Hôm nay,  

No Way Jose!

03/02/201706:40:00(Xem: 11651)

No way Jose!

 

Những điều mà ông Trump hứa hẹn với toàn dân Mỹ đều là chuyện dễ làm một cách nhanh chóng bằng quyền hạn của Tổng Thống cộng với Cộng Hòa đảng nhà ta đang nắm cả Hạ lẫn Thượng viện ở Quốc Hội. Đó là chưa kể đến việc sẽ thu gom luôn cả Tối Cao Pháp Viện một ngày gần đây.

 

Ngoại trừ một việc.

 

Mang công ăn việc làm trở lại Mỹ .

 

Đây là chuyện chỉ nói cho vừa lòng nhau thôi chứ người có chút kiến thức đều phải biết là không bao giờ xảy ra vì không có ai có thể nào làm được với tình trạng hiện tại trên toàn thế giới. Ngay cả Thượng Đế chắc cũng phải lắc đầu:


- No way Jose!


Khi nói đến mang trở lại thì phải biết cái gì đã ra đi ? Những việc làm biến mất trên đất Mỹ này từ ba bốn mươi năm qua là việc làm công nhân trong các hảng xưởng mà người viết bài này xin tạm gọi là Manufacturing Jobs.


Vào thập niên 1950 Manufacturing Jobs chiếm tỷ lệ 30% với 33 triệu lực lương công nhân trong tổng số lao động toàn quốc.


Ngày nay 2017 con số đó là 13 % với 12 triệu công nhân trong tổng số 170 triệu lao động. Tức là đã giảm thiểu trên 20 triệu công nhân trong ngành sản xuất.


Nguyên nhân đưa đến sự giảm thiểu đó rất là đa diện chứ không phải chỉ có việc càc hãng xưởng di dời cơ sở sản xuất ra nước ngoài như China hay Mexico. Việc suy giảm đã bắt đầu xảy ra hơn 30 năm trước khi China có một cái hãng sản xuất cho ra hồn đầu tiên và người Mễ còn đang miệt mài trên những cánh đồng dâu bắp. Do đó nếu cứ đổ lỗi cho Trung Cộng  hay Mexico thì chẳng những không công bằng mà còn không giải quyết được chuyện gì.


Hơn 80 % việc làm suy giảm là do kỹ nghệ, kiến thức cùng phương tiện giao thông gây ra. Chỉ có chừng dưới 20% là chạy ra ngoại quốc để có thể giảm thiểu tối đa giá thành của sản phẩm. Nhưng hiện tại thì những việc làm đó cũng đang giảm thiểu theo quá trình tiến triễn của kỹ nghệ. Ngày nay những cái máy cắt đo may tự động đang dần dần thay thế những công nhân trong sweet shop ở China hay Ấn Độ.


Bằng những chương trình Automation và Robot (Tự động và Máy móc) các nhà sản xuất đã lần lượt thay thế công việc mà trước đây phải làm bằng tay chân hay mắt mũi của con người.


Trình độ kiến thức nâng cao công với kỹ năng điều hành bài bản hợp lý cũng góp vào một phần không nhỏ trong việc chế tạo nhiều hàng hóa với ít nhân công hơn. Một hệ thống tự động đóng gói bao bì có thể thay thế hàng trăm công nhân...


Những công việc đã biến mất từ lâu và đang tiếp diễn theo tình trạng đó thì làm sao mà mang trở lại được? Mà mang trở lại để làm chi? Không lẽ phải dùng công nhân dùng búa đập đá để làm đường thay cho xe hủ lô hay dùng tay bóp nắn bột để làm ra từng ổ bánh mì? Những công việc làm đó đã biến xa vào cõi hư vô của lịch sử cùng với những ông thợ sửa đồng hồ quả lắc .


Manufacturing Jobs còn sót lại và hiện đa số đang ở các xứ có đông lực lượng lao động với mức lương thấp như China. Việt Nam hay Mexico thì đại đa số là những việc làm dây chuyền trong ngành may mặc, chế biến đồ gia dụng hay máy móc kỹ nghệ nhỏ.  Tóm lại là việc làm bằng tay chân với đồng lương tối thiểu và không có chi là nhàn hạ. Ông Trump có mang về được thì chắc cũng chẳng có bao nhiêu người muốn làm. Có sản xuất ra cũng không thể nào bán được. Một cái quần may ở Mỹ sẽ có giá gấp 10 lần may ở bên Tàu và 20 lần ở VN trong giá vốn.


