Hôm nay,  

Ngọc Rắn Naga

28/02/201711:07:00(Xem: 19137)

Trên thế gian đôi khi có những hiện tượng vật chất & tâm linh xảy ra ngoài sự hiểu biết của con người và không thể luận bàn.  Một số ít người đã có phước duyên chứng nghiệm những hiện tượng phi vật chất, từ thế giới vô hình đến với hữu hình bằng hiện vật xảy ra trước mắt, tay có thể nắm lấy mà không khỏi bàng hoàng kinh ngạc.  Và rồi đành cất giữ những chứng nghiệm đó trong thân tâm chỉ kể lại cho những người có duyên và cùng chí hướng.  Bởi vì có nói ra thì có bao nhiêu người tin tưởng đôi khi còn bị gán ghép bởi những từ ngữ không mắy tốt đẹp; vô tình khiến người khác mang khẩu nghiệp thì chính mình cũng bị cộng nghiệp it nhiều bởi hậu quả đó.  

Trong thời gian gần đây, người viết đã có duyên biết đến những câu chuyện kỳ bí từ  huynh đệ trong giới mật tông, trong số đó có một câu chuyện mà người viết định viết lại để phổ biến cho mọi người nhưng đến khi biết toàn bộ chi tiết của câu chuyện thì chỉ có thể thốt lên một câu: “Thật quá kỳ diệu” và rồi cũng đồng quan điểm  với người kể:  chúng ta chỉ có thể ghi chép thành tài liệu để nghiên cứu mà thôi!

Một trong số câu chuyện gần đây mà người viết biết đến là “viên ngọc rắn Naga”.

Từ bấy lâu nay khi nghe đến những câu chuyện nói về “ngọc rắn”người viết tưởng tất cả chỉ là sự giả tưởng bịa đặt của con người để câu chuyện thêm phần hư cấu, hấp dẫn.  Cho đến năm 2016 vừa qua khi gặp huynh Trịnh Khải Hoàng- một hành giả mật tông (xin xem bài viết “Có Ma Không”được đăng trên Việt Báo trước đây để biết thêm chi tiết về anh), anh đã cho tôi xem 2 viên ngọc rắn: 1 màu đen tuyền và 1 màu xanh lục (viên này do chính đại sư Ajaan Sam Ruaray trụ trì tại Buddhist Temple of America, thành phố Ontario – California trao tặng khi đó viên ngọc còn nằm trong lớp đất cứng bao phủ bên ngoài).  Quả là một duyên may hiếm có!

blank   blank

Để giúp tôi hiểu rõ thêm về nguồn gốc của viên ngọc rắn màu xanh lục, anh đã hướng dẫn 3 huynh đệ chúng tôi đến viếng thăm ngôi chùa Thái tại Ontario vào ngày 22/02/17 để gặp sư Ajaan Sam Ruaray- chủ nhân của viên ngọc rắn trước đây.

Sau khi đảnh lễ Phật tại ngôi chánh điện, anh đã hướng dẫn chúng tôi đến điện thờ ngọc xá lợi Phật cũng như hàng trăm viên xá lợi của các cao tăng.   Anh cho biết  trước đây cũng chính nơi điện thờ này anh có hướng dẫn một cô bạn Mỹ đến cầu nguyện, sau khi hành thiền anh bổng thấy 6 viên ngọc đủ màu sắc xuất hiện chung quanh anh và anh đã mang 6 viên ngọc này đến tường thuật lại với sư Ajaan Sam Ruaray.  Mới đầu sư tưởng anh lấy ra từ trong điện thờ nên bảo anh mang trả lại chổ cũ nhưng khi hiểu chuyện thì sư nói đây là phước duyên của anh và anh có thể mang về.  Sau đó anh đã tặng 3 trong số 6 viên ngọc cho người bạn Mỹ.  Xin xem hình.

blank

Ngọc Mani

Kế đến chúng tôi ghé thăm sư Ajaan Sam Ruaray.  Sau đôi lời giới thiệu thăm hỏi, tôi đã xin phép sư kể cho chúng tôi nghe về nguồn gốc của những viên ngọc rắn Naga mà sư đã có.  Sư cho biết:

  • Những viên ngọc rắn tôi có được là do một nữ đệ tử bên Thái dâng tặng.  Nữ đệ tử này đã được chư thiên báo cho biết nơi cất giử ngọc rắn Naga - một loài rắn thiêng sống dưới nước. Chư Thiên cho cô biết tình cờ nghe được loài rắn Naga phát nguyện dâng tặng những viên ngọc quí này cho người có căn duyên nên báo cho cô biết nơi để thọ lãnh.

