Hôm nay,  

Think Outside The Box

03/02/201706:32:00(Xem: 7052)

 

THINK OUTSIDE THE BOX

  

Đầu tiên là tuyên bố sẽ bỏ xứ mà đi Canada để rồi quê cơ muối mặt ở lại đi biểu tình hò hét, chận đường, chận xe, đập phá hôi của cửa hàng. Vẫn chưa thỏa mãn giờ lại biểu tình ở phi trường. Cô ca sĩ Madonna còn đòi đánh bom Nhà Trắng đang bị luật pháp hỏi thăm, nằm im thin thít.

Tất cả chỉ vì muốn chống lại những việc làm của ông Tổng thống Trump. Quả thật nước Mỹ còn có nhiều người với trình độ ý thức quá kém cõi. Họ nên đi đến Trung Đông mà sống để có cơ hội học hỏi thêm chứ còn xin di dân qua Canada thì chưa chắc sẽ được chấp nhận.

Những việc lộn xộn đang xảy ra ở Mỹ và một vài xứ Hồi Giáo đều nằm trong kế hoạch tác chiến của ông Trump. Ông ta sẽ cám ơn cho việc những ai chống đối ông ta đang lộ nguyên chân tướng cho cả thế giới ngắm nhìn chán nản.

Càng biểu tình, thưa kiện, chống đối, hay ăn miếng trả miếng như các lãnh tụ của Iran, Trung Cộng... lại càng dễ cho ông Trump thi hành chánh sách mà ông ta và đại đa số dân chúng Mỹ đang mong muốn theo cái thế Bất Chiến Tự Nhiên Thành.

Thử hỏi người bình thường có chút ít tri thức căn bản đang cần cù làm ăn, tôn trọng luật pháp và đóng thuế đầy đủ hàng năm sẽ nghĩ gì khi nhìn bộ dạng cùng ngôn từ của phe chống đối? Dân Mỹ sẽ nghĩ gì khi thấy Iran trả thù bằng cách ra lịnh cấm người mang quốc tịch Mỹ nhập cảnh? Hoặc là nghĩ sao khi nghe Trung Cộng hò hét sẽ đè bẹp Mỹ quốc nếu có chiến tranh? Không cho người Hồi giáo quá khích vào Mỹ thì có chết ai không? Khi nghi ngờ ai đó thì mình đóng cửa nhà là chuyện đương nhiên bình thường.

Ông Trump đang làm những bước đầu cho những việc mà nước Mỹ muốn làm và đã có kế hoạch từ lâu. Bất kể Trump hay Clinton hoặc Bush em... Ai làm tổng thống trong nhiệm kỳ này cũng đều phải thi hành thôi.

Đã từ sau thế chiến thứ hai Mỹ quốc luôn có những kế hoạch dài hạn và rồi các người cầm quyền lần lượt thi hành bài bản từng bước một cho đến khi đạt được kết quả theo nguyên tắc Chính quyền Mỹ làm việc cho dân và nước Mỹ. Tùy theo đảng phái hay người làm tổng thống hoặc tình hình hiện tại mà phương án có thể khác nhau nhưng cuối cùng vẫn là chung một một mục tiêu.

Lấy một thí dụ đơn giản về việc số tiền Mỹ nợ của Tàu. Nước Mỹ nhận thấy số nợ tăng lên quá lớn nên phải tìm cách giải quyết. Bà Clinton thì tính giao Taiwan cho Tàu để trừ nợ còn ông Trump thì có cách khác nhưng cuối cùng rồi thì cũng xù nợ một cách hợp pháp.

Mục tiêu chính trị ở Trung Đông đã hoàn thành, dân chúng lẫn chính quyền ở các xứ Hồi giáo chia năm xẻ bảy, giá dầu xuống dưới vốn sản xuất chẳng còn nước nào có thể uy hiếp Mỹ quốc trong vòng vài mươi năm tới. Giờ thì phải tính chuyện rút tay ra. Cũng gần giống như chuyện chiến tranh VN ngày nào.