Apple Computer sản xuất Iphone ở Mỹ làm sao cạnh tranh được với Xiaomi hay Samsung trong hoàn cảnh đó?


Đó là chỉ mới xét về đồng lương của công nhân mà chưa tính tới nhiều việc liên quan khác như cơ xưởng, hàng phụ tùng, kho bãi ... cùng các dịch vụ kèm theo khác. Cũng chưa kể đến môi trường hay an toàn trong sản xuất cùng các dịch vụ quản trị điều hành... vân vân và vân vân ... 


Ông Trump đã có nêu ra vài ý tưởng trong việc khuyến khích các đại công ty của Mỹ mang hãng xưởng trở lại Mỹ như giảm thuế đồng thời sẽ đánh thuế cao từ 20 đến 45% cho hàng hóa nhập cảng từ Mexico hay China. Lẽ ra ông Trump không nên nói như thế.


Là một nhà kinh doanh tài giỏi trên thương trường quốc tế từ bao nhiêu năm ông Trump dư sức biết cách làm một bài toán căn bản. Nếu tất cả hàng hóa đều phải sản xuất trong nước với giá thành cao ngất ngưỡng hoặc nhập cảng với thuế xuất cao thì đương nhiên sẽ đưa đến cái giá trên trời cho người tiêu thụ. Với lòng yêu nước nhiệt tình đến độ nào đi nữa thì dân chúng Mỹ cũng không thể nào có thể "Buy American" như chúng ta từng mong muốn như ông Trump.

Trong một xã hội mà đại đa số dân chúng sống theo kiểu có đồng nào ăn đồng đó không có bao nhiêu tiền để dành lại còn thích mua trước trả sau thì tiền đâu mà bỏ ra thêm đến cả 100% hay cao hơn nữa để mua sắm những thứ cần dùng hàng ngày trong đời sống như từ trái cà chua của Mexico cho đến cái điện thoại từ China.

 

Mở rộng tầm nhìn sâu xa rộng rãi hơn một chút nữa thì hẳn những người tài giỏi trong ban cố vấn của ông Trump cũng đã thấy những hậu quả kinh khủng làm xáo trộn mọi thứ và đánh xập nền kinh tế thịnh vượng của nước Mỹ đưa chúng ta vào tình trạng suy thoái không có đường ra.

 

Hãy cố gắng tìm một phương án thích hợp và có hiệu quả hơn chứ nếu đi theo đường lối này thì xin thú thiệt :

- No way Jose!

 

