Hôm nay,  

Muôn Năm

17/12/201600:01:00(Xem: 10471)

MUÔN NĂM

Tặng Bùi Đường

 

Lưu Na

 

Lễ Tạ Ơn tôi có một món quà từ anh bạn mới quen nhưng khá tâm đắc.  Thư anh rất ngắn nhưng lời lẽ thật thú vị:

Nghe đồn có người thích nhạc sến. gửi hắn nghe cho vui

Tình Bolero - Tập 1 - Full HD (23/01/2015 - Angela)”

(https://www.youtube.com/watch?v=mbrObhjSBhw )

 
Tôi mê nhạc sến, dứt khoát là vậy rồi, nên tôi chịu khó ngồi gắn mắt vào màn ảnh computer hơn một giờ đồng hồ – một việc không thú vị chút nào – để xem cho hết chương trình Tình Bolero tập I.

Những gì tôi hằng thấy và hằng nghĩ về các chương trình nhạc thời nay hiện ra đầy đủ trong khúc video này.
 

Trước hết, chúng ta, trong cũng như ngoài Việt Nam, quá mải theo thị hiếu mà quên mất phẩm chất của bài hát.  Hầu như bài hát nào cũng nhảy múa um sùm loạn cả lên, dù là ca ngợi “em gái vườn quê!”  Thì xem cho vui, nhưng gai mắt quá, nhạc bolero êm ả, lời lẽ thiết tha, nội dung mộc mạc, tất cả bị màu sắc và bộ điệu phá tan hoang.  Chỗ này phải khen phần trình diễn của ca sĩ Phương Dung, một ca sĩ đàn chị trong tuổi 70 mà hát giọng vẫn mượt mà, thích hợp với nội dung bài hát và dàn dựng sân khấu cũng vừa phải không phản bội với ý nghĩa ca khúc. 
 

Với lớp ca sĩ trẻ hơn, phải khen ngợi Ngọc Ánh.  Là ca sĩ hát nhạc rock và heavy metal, nhưng khi hát bài “Hàn Mạc Tử” Ngọc Ánh đã hát với giọng ngọt ngào láy đúng chỗ và không thêm những nốt ngân láy kiểu nhạc Jaz/Blues hay ầm ự của nhạc “đen,” mà các ca sĩ có chút tên tuổi đều gắn vào hầu hết mọi bài mình hát.  Phần trình diễn của Ngọc Ánh có thêm chút ngộ nghĩnh, lúc cô xoay xoay bộ dạng lảo đảo của người say khi hát câu “trời đất như quay cuồng cho hồn phách vút lên cao.”  Ngộ nghĩnh, chứ đó là lối đóng kịch sân khấu nhỏ của thời xưa, cái thời mà bài Hàn Mạc Tử ra đời cùng với vở cải lương do Bạch Tuyết Hùng Cường Trang Bích Liễu Kim Ngọc cùng diễn trên sân khấu Dạ Lý Hương (yes, tôi cũng mê cải lương!)  Điều này gợi cho tôi một ý nghĩ: muốn làm sống lại cái cũ thì trước hết phải đến với nó như nó là, hiểu nó để hòa với nó – dòng nhạc bolero hay nhạc sến, rồi mới mong tìm thấy cái phần có thể thêm bớt cho giàu có hơn lên mà không chõi hay xóa nhòa nguyên bản.
 

Cụ thể chính là phần trình diễn của Cẩm Ly hát Bạc Trắng Lửa Hồng của Khánh Băng.  Cẩm Ly hát êm đềm đúng mức (không quá nức nở không quá sướt mướt đau thương), cách diễn tả cũng chừng mực không quá “kịch.”  Màu sắc quần áo của Cẩm Ly là của thời nay, nhưng nó dịu dàng không lòe loẹt, chỉ gợi cảm giác nhớ nhung nên tôi không thấy xa lạ với bài hát.  Phần trình diễn của Cẩm Ly đáng ra toàn bích nếu không thấy phần phụ diễn của đoàn đám cưới với các phù rể một tay dắt phù dâu một tay để sau lưng như các nhân viên nhà hàng Tàu lúc phục vụ bàn tiệc!!!  Xin tha cái tội bới lông tìm vết vạch lá tìm sâu!
 