Có cách nào hay và được lòng dân hơn là tạo ra những tình huống cho dân Mỹ thấy những điều xấu xa ở những nơi đó mà kêu gọi chính phủ Mỹ rút quân về để mặc cho chúng nó giết hại lẫn nhau.

Mỹ rời VN 1975 thì 1979 Tàu cộng và Bắc Việt đã chơi nhau toé khói.

Không được đi Iran hả? Thì đỡ phải ngồi tù tốn tiền chuộc mạng.

Trong nước thì từ lâu rồi vấn nạn welfare ngày càng to lớn rất khó giải quyết một cách êm ả được nhưng bây giờ trong tình trạng ngân sách eo hẹp thì phải làm thôi. Cái cách hay nhứt là để cho toàn dân thấy rõ bộ dạng lẩn cách ăn nói hoặc hành xử của những người đang ăn tiến trợ cấp. Có ai ngu đến độ cứ lấy tiền thuế của mình đi nuôi cái đám người lỗ mãng du côn du thủ đó cả mấy đời. OK! Vậy thì cắt nha! hì hì ...

Ủa? mà không cho tiền thì họ lấy gì mà sống?

Dễ thôi ! Hãy đi làm những việc mà những người nhập cư lậu từ Mễ đang làm. Chẳng những đủ sống mà còn dư ra để bia rượu nhạc nhiếc mỗi chiều. Nếu làm overtime thì còn có thể kiếm thêm vài điếu cần sa.

Như thế thì đóng cửa biên giới ngăn dân nhập lậu giữ việc làm cho dân đang ăn không ngồi nghe nhạc lâu lâu đi phá tiệm hôi đồ của Mỹ. Cũng có thêm một cái bonus đi kèm là không phải lo một cái Cremea trên đất Mỹ xảy ra một ngày nào đó, tránh được viễn cảnh dân Mễ ở Cali, Texas có thể sẽ bỏ phiếu xin nhập lại với Mễ Tây Cơ.

Còn Tàu cộng?

Thì có khó chi đâu? Kế hoạch đã có từ lâu rồi, ngay từ thời của Nixon. Đã tới lúc phải cho nó đụng độ với Taiwan, Nhật Bản, Philippine cùng Việt Nam, Ấn độ ... này nọ để rồi tanh banh ra thành nhiều nước nhỏ. Mà dẫu có thắng thì không sứt cũng cùi, lủi thủi quay về sweet shop ôm tiếp cái máy may mà đạp ra biển lớn.

Dân số Tàu quá đông có nhiều lính nó chơi biễn người thì sao?

Hà Hà ... cái này thì ngộ thú thiệt nha. Chừng chục năm nữa đa số sẽ bị ung thư mà chết hơn phân nửa. Số còn lại sẽ sinh toàn là quái thai thì lính đâu mà đánh đấm.
 
À ha! Giờ thì đã biết tại sao lâu rồi Âu Mỹ đã quá dễ dãi trong vấn đề chất độc hại và ô nhiểm ở cái xứ đó.

Thấy chưa? Nếu đã thấy ra rồi thì xin hãy để yên cho ông ta thi hành sứ mệnh cao cả. Thành hay bại hãy chờ đến hồi kết cuộc, 4 năm chẳng mấy là dài. Tối thiểu thì đã có cái điều tốt là từ đây cho tới vài năm nữa chẳng có anh Hồi giáo quá khích nào dám gây chết chóc ở Mỹ nữa. Vì nếu lỡ ngu mà làm thì chẳng khác nào giúp cho ông Trump mạnh tay thêm.

Sự thay đổi nào cũng có kèm theo những hệ lụy có thể gây ra bất ổn và khó khăn lúc ban đầu nhưng U.S.A. là xứ sở của tất cả những gì mới lạ. Chúng ta đang được bình an no ấm giữa một thế giới hỗn loạn trong ngày hôm nay là nhờ vào những sự thay đổi có kế hoạch hoàn hão đã được sắp sẳn từ trước bao nhiêu năm. Trong tiếng Mỹ có câu:

- Think outside the box.