Hoàng Duy Liệu

02-2017

  
Nguồn:  http://ngo-quyen.org/p3590a5863/hoang-duy-lieu-no-way-jose-

Ý kiến bạn đọc
18/02/201717:54:11
Khách
Tràn Chien Lược
Ông Trump đang đi đúng hướng. Một chính trị gia giỏi, luôn nói một đàng làm một nẻo, biết tung hỏa mù cho đối thủ không biết đâu mà đỡ. Luôn dương đông kích tây. Do đó những chiêu mà ông đang tung ra là để thăm dò, cả trong và ngoài nước. Khi thời cơ đã chín mùi. Toàn ban tham mưu chiến lược của Mỹ, mới hàng loạt tung ra cú đánh xấm xét. Lúc đó đối thủ mới tâm phục khẩu phục. Không giám giở trò láu cá nữa.
07/02/201717:58:14
Khách
Bài nhận định rất sáng suốt!
05/02/201715:15:42
Khách
jobs ddang về lại Mỹ rõ ràng vài ngày có một hảng tuyên bố đem job về hay sẽ đầu tư vô Mỹ như hảng Nhật hôm qua sẽ create 700,000 jobs bên Mỹ và Sámung cũng bắt tay vào xây hảng create jobs, thực tế hảng đã tính kỹ, vì Trump cut down ko chỉ thuế, còn regulation cho hảng về Mỹ. Nếu thuế cho hảng thấp bù vào thuế nhập hàng China cao thì hàng hai bên chưa chắc chênh lệnh nhiều. Hơn nữa là Trump cut thuế cho dân Mỹ vậy hàng tiêu thụ ở Mỹ mạnh hơn khi người người có jobs, và giá nhà sẽ không rớt.
dân Châu âu cũng đi theo con đường này nếu bà Le pen thắng cử ở Pháp, dân Cháu âu các nuoc khác sẽ theo làn sóng cách mạng này mà bầu cho người đem jobs về cho họ. Bất chiến tự nhiên thành . Hy vọng là vạy
04/02/201705:37:58
Khách
Thì phải hứa cuội, hứa ì xèo, hứa lên 9 tầng mây này nọ để mị dân lấy phiếu của đám mù chứ. Chừng nào được thì kiếm/cướp công đầu còn không được thì dùng chiêu cả vú lấp miệng em đổ lỗi cho người tiền nhiệm hoặc người khác vô tội vạ thì xong.
04/02/201704:05:32
Khách
Nhận xét như bạn thichđocbao là lầm rồi, sở dĩ những gì mình mua rẽ hiện tại là vì có giao thương tòan cầu nhưng vì bọn Tàu và các nước ác ôn lợi dụng sự tòan cầu nầy để trục lợi chứ có tuân thủ theo điều kiện được nêu ra trong chính sách tòan cầu. Chẳng hạn như bọn tàu cộng trợ giá các sãn phẩm, ăn cắp trí tuệ phát minh và chuyên làm hàng nhái kèm thêm hợp chất độc hại....bạn thử nghĩ xem những phát minh tân tiến bây giờ ai là nước có trước nhiều nhất rồi lợi dụng tòan cầu hóa làm lợi cho một số ít tài phiệt không có lương tâm chứ thật sự có lợi gì đâu cho thành phần trung lưu...làm sao có tiền đem hãng xưởng ra ngọai quốc làm kiếm lời...tôi tin rằng một dàn cố vấn thành danh của TT/Trump họ thừa hiểu điều gì lợi, điều gì hại để thi hành, còn như ta chỉ cóc ngồi đáy giếng chẳng có một tí kinh nghiệm gì nhưng cũng cho rằng ta đây hiểu như tác giả luận bàn...tại sao Bill Gate lại ca tụng TT/Trump sau khi gặp...chỉ thấy một điều rõ ràng nhất là TT/Trump tả xung hữu đột từ bạn đến thù để thành công thử hỏi TT nào làm được...hãy bình thản chờ xem 4 năm rồi hãy chống đối
04/02/201702:14:49
Khách
Việc kinh tế, tốt nhất tác giả nên học nơi TS Nguyễn Xuân Nghĩa !
Tốt nhất nữa tác giả hãy nhìn triệu phú và tỉ phú trong chính quyền Trump !
Bill Gate tuy không ở trong chính quyền Trump nhưng ông hoàn toàn ủng hộ TT Trump ! Tỉ phú Buffer tuy không ở trong chính quyền, thậm chí còn ở Đảng DC mà cũng ủng hộ Trump !
Cái học của tác giả về kinh tế không biết đáng giá mấy su mà dám phê phán với lý sự cùn đang trong những ngày sắp sửa khởi động cho một bộ máy kinh tế mới ! Khác hẳn với Obammmm !
Ngoài ra còn an ninh, tác giả nói gì ? Hiện Trump đang làm đủ thứ đấy mà dân Mỹ đã thấy đây là cần trong lúc này ! Tất nhiên Obammmm và một ít ca sĩ hăng hái biểu tình thì đã thấy rõ nét ... họ đã thất bại !
Tất cả họ dám ăn dám chịu, dám cá cược với thế giới nhất là với TC và Mễ !
