Hôm nay,  

Muôn Năm

17/12/201600:01:00(Xem: 11177)

MUÔN NĂM

Tặng Bùi Đường

 

Lưu Na

 

Lễ Tạ Ơn tôi có một món quà từ anh bạn mới quen nhưng khá tâm đắc.  Thư anh rất ngắn nhưng lời lẽ thật thú vị:

Nghe đồn có người thích nhạc sến. gửi hắn nghe cho vui

Tình Bolero - Tập 1 - Full HD (23/01/2015 - Angela)”

(https://www.youtube.com/watch?v=mbrObhjSBhw )

 
Tôi mê nhạc sến, dứt khoát là vậy rồi, nên tôi chịu khó ngồi gắn mắt vào màn ảnh computer hơn một giờ đồng hồ – một việc không thú vị chút nào – để xem cho hết chương trình Tình Bolero tập I.

Những gì tôi hằng thấy và hằng nghĩ về các chương trình nhạc thời nay hiện ra đầy đủ trong khúc video này.
 

Trước hết, chúng ta, trong cũng như ngoài Việt Nam, quá mải theo thị hiếu mà quên mất phẩm chất của bài hát.  Hầu như bài hát nào cũng nhảy múa um sùm loạn cả lên, dù là ca ngợi “em gái vườn quê!”  Thì xem cho vui, nhưng gai mắt quá, nhạc bolero êm ả, lời lẽ thiết tha, nội dung mộc mạc, tất cả bị màu sắc và bộ điệu phá tan hoang.  Chỗ này phải khen phần trình diễn của ca sĩ Phương Dung, một ca sĩ đàn chị trong tuổi 70 mà hát giọng vẫn mượt mà, thích hợp với nội dung bài hát và dàn dựng sân khấu cũng vừa phải không phản bội với ý nghĩa ca khúc. 
 

Với lớp ca sĩ trẻ hơn, phải khen ngợi Ngọc Ánh.  Là ca sĩ hát nhạc rock và heavy metal, nhưng khi hát bài “Hàn Mạc Tử” Ngọc Ánh đã hát với giọng ngọt ngào láy đúng chỗ và không thêm những nốt ngân láy kiểu nhạc Jaz/Blues hay ầm ự của nhạc “đen,” mà các ca sĩ có chút tên tuổi đều gắn vào hầu hết mọi bài mình hát.  Phần trình diễn của Ngọc Ánh có thêm chút ngộ nghĩnh, lúc cô xoay xoay bộ dạng lảo đảo của người say khi hát câu “trời đất như quay cuồng cho hồn phách vút lên cao.”  Ngộ nghĩnh, chứ đó là lối đóng kịch sân khấu nhỏ của thời xưa, cái thời mà bài Hàn Mạc Tử ra đời cùng với vở cải lương do Bạch Tuyết Hùng Cường Trang Bích Liễu Kim Ngọc cùng diễn trên sân khấu Dạ Lý Hương (yes, tôi cũng mê cải lương!)  Điều này gợi cho tôi một ý nghĩ: muốn làm sống lại cái cũ thì trước hết phải đến với nó như nó là, hiểu nó để hòa với nó – dòng nhạc bolero hay nhạc sến, rồi mới mong tìm thấy cái phần có thể thêm bớt cho giàu có hơn lên mà không chõi hay xóa nhòa nguyên bản.
 

Cụ thể chính là phần trình diễn của Cẩm Ly hát Bạc Trắng Lửa Hồng của Khánh Băng.  Cẩm Ly hát êm đềm đúng mức (không quá nức nở không quá sướt mướt đau thương), cách diễn tả cũng chừng mực không quá “kịch.”  Màu sắc quần áo của Cẩm Ly là của thời nay, nhưng nó dịu dàng không lòe loẹt, chỉ gợi cảm giác nhớ nhung nên tôi không thấy xa lạ với bài hát.  Phần trình diễn của Cẩm Ly đáng ra toàn bích nếu không thấy phần phụ diễn của đoàn đám cưới với các phù rể một tay dắt phù dâu một tay để sau lưng như các nhân viên nhà hàng Tàu lúc phục vụ bàn tiệc!!!  Xin tha cái tội bới lông tìm vết vạch lá tìm sâu!
 