Hoàng Duy Liệu
01-2017
  

Nguồn: http://ngo-quyen.org/p3590a5857/hoang-duy-lieu-think-outside-the-box




Ý kiến bạn đọc
05/02/201700:10:43
Khách
Rất chí lý cám ơn,
Mong nhà báo lựa chọn bài đăng để đọc giả hiểu thêm về nước Mỹ và TT Trump, những bài bình luận có tính cách mụ dân xin bỏ đi, đồng ý chúng ta ở Mỹ có tự do ngôn luận nhưng nhiều kẻ lợi dụng chúng làm công cụ để xuyên tạc thì nên suy nghĩ lại cái tự do mà họ đang xử dụng
03/02/201723:46:05
Khách
Chuyện người tàu bị ung thư hay sinh quái thai do môi trường bị ô nhiểm cũng có , nhưng mức độ dân tàu tăng quá nhanh , giờ tàu cộng lại cho mỗi gia đình được sinh 2 con thay vì giới hạn 1 như trước .
Nhà cầm quyền tàu tìm đủ mọi cách để giải quyết cơm ăn , aó mặc cho hơn tỷ người .
Thật sự thì từ hơn 10 năm trước tôi đã đọc từ báo Econonist lo ngại nói về chuyện người tàu ào qua Gia nã đại và Úc châu khai thác các tài nguyên thiên nhiên , hầm mỏ .
Bây giờ thì họ tràn qua Châu Phi khai thác mỏ , đầu tư xây dựng đường xá , cầu cống ở các nước nghèo . Dĩ nhiên họ đem rất nhiều công dân tàu qua để
tàm thực từ từ .
Rồi các nước nghèo ở Nam Mỹ .v.v...
Chỉ mong những ngày tháng tới chính phủ Mỹ có những biện pháp khôn ngoan để đối phó với tàu cộng và làm cho nước Mỹ hùng cường lên với luật mới ,
giải thoát cho các hãng xưởng chịu làm ăn ở Mỹ những cái GÔNG lề luật vô lý nặng nề , sưu cao thuế nặng làm họ phải dọn ra nước khác .
03/02/201720:32:58
Khách
Phải có thêm những bài viết như vầy để độc giả có cái nhìn khách quang hơn, chớ báo chí phần lớn tô điểm cho đảng Dân Chủ, ca tụng Obama như là đảng Cộng Sản ca ngợi Hồ Chí Minh, thật là lố bịch và cố tình nhồi sọ quá đáng. Cảm ơn tác giả!
03/02/201717:07:06
Khách
Bài viết vui và rất thực tế .
Giờ thì có thêm 1 tác giả bình luận vui về những diễn biến thật trong xã hội ngày nay , để đọc .
Cám ơn .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Hai năm đã trôi qua kể từ cuộc bạo loạn ở Washington ngày 6 tháng 1, 2021, Donald Trump ngày càng cô đơn, ngày càng bị cô lập - giống như vở kịch King Lear của Shakespeare trong lâu đài của ông ở Florida. Sự giống nhau giữa họ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc bức chân dung dài về lễ Giáng sinh của cựu tổng thống trên Tạp chí New York. Đúng là Donald Trump chưa mất trí hoàn toàn, giống như Lear. Nhưng những điểm tương tự giữa họ không thể không nhìn ra: hai người đàn ông lớn tuổi, trước đây được bao bọc trong quyền lực, giờ không thể hiểu nỗi họ không còn là mặt trời xoay quanh các sự kiện thế giới.
Bài viết này sẽ đối chiếu câu chuyện Niêm Hoa Vi Tiếu trong Thiền Tông với một số Kinh trong Tạng Pali, để thấy Thiền Tông là cô đọng của nhiều lời dạy cốt tủy của Đức Phật. Tích Niêm Hoa Vi Tiếu kể rằng một hôm trên núi Linh Thứu, Đức Thế Tôn lặng lẽ đưa lên một cành hoa. Đại chúng ngơ ngác không hiểu, duy ngài Ma Ha Ca Diếp mỉm cười. Đức Phật nói: “Ta có Chánh pháp vô thượng, Niết bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, pháp môn vi diệu, bất lập văn tự, truyền ngoài giáo pháp, nay trao cho Ca Diếp.” Tích này không được ghi trong các Kinh