Tôi đang chán đời, sống để chờ chết, đột nhiên có người tặng món quà “tủ” bèn thấy cảm kích.  Trong mùa Tạ Ơn tôi muốn cảm ơn những người đã cho tôi nghe lại âm điệu xưa, biết thêm chuyện ngộ (Khánh Băng có viết nhạc sến), cảm ơn luôn cả những hoàn cảnh chắc là không mấy gì vui để nảy sinh ra những bài nhạc sến.  Nhạc sến muôn năm.

  

Lưu Na

11202016

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 14-3-1988, Trung cộng đã nổ súng tấn công và chiếm đóng bãi đá Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa. Sau đó Trung cộng đơn phương tuyên bố bãi đá Gạc Ma nằm trong đường lưỡi bò thuộc lãnh hải Trung Hoa.
Trong thời gian gần đây, nhiều nhân vật trong chuyên mục này có nhắc đến những vấn đề liên quan đến văn hóa Việt Nam ở Mỹ: bảo tồn văn hóa Việt Nam ở hải ngoại, dự án xây dựng Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam… Những vấn đề này làm tôi tự đặt lại một câu hỏi đã cũ nhưng luôn luôn mới đối với người Việt chúng ta: đặc trưng của nền Văn Hóa Việt Nam là gì?
Khoảng 30 năm trước, về đề tài phục quốc tôi có viết một tiểu luận tựa là "Tìm đường gai góc mà đi". Đó là bài viết về những người đi theo kháng chiến của phó đề đốc Hoàng Cơ Minh. Vào thời kỳ 75, bỏ nước ra đi chẳng mấy ai nghĩ đến đường về. Qua đến đầu thập niên 80, niềm đau bại trận thấm vào xương tủy. Trong lúc đó quê nhà điêu đứng lầm than.
Sở hữu và hậu quả của súng đạn cá nhân tại Hoa Kỳ là vấn đề hết sức phức tạp đang được thảo luận sôi nổi.
Ở đâu cũng có ăn chơi. Ăn chơi ở mỗi nơi, mổi khác. Ở Nam kỳ thời xưa, Chợ lớn là đất ăn chơi. Mà phải ở khu phố cuối đường Thủy binh (Rue des Marins), tức Đại lộ Trần Hưng Đạo ngày nay nối dài cho tới một Công trường ở giửa có trụ đèn 5 ngọn. Từ đây đi ra phía bờ sông, có cây cầu dành cho người đi bộ tên là cầu Palikao, người Việt nam gọi là cầu Ba cẳng vì cầu này có 3 chân.
(Thân tặng độc giả Việt Báo: Bác sĩ Hiệp, cựu thiếu tá HQ Nguyễn Tích Lai, cựu Đại Úy Hải Quân Nguyễn Văn Sáu (Bịnh Viện Hải Quân), Thiếu Tá KQ Đoàn Văn Long, Trần Văn Tâm, cựu Trưởng Ty Y Tế Côn Sơn, và Ái Nguyễn, Kỹ Thương Ngân Hàng.)
Giờ giấc là thước đo thời gian của mọi việc.
(LTS: Tiến sĩ Nguyễn Viết Kim từng làm việc ở NASA. Trong bài này, kể lại một số chặng đường gian nan của NASA, từ thất bại kỹ thuật để vươn tới những tầm xa không gian. Và hiện nay, tuy trở ngạị về ngân sách, nhưng giới khoa học vẫn không ngừng nhìn xa hơn vào vũ trụ.)
Này em! Lịch sử sẽ đổi thay nếu bắt đầu bằng chữ "nếu". Mà không hẳn trong lịch sử.! Trong tình yêu và đời mình cũng vậy. Bởi chúng mình như hai chiếc lá xanh trên rừng cây đời xinh tươi. Hay như hai chiếc lá vàng vật vờ theo mệnh đời trôi nổi. Chuyện chúng mình sẽ khác đi nhiều lắm với chữ “nếu”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.