Tôi đang chán đời, sống để chờ chết, đột nhiên có người tặng món quà “tủ” bèn thấy cảm kích.  Trong mùa Tạ Ơn tôi muốn cảm ơn những người đã cho tôi nghe lại âm điệu xưa, biết thêm chuyện ngộ (Khánh Băng có viết nhạc sến), cảm ơn luôn cả những hoàn cảnh chắc là không mấy gì vui để nảy sinh ra những bài nhạc sến.  Nhạc sến muôn năm.

  

Lưu Na

11202016

 



Trong hơn ba năm - chính xác là 1,016 ngày - Trung Quốc đã đóng cửa với cả thế giới. Hầu hết sinh viên nước ngoài rời khỏi đất nước khi bắt đầu đại dịch. Khách du lịch đã ngừng đến tham quan. Các nhà khoa học Trung Quốc đã ngừng tham dự các hội nghị nước ngoài. Các giám đốc điều hành người nước ngoài bị cấm quay trở lại công việc kinh doanh của họ ở Trung Quốc. Vì vậy, khi Trung Quốc mở cửa biên giới vào ngày 8 tháng 1, từ bỏ những tàn tích cuối cùng của chính sách “không covid”, việc đổi mới tiếp xúc thương mại, trí tuệ và văn hóa sẽ có những hậu quả to lớn, mà phần nhiều là lành tính.
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.
Bài viết này sẽ đối chiếu câu chuyện Niêm Hoa Vi Tiếu trong Thiền Tông với một số Kinh trong Tạng Pali, để thấy Thiền Tông là cô đọng của nhiều lời dạy cốt tủy của Đức Phật. Tích Niêm Hoa Vi Tiếu kể rằng một hôm trên núi Linh Thứu, Đức Thế Tôn lặng lẽ đưa lên một cành hoa. Đại chúng ngơ ngác không hiểu, duy ngài Ma Ha Ca Diếp mỉm cười. Đức Phật nói: “Ta có Chánh pháp vô thượng, Niết bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, pháp môn vi diệu, bất lập văn tự, truyền ngoài giáo pháp, nay trao cho Ca Diếp.” Tích này không được ghi trong các Kinh
Việt Nam bước vào năm 2023 với những tín hiệu xấu về chính trị, dẫn đầu bằng cuộc cách chức hai Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam...
Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1995, hai mươi năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, khép lại một trang sử thù nghịch kéo dài nhiều thập niên trên chiến trường và chính trường ngoại giao. Cơ hội để Việt Nam và Hoa Kỳ nối lại quan hệ đã có không lâu sau khi cuộc chiến kết thúc, nhưng Hà Nội để mất cơ hội bắt tay với Washington vào những năm cuối thập niên 1970...
Tù Tây cũng bị hành cho tới bến, chứ đừng có mà tưởng bở nhá. Xin trích dẫn một câu, chỉ một câu thôi, trong Hồi Ký Hoả Lò của Thuợng Nghị Sĩ John McCain: "Họ đánh tôi dập vùi, đánh tôi bất tỉnh. Họ liên tục hăm dọa:“Mày sẽ không nhận được bất kỳ chữa trị thuốc men gì cho đến khi mày mở miệng.” Tây/Ta gì thì cũng chết bà với chúng ông ráo trọi!
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Từ năm 1999, từ lúc lên nắm quyền cai trị nước Nga cho đến nay, Putin đã đưa quốc gia này vào bốn cuộc chiến tranh. Sau Chechnya, Georgia, Syria, nay là Ukraine. Trước Ukraine, các cuộc chiến kia chỉ là những cuộc chiến nhỏ, đối thủ yếu, không có sự hỗ trợ của thế giới bên ngoài, và Putin chiến thắng dễ dàng. Khi xua đại quân sang xâm lăng Ukraine vào hôm 24/2/2022, Putin cũng tin tưởng là chỉ trong vài tuần, hoặc nhiều lắm là ba bốn tháng, Kyiv sẽ đầu hàng vô điều kiện. Nhưng sự thật ngày nay, trên chiến trường cũng như mặt trận chính trị, kinh tế, cho thấy Putin đang thua và thua đậm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.