Việt Nam bước vào năm 2023 với những tín hiệu xấu về chính trị, dẫn đầu bằng cuộc cách chức hai Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Vũ Đức Đam...
Hoa Kỳ và Việt Nam chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao năm 1995, hai mươi năm sau khi cuộc chiến chấm dứt, khép lại một trang sử thù nghịch kéo dài nhiều thập niên trên chiến trường và chính trường ngoại giao. Cơ hội để Việt Nam và Hoa Kỳ nối lại quan hệ đã có không lâu sau khi cuộc chiến kết thúc, nhưng Hà Nội để mất cơ hội bắt tay với Washington vào những năm cuối thập niên 1970...
Tù Tây cũng bị hành cho tới bến, chứ đừng có mà tưởng bở nhá. Xin trích dẫn một câu, chỉ một câu thôi, trong Hồi Ký Hoả Lò của Thuợng Nghị Sĩ John McCain: "Họ đánh tôi dập vùi, đánh tôi bất tỉnh. Họ liên tục hăm dọa:“Mày sẽ không nhận được bất kỳ chữa trị thuốc men gì cho đến khi mày mở miệng.” Tây/Ta gì thì cũng chết bà với chúng ông ráo trọi!
Nếu cảm giác của tôi thường âm u trong những ngày cuối năm âm lịch, thì cảm giác đó, ngược lại, bừng sáng, háo hức, tò mò, trong những ngày cuối năm dương lịch. Nhìn lại những gì đã xảy ra, vô số những sự kiện quan trọng, hoặc sẽ trở thành quan trọng, trong năm qua, thường xuyên đưa ra nhiều câu hỏi, khiến những câu trả lời trở thành nhiều nỗ lực tìm hiểu tài liệu, suy đoán hậu quả, thánh thức bản thân, và có lẽ, dẫn đầu là niềm vui lạc quan. Những năm gần đây, tôi hầu như quyết định, chỉ có lạc quan mới có thể đi qua một thế giới đương đại, phức tạp giữa đúng và sai, hỗn loạn giữa chính trị và cách sống hàng ngày. Có lẽ, lạc quan, không phải để chống đối thú tính vì chẳng bao giờ con người có thể thắng được, là cách dẫn đưa thú tính đến những nơi bớt dơ bẩn và man rợ
Từ năm 1999, từ lúc lên nắm quyền cai trị nước Nga cho đến nay, Putin đã đưa quốc gia này vào bốn cuộc chiến tranh. Sau Chechnya, Georgia, Syria, nay là Ukraine. Trước Ukraine, các cuộc chiến kia chỉ là những cuộc chiến nhỏ, đối thủ yếu, không có sự hỗ trợ của thế giới bên ngoài, và Putin chiến thắng dễ dàng. Khi xua đại quân sang xâm lăng Ukraine vào hôm 24/2/2022, Putin cũng tin tưởng là chỉ trong vài tuần, hoặc nhiều lắm là ba bốn tháng, Kyiv sẽ đầu hàng vô điều kiện. Nhưng sự thật ngày nay, trên chiến trường cũng như mặt trận chính trị, kinh tế, cho thấy Putin đang thua và thua đậm.
Tôi được nghe Mưa Sài Gòn Mưa Hà Nội (thơ Hoàng Anh Tuấn, nhạc Phạm Đình Chương) từ thuở ấu thơ: Mưa hoàng hôn/ Trên thành phố buồn gió heo may vào hồn/ Mưa ngày nay/ Như lệ khóc đất quê hương tù đày…
Đất nước Haiti ngày càng điêu tàn, tài nguyên bị phá sạch, đất đai bạc màu dần. Những người lãnh đạo vơ vét tất cả những gì có thể vơ vét được còn nhân dân Haiti thì rơi xuống tận cùng của khốn khó...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.