước Mỹ hiện nay.
Donald Trump không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm. Ông từng úp mở chuyện tái tranh cử nhiệm kỳ thứ ba, khiến không ít đối thủ phải giật mình. Nhưng trước mắt, Trump đang phải đối mặt với một quy luật lịch sử đã từng làm khó các vị Tổng thống khác: lời nguyền nhiệm kỳ hai. Từ trước đến nay, có đến 21 Tổng thống Mỹ bước vào nhiệm kỳ hai, nhưng không một ai đạt được thành tựu tương đương như giai đoạn đầu tiên. Thành tích nhiệm kỳ hai thường tụt dốc – từ thiếu sức sống, mờ nhạt cho đến những giai đoạn đầy biến động hoặc thậm chí thảm khốc. Người dân không còn hài lòng, tổng thống bắt đầu mệt mỏi, và không còn hướng đi rõ ràng cho tương lai.
Trong bài viết “Thế thời không phải thế” đăng trên Việt Báo ngày 4 tháng 4 về sau 100 ngày hành xử của tổng thống Trump (*), tôi có dự đoán rằng bên Dân Chủ sẽ giữ thế im lặng nhiều hơn lên tiếng ồn ào chống những việc làm của ông Trump và đảng Cộng Hòa vì muốn ông Trump tự sa lầy dẫn đến hậu quả đảng Cộng Hòa sẽ bị mất ghế, mất chủ quyền đa số trong lưỡng viện quốc hội quốc gia. Cho đến nay gần sáu tháng tổng thống, ông Trump vẫn tiếp tục gây hấn với thế giới và một số lớn thành phần dân chúng Mỹ và đảng đối lập vẫn giữ sự im lặng, thỉnh thoảng vài người lên tiếng một cách yếu ớt, kiểu Tôn Tẩn đối phó với Bàng Quyên.
Ngày 12/6/2025, từ văn phòng làm việc tại gia của mình ở Washington DC, ký giả, xướng ngôn viên kỳ cựu gần 28 năm của ABC News, Terry Moran loan báo đơn giản: “Có lẽ các bạn đã biết, tôi không thuộc về nơi đó nữa. Tôi sẽ ở đây, tại nền tảng Substack này. Có rất nhiều việc mà tất cả chúng ta cần phải làm trong thời gian đất nước quá nhiều vết nứt. Tôi sẽ tiếp tục tường thuật, phỏng vấn, để gửi đến các bạn sự thật, với tư cách là một nhà báo độc lập. Tôi là một ký giả độc lập.” Từ hôm đó, Terry Moran chính thức bước ra khỏi “luật chơi” của truyền thông dòng chính. Và cũng ngay ngày hôm đó, Terry Moran là danh khoản xếp thứ hạng đầu tiên (#1) về số người theo dõi (follower), số “subscriber” trả phí theo tháng và năm.
Ngày 2/7/2025 Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump thông báo ngắn gọn trên mạng xã hội Truth rằng Việt-Mỹ đã thỏa thuận để Hoa Kỳ áp thuế 20% lên hàng hóa nhập khẩu từ Việt Nam và 40% trên hàng hóa trung chuyển qua Việt Nam; ngược lại Việt Nam đánh thuế 0% vào hàng hóa mua của Mỹ...
Ngài tự nhận trọn đời ngài chỉ là một nhà sư đơn giản, nhưng sóng gió tiền định đã đưa ngài vào ngôi vị Đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 để gánh vác chức lãnh đạo cả đạo và đời cho dân tộc Tây Tạng từ khi ngài còn thơ ấu. Ngài từ những ngày mới lớn, miệt mài tu học theo lời Đức Phật dạy về hạnh từ bi và trí tuệ, nhưng từ khi chưa đủ tuổi thành niên đã chứng kiến khắp trời khói lửa chinh chiến để tới lúc phải đào thoát, vượt nhiều rặng núi Hy Mã Lạp Sơn để xin tỵ nạn tại Ấn Độ.
Zohran Mamdani tuyên bố tranh cử thị trưởng New York vào tháng 10/2024. Khi đó, phần lớn New York vẫn không biết đến vị lập pháp tiểu bang 33 tuổi này là ai. Ngày 1/7/2025, Zohran Mamdani chính thức đánh bại cựu Thống đốc Andrew Cuomo, chiến thắng vòng bầu cử sơ bộ cuộc tranh cử thị trưởng New York vào tháng 11/2025.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.