Bàn cờ mới cuộc chơi mới sắp bắt đầu ! Obama và ĐDC sở dĩ quậy phá lung tung tứ ngả chứng tỏ ĐDC đang dãy chết ! Tất nhiên dân Mỹ chẳng cho chết, nhưng thoi thóp thì có ! Một cánh tay què !
03/02/201723:54:39
Khách
Tôi không đồng ý lồi tiêu cực của bài viết
Nếu biết sai phải cố gắng sửachửa
Mỵ Dân của đảng dânchủ , cũng gần gần như nhau
đảng cọng sản
Đem Âu Châu xuống dốc
03/02/201722:25:53
Khách
Tôi không biết những gì trong bài viết sẽ là sự thật hay sai. Nhưng có một điều tôi biết chắc là khi hàng hóa sản xuất tại Mỹ thì giá thành sẽ cao, lê tất nhiên và là điều dễ hiểu. Mà khi giá hàng tăng thì người mua sẽ giảm, mà không có người mua thì lấy gì mà đánh thuế (cung mà không có cầu). Sở dĩ kinh tế nước Mỹ thê thảm từ năm 2008 cho đến nay là vì người dân không "xài tiền", đây là mình nói với giá hàng hóa hiện nay được sản xuất tại những nơi như Trung Quốc, Mexico hay VN....vân vân. Tôi sống ở Mỹ hơn 33 năm, và đã làm việc tổng cộng 25
năm ở Silicon Valley, San Jose. Cả 2 hảng tôi làm đều dọn qua Trung Quốc. Ban đầu sau khi bị mất việc (có một hãng tôi làm gần 16 năm), tôi rất tức giận và căm ghét, nhưng một thời gian sau thì tôi mới thấu hiểu là vì sự cạnh tranh nên các chủ hãng bắt buộc phải làm vậy. Tôi nghĩ nếu như bạn là chủ hàng thì bạn cũng làm y như vậy thôi......để tồn tại.
03/02/201722:24:51
Khách
Còn quá sớm dê nòi tốt hay xấu !!!
03/02/201720:54:04
Khách
Bài nhận định đúng một phần ở chỗ những sản phẩm traditional nếu làm tại Mỹ thì không cạnh tranh nổi với các nước kỹ nghệ đang lên. Thử nhìn qua kỹ nghệ xe hơi một chút. Xe Đức-Nhật được chuộng ở Hoa Kỳ. Xe Mecurry và Ford lại được chuộng ở Âu Châu và Nhật. Tại sao vậy ?
Thử nghĩ xem kỹ thuật công nghệ xanh, thân thiện môi trường...những máy móc động cơ, thiết bị mà những nước đang phát triển đang nằm mơ vài thập niên nữa - những kỹ thuật này quốc gia nào có đủ tài nguyên và chất xám để làm ra và bán ra thế giới?
Nên chuẩn bị kiến thức và đầu tư cho những kỹ năng quý vị có sẵn để đón cơ hội cho những công việc mới lạ sắp đến. Và khuyến khích con em mình đầu tư học vấn vào biology, nanology, chemistry, design, electrical, software programming and security, banking....để không lỡ cơ hội làm giàu và thăng tiến.
Yes, there are ways Jose !!
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Danh từ được tác giả dùng trong bài này không phải là danh từ theo tự loại mà là một thuật ngữ của Việt Cộng. Thuật ngữ Việt Công hay là danh từ Việt Cộng là những thuật ngữ, những từ được dùng trong nước dưới chính quyền Cộng sản Việt Nam. Ở trong nước người ta không dùng từ “Việt Cộng” mặc dầu Việt Cộng chỉ có ý nghĩa là Cộng Sản Việt Nam chớ không có nghĩa gì khác. Phải nói rõ ràng và dài dòng như vậy để tránh hiểu lầm và hiểu sai. Những danh từ đề cập trong bài viết này đa số là những danh từ kinh tế, vì chủ đề của bài viết là kinh tế, phân tích những ván đề kinh tế, nhận định về kinh tế chớ không phải chính trị, mặc dầu kinh tế không thể tách rời khỏi chính trị, xuất phát từ chính trị và tác động trở lại đời sống của mỗi con người chúng ta.
“Tôi hơi chậm hiểu lại rất chóng quên nên dù đã lê lết qua hơi nhiều trường ốc (trong cũng như ngoài nước) nhưng trình độ học vấn và kiến thức cũng chả̉ tới đâu, vẫn chỉ ở mức làng nhàng. Nói tóm lại là thuộc loại “xoàng”! Ơ! “Xoàng” thì đã sao nhỉ? Cũng không đến nỗi trăng/sao gì đâu, nếu tôi biết điều (biết chuyện – biết thân – biết phận) hơn chút xíu. Khổ nỗi, tôi lại cứ tưởng là mình cũng thuộc loại đầu óc trung bình (hoặc chỉ dưới mức đó không xa lắm) nên ghi danh học – tùm lum/tùm la – đủ thứ phân khoa: Triết Lý, Tâm Lý, Xã Hội, Nhân Chủng …