Muốn lấy được những viên ngọc rắn, cô phải đi đến một hang động, bên trong hang có một con suối, cô phải lặn xuống để vào một hang ngầm khác.  Trong hang ngầm này thì mực nước chỉ lấp xấp, và cô đã được mở “nhãn” cho thấy những viên ngọc rắn nằm trong những viên đá để mang về.

Sư cho biết thêm nơi cất giữ những viên ngọc này không phải ai ai cũng có thể biết đến và tìm được vì chúng được bảo vệ rất cẩn mật từ loai rắn linh thiêng trừ khi có sự cho phép.

Sau đó sư vào trong lấy ra một viên đá nhỏ hơn quả trứng gà một chút và đưa cho anh em chúng tôi xem.  Sư cho biết thật ra nó không phải là đá mà do đất kết tinh lại (hàng trăm, hàng ngàn năm) mà thành như vậy.  Cầm viên đá lên lắc qua lắc lại có thể nghe được tiếng va chạm của viên ngọc vào thành đất bên trong.  Điều kỳ lạ là tuy bi lớp đất bao phủ kín bên ngoài nhưng bên trong viên đá là một khoảng không gian nhỏ như một căn phòng để chứa viên ngọc.  Có lẽ do năng lượng từ viên ngọc phát ra mà tạo thành như vậy?

Sư có hỏi chúng tôi ai có thể đoán biết được màu sắc bên trong thì có 2 người nói trúng gần 90%.  Riêng tôi thì không lạ gì về sự đoán trúng của 2 người này.

Khi mọi người đã quan sát xong, sư đã dùng một chiếc búa nhỏ để đập vỡ viên đá ra thì bên trong là một viên ngọc màu vàng trắng pha lẫn một chút màu xanh lá cây.  Xin xem hình


blank

blank  blank

     Ngọc rắn Naga Đá chứa ngọc rắn              Đập viên đá

Xin lưu ý một điều là bên trong viên ngọc rắn Naga đều có một vòng tròn giống như một con rắn đang khoanh tròn không trong suốt như những hạt mani.

Thêm một bất ngờ khác, sư vào trong mang thêm một viên đá to cũng chứa ngọc rắn Naga bên trong cho mọi người xem nhưng có khác là sư muộn giử nguyên viên đá này.   Chúng tôi từng người một cầm lắc thử viên đá để đoán xem viên ngọc bên trong lớn nhỏ như thế nào.  Xin xem hình.

blank

Sư Ajaan Sam Ruaray

Tôi có hỏi sư trong quá trình tu tập sư có bao giờ tiếp xúc trực tiếp với thế giới vô hình?

Sư cho biết có một lần nằm ngủ trong hang động sau khi thiền, thì sư có cảm giác có một vật gì rất to lớn và dài nằm đè trên chân và ngang mình, sư đã hét lớn nhưng vật đó không nhúc nhích thì sư đã dùng sức hất văng nó ra xa thì ra đó là một con rắn rất to.  Sư đã hoảng sợ bật dậy ngồi thiền suốt đêm vì khi ngồi thiền sư đã dùng pháp quán năng lượng của bi tâm toả ra xung quanh khiến cho những loài như ma quỷ, thú dữ tránh xa không hảm hại

Sư nói có những hang động khi đến đó ngồi thiền thì không sao nhưng nếu đến đó ngủ thì sẽ bi quấy phá có khi bị khiêng ra ngoài…

Sư còn cho biết khi ngồi thiền ở những nơi cao như trên núi thì năng lượng tốt hơn ở những nơi thấp.

Ngoài ra còn có một câu chuyện liên quan đến rắn thần Naga thật thú vi.  Đó là vào năm …trước ngày lễ đón tiếp hàng trăm chư tăng đến chùa, sư đã lo lắng vì chùa lúc đó không có đủ lương thực, sư đã không biết phải làm sao? Thì một chuyện lạ xảy ra vào sáng hôm sau: có hàng trăm con cá màu trắng (tất cả cùng một loại) chết nổi lên gần chùa.  Số cá hôm đó đã được dùng làm lương thực cho buổi lễ.  Sư tin rằng rắn thần Naga đã giúp cho sư (không phải một lần mà còn có những lần khác).

Ghi chú:  hầu hết các chùa Thái đều thuộc Nam tông (tiểu thừa) nên không kiêng thịt, cá.

