Hôm nay,  

Muôn Năm

17/12/201600:01:00(Xem: 10556)

MUÔN NĂM

Tặng Bùi Đường

 

Lưu Na

 

Lễ Tạ Ơn tôi có một món quà từ anh bạn mới quen nhưng khá tâm đắc.  Thư anh rất ngắn nhưng lời lẽ thật thú vị:

Nghe đồn có người thích nhạc sến. gửi hắn nghe cho vui

Tình Bolero - Tập 1 - Full HD (23/01/2015 - Angela)”

(https://www.youtube.com/watch?v=mbrObhjSBhw )

 
Tôi mê nhạc sến, dứt khoát là vậy rồi, nên tôi chịu khó ngồi gắn mắt vào màn ảnh computer hơn một giờ đồng hồ – một việc không thú vị chút nào – để xem cho hết chương trình Tình Bolero tập I.

Những gì tôi hằng thấy và hằng nghĩ về các chương trình nhạc thời nay hiện ra đầy đủ trong khúc video này.
 

Trước hết, chúng ta, trong cũng như ngoài Việt Nam, quá mải theo thị hiếu mà quên mất phẩm chất của bài hát.  Hầu như bài hát nào cũng nhảy múa um sùm loạn cả lên, dù là ca ngợi “em gái vườn quê!”  Thì xem cho vui, nhưng gai mắt quá, nhạc bolero êm ả, lời lẽ thiết tha, nội dung mộc mạc, tất cả bị màu sắc và bộ điệu phá tan hoang.  Chỗ này phải khen phần trình diễn của ca sĩ Phương Dung, một ca sĩ đàn chị trong tuổi 70 mà hát giọng vẫn mượt mà, thích hợp với nội dung bài hát và dàn dựng sân khấu cũng vừa phải không phản bội với ý nghĩa ca khúc. 
 

Với lớp ca sĩ trẻ hơn, phải khen ngợi Ngọc Ánh.  Là ca sĩ hát nhạc rock và heavy metal, nhưng khi hát bài “Hàn Mạc Tử” Ngọc Ánh đã hát với giọng ngọt ngào láy đúng chỗ và không thêm những nốt ngân láy kiểu nhạc Jaz/Blues hay ầm ự của nhạc “đen,” mà các ca sĩ có chút tên tuổi đều gắn vào hầu hết mọi bài mình hát.  Phần trình diễn của Ngọc Ánh có thêm chút ngộ nghĩnh, lúc cô xoay xoay bộ dạng lảo đảo của người say khi hát câu “trời đất như quay cuồng cho hồn phách vút lên cao.”  Ngộ nghĩnh, chứ đó là lối đóng kịch sân khấu nhỏ của thời xưa, cái thời mà bài Hàn Mạc Tử ra đời cùng với vở cải lương do Bạch Tuyết Hùng Cường Trang Bích Liễu Kim Ngọc cùng diễn trên sân khấu Dạ Lý Hương (yes, tôi cũng mê cải lương!)  Điều này gợi cho tôi một ý nghĩ: muốn làm sống lại cái cũ thì trước hết phải đến với nó như nó là, hiểu nó để hòa với nó – dòng nhạc bolero hay nhạc sến, rồi mới mong tìm thấy cái phần có thể thêm bớt cho giàu có hơn lên mà không chõi hay xóa nhòa nguyên bản.
 

Cụ thể chính là phần trình diễn của Cẩm Ly hát Bạc Trắng Lửa Hồng của Khánh Băng.  Cẩm Ly hát êm đềm đúng mức (không quá nức nở không quá sướt mướt đau thương), cách diễn tả cũng chừng mực không quá “kịch.”  Màu sắc quần áo của Cẩm Ly là của thời nay, nhưng nó dịu dàng không lòe loẹt, chỉ gợi cảm giác nhớ nhung nên tôi không thấy xa lạ với bài hát.  Phần trình diễn của Cẩm Ly đáng ra toàn bích nếu không thấy phần phụ diễn của đoàn đám cưới với các phù rể một tay dắt phù dâu một tay để sau lưng như các nhân viên nhà hàng Tàu lúc phục vụ bàn tiệc!!!  Xin tha cái tội bới lông tìm vết vạch lá tìm sâu!
 