Một bài viết ngay sau khi được bầu vào chức Tổng Bí thư đảng CSVN cho thấy ông Tô Lâm đã hiện nguyên hình một người giáo điều, bảo thủ và hoài nghi trong “hợp tác quốc tế” với các nước. Trước hết ông cáo giác: “Các thế lực thù địch, phản động chưa bao giờ từ bỏ âm mưu lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.” Lời tố cáo này không mới vì chỉ “nói cho có” và “không trưng ra được bằng chứng cụ thể nào”, giống hệt như những người tiền nhiệm...
- Mình lúc này không muốn theo dõi tin tức nữa. Mệt lắm. - Mình cũng vậy, không đọc báo, chỉ xem phim hoặc nghe thuyết pháp, tránh nhức đầu. - Đời người ngắn ngủi, sao phải tốn thì giờ… - Ở tuổi này, chuyện gì không vui xin miễn, tội gì phải đọc tin tức rồi tự mình làm khổ mình. Trong những năm gần đây, những phát biểu đại loại như trên từ bạn bè khiến những người trong ngành chúng tôi đôi lúc không khỏi ngán ngẫm về công việc báo chí của mình, một việc làm nếu đã không được tưởng thưởng tài chánh tương xứng, thì phần thưởng tinh thần từ ý nghĩa tự nó cũng không đủ bù đắp. Đọc báo hay không đọc báo?
Hồi đầu thế kỷ, có bữa, tôi nhận được thư của Vũ Thư Hiên. Ông hớn hở cho hay “Anh Tấn sắp sang Pháp chơi với anh vài tuần”. Thuở ấy, hai ông còn khá trẻ trung (và còn sung lắm) nên chắc chắn là đôi bạn già sẽ đi lung tung khắp Âu Châu, chứ dễ gì mà chịu quanh quẩn ở Paris. Mãi cả chục năm sau, sau khi nhà văn Bùi Ngọc Tấn lâm trọng bệnh, tôi mới nghe ông nhắc đến chuyến du hành thú vị này (với ít nhiều tiếc nuối) trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC – vào hôm 14 tháng 11 năm 2014: “Sang châu Âu, tôi quan sát dáng người đi, nét mặt của họ khác dân mình lắm… Đi thì mới biết mình bị mất những gì.”
Chủ tịch nước Tô Lâm được bầu làm Tổng Bí thư đảng CSVN, thay ông Nguyễn Phú Trọng từ trần ngày 19/07/2024, nhưng ông Tô Lâm chỉ dám hứa sẽ tiếp tục đi theo con đường ông Trọng đã đề ra...
Lúc trẻ, tôi thích Võ Hồng. Khi già, tôi ưa Võ Phiến. Ông viết không nhiều (lắm) nên tác phẩm nào tôi cũng đọc đi/đọc lại đôi lần. Xem xong là quên ngay cái tựa nhưng tên tuổi các nhân vật trong chuyện của Võ Phiến thì cứ nhớ hoài. Họ để lại những ấn tượng rất sâu trong lòng độc giả
Dali_-_The_Sacrament_of_the_Last_Supper_-_lowres Tấm tranh Bí Tích Tiệc Ly vẽ các phụ nữ bên trên là một trong những tác phẩm giá trị nhất của Dali, cũng như tại bảo tàng nghệ thuật quốc gia của Mỹ tại Washington D.C. Bao năm qua người thưởng ngoạn lẫn người Ky-tô hữu vẫn lũ lượt ghé thưởng ngoạn tấm tranh của người họa sĩ cận đại nổi tiếng người Tây Ban Nha Salvador Dali này mỗi khi có dịp đến bảo tàng. Nó như một tác phẩm nghệ thuật của nhân loại, tương tự bức tranh Bữa Tiệc Ly tưởng tượng của Leonardo da Vinci, không thuộc sở hữu hay thẩm quyền của riêng tôn giáo nào. Vậy tại sao ban tổ chức Olympic tại Paris bị chỉ trích, lên án nặng nề khi ý tưởng của họ bị diễn giải là nhại theo bức tranh Bữa Tiệc Ly và màn trình diễn là báng bổ Ky-tô giáo?
Sau khi ông Nguyễn Phú Trọng qua đời, Chủ tịch nước Tô Lâm nổi lên là ứng viên hàng đầu thay ông Trọng. Nhưng Việt Nam dưới thời Tổng Bí thư Tô Lâm sẽ như thế nào? Thắc mắc này không khó trả lời vì tập quán của CSVN là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”.
Mùa Hè năm ngoái, cũng vào khoảng này đây, gần như mọi cơ quan truyền thông (trên toàn thế giới) đều hớn hở loan tin: đã tìm thấy bốn em bé biệt tăm, sau khi khiến chiếc phi cơ Cessna 206 bất ngờ bị hỏng máy và rơi xuống rừng sâu núi sâu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.