Sau khi trò chuyện thêm mươi phút, chúng tôi đã chụp hình lưu niệm với sư và từ giả ra về.  Hy vọng trong lần viếng thăm kế tiếp sẽ được sư kể cho nghe thêm những câu chuyện huyền bí khác

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt

www.duongsinhthucphap.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng. Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để ngênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư ... Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hun ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi «Mạnh giỏi thế nào?». Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhứt là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây-ban-nha giết chết gần phân nửa dân số âu châu. Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay «Ăn cơm chưa?». Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói. Còn người Việt nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm «Mần ăn ra sao?». Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sanh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau sậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.
Thiệt đọc mà muốn ứa nước mắt luôn. Sao mà xui xẻo dữ vậy Trời? Tôi sống theo kiểu check by check, có đồng nào xào đồng đó, chưa bao giờ dư ra được một xu. Hai tháng trước, vì (hay nhờ) dịch Vũ Hán, nhà nước Hoa Kỳ thương tình gửi phụ thêm cho 1,200.00 USD. Trộm nghĩ mình cũng đã đến lúc gần đất xa trời rồi nên lật đật bỏ số tiền này vô ngân hàng, dành vào việc hoả táng. Vụ này tui đã dọ giá rồi, tốn đâu cỡ gần ngàn. Vài trăm còn lại để con cháu mua chút đỉnh hương hoa, cho nó giống với người ta, ngó cũng phần nào đỡ tủi.
Có vẻ như con người thời nay càng lúc càng trở nên lười biếng, thụ động; nhất là từ khi nhân loại bước vào kỷ nguyên tin học, truyền thông liên mạng. Tin học đã đem con người khắp hành tinh gần lại với nhau, nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn, chính nó bị con người lạm dụng để bóp méo, biến dạng sự thực cho những mục tiêu bất chính của cá nhân, bè phái.
Sau 95 năm gào cùng một giọng nền Báo chí gọi là “cách mạng” của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn trơn tru uốn lưỡi phóng ra câu giả dối rằng:”Tự do ngôn luận, tự do báo chí là những quyền cơ bản của con người đã được Việt Nam cam kết thực hiện theo những nguyên tắc chung của Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền.” (báo Quân đội Nhân dân (QĐND), ngày 15/6/2020). Điều không thật này đã được Ban Tuyên giáo, tổ chức tuyên truyền và chỉ huy báo chí-truyền thông sử dụng từ lâu, nay được lập lại để kỷ niệm 95 năm ngày gọi là “Báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/1925-21/6/2020).
“Muốn chỉ một cá nhân nào đó, tùy theo giai cấp, tín ngưỡng, tùy theo lúc sống hay chết, tùy theo già hay trẻ, người Việt Nam có rất nhiều tên để gọi. Ngôn ngữ Việt có những từ sau đây chỉ các loại tên: bí danh, bút hiệu, nhũ danh, nghệ danh, pháp danh, pháp tự, pháp hiệu, tên, tên cái, tên đệm, tên họ, tên gọi, tên chữ, tên cúng cơm, tên hèm, tên hiệu, tên húy, tên riêng, tên thánh, tên thụy, tên tục, tên tự, thương hiệu.” (Ngưng trích: Nguyễn Long Thao- DANH XƯNG ĐẶC BIỆT CỦA THƯỜNG DÂN VIỆT NAM)
Các cuộc khủng hoảng lớn lao có các hậu quả trầm trọng, thường không tiên đoán được. Cuộc Đại Khủng hoảng trong thập niên 1930 đã thúc đẩy trào lưu cô lập, tinh thần dân tộc, chủ nghĩa phát xít và Đệ nhị Thế chiến, nhưng cũng dẫn đến biện pháp hồi phục kinh tế New Deal, sự trỗi dậy của Hoa Kỳ như một siêu cường toàn cầu, và cuối cùng là tiến trình xoá bỏ thực dân. Các cuộc tấn công trong ngày 11 tháng 9 đã tạo ra cho Mỹ hai sự can thiệp thất bại, sự trỗi dậy của Iran và các hình thức mới của chủ nghĩa Hồi giáo cực đoan. Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 đã tạo ra một sự đột biến trong trào lưu dân tuý chống các định chế chính trị lâu đời để thay thế cho các nhà lãnh đạo trên toàn cầu. Các nhà sử học trong tương lai sẽ theo dõi và so sánh những ảnh hưởng lan rộng đến cơn đại dịch virus corona hiện nay; thách thức cho họ là hình dung ra trước được các ảnh hưởng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.