Tôi đang chán đời, sống để chờ chết, đột nhiên có người tặng món quà “tủ” bèn thấy cảm kích.  Trong mùa Tạ Ơn tôi muốn cảm ơn những người đã cho tôi nghe lại âm điệu xưa, biết thêm chuyện ngộ (Khánh Băng có viết nhạc sến), cảm ơn luôn cả những hoàn cảnh chắc là không mấy gì vui để nảy sinh ra những bài nhạc sến.  Nhạc sến muôn năm.

  

Lưu Na

11202016

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Bài nói chuyện trong Hội Thảo Biển Đông tại Quận Cam hôm Thứ Bảy 4/8/2012.)
Vấn đề Trung Quốc của Thế Giới và Vấn đề Trung Quốc của Việt Nam
Tôi đang huân tập một đức tính: Hễ có ai chửi tôi, nhục mạ, bôi lọ tôi…tôi sẽ nhẫn nhục không trả lời. Nếu buộc phải trả lời tôi sẽ dùng lời lẽ ôn hòa, không dùng lời thô tục, hung dữ… để trình bày rõ sự việc, để mọi người được biết… mà không làm tổn thương đến người đang công kích hay thù hận tôi. Đức Phật dạy rằng “Muôn loài chúng sinh đều bình đẳng”.
Trong các cuộc tranh đua thể thao, người ta chỉ trao cho người thắng 3 loại huy chương: Vàng - hạng nhất, Bạc - hạng nhì, và Đồng - hạng ba… Kết thúc trận đấu mà đứng “hạng 4” thì phải về tay không; bởi vì chưa có ai nghĩ ra chuyện có nên làm thêm cái “huy chương Chì” (? hay thau?) để trao cho người về hạng 4...
Nói về những người phụ nữ. Thông tin đầu tháng 7/2012 cho biết bà bác sĩ Lakshmi Sehgal người Ấn độ vừa qua đời hôm 3/7 hưởng thọ 97 tuổi. Khi bà còn sống thế giới ít nói đến bà.
Những hành động mang tính chất khiêu khích của Trung Quốc trong Tháng 7 (đơn phương thiết lập bộ chỉ huy quân sự và Hội đồng đại biểu nhân dân “thành phố Tam Sa” trên đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng sa) và Tháng 8 (đưa 23 ngàn tàu đánh cá với gần 100 ngàn ngư dân rầm rộ chưa từng thấy đến đánh bắt hải sản tại vùng biển quanh hai quần đảo Hoàng sa và Trườn gsa),
...luật này lên đến gần 10.000 trang rồi mà vẫn chưa xong...
Tuy còn ba tháng nữa mới đến ngày bầu cử (6 tháng 11, 2012) nhưng người ta đã thấy hai đảng rục rịch vận-động nhắm vào lá phiếu của người Mỹ gốc Á-châu Thái-bình-dương (AC-TBD). 
Thay lời mở đầu: Người viết không phải là khoa học gia, cũng chẳng là nhà vật lí học nên với khả năng hạn hẹp của mình, chắc chắn không tránh khỏi những sơ sót khi dùng những từ chuyên môn trong bài này. Kính mong quí vị thức giả, chuyên gia trong ngành lượng thứ và chỉ giáo cho. Xin trân trọng cám ơn.
Đây là một đề tài vô cùng nhạy cảm, tế nhị thuộc vào loại cấm kỵ hàng đầu trong các vấn đề cấm kỵ tabou. Đó là vấn đề vợ bạo hành chồng hay “gà mái đá gà cồ”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.