Hôm nay,  

Ngọc Rắn Naga

28/02/201711:07:00(Xem: 20879)

Trên thế gian đôi khi có những hiện tượng vật chất & tâm linh xảy ra ngoài sự hiểu biết của con người và không thể luận bàn.  Một số ít người đã có phước duyên chứng nghiệm những hiện tượng phi vật chất, từ thế giới vô hình đến với hữu hình bằng hiện vật xảy ra trước mắt, tay có thể nắm lấy mà không khỏi bàng hoàng kinh ngạc.  Và rồi đành cất giữ những chứng nghiệm đó trong thân tâm chỉ kể lại cho những người có duyên và cùng chí hướng.  Bởi vì có nói ra thì có bao nhiêu người tin tưởng đôi khi còn bị gán ghép bởi những từ ngữ không mắy tốt đẹp; vô tình khiến người khác mang khẩu nghiệp thì chính mình cũng bị cộng nghiệp it nhiều bởi hậu quả đó.  

Trong thời gian gần đây, người viết đã có duyên biết đến những câu chuyện kỳ bí từ  huynh đệ trong giới mật tông, trong số đó có một câu chuyện mà người viết định viết lại để phổ biến cho mọi người nhưng đến khi biết toàn bộ chi tiết của câu chuyện thì chỉ có thể thốt lên một câu: “Thật quá kỳ diệu” và rồi cũng đồng quan điểm  với người kể:  chúng ta chỉ có thể ghi chép thành tài liệu để nghiên cứu mà thôi!

Một trong số câu chuyện gần đây mà người viết biết đến là “viên ngọc rắn Naga”.

Từ bấy lâu nay khi nghe đến những câu chuyện nói về “ngọc rắn”người viết tưởng tất cả chỉ là sự giả tưởng bịa đặt của con người để câu chuyện thêm phần hư cấu, hấp dẫn.  Cho đến năm 2016 vừa qua khi gặp huynh Trịnh Khải Hoàng- một hành giả mật tông (xin xem bài viết “Có Ma Không”được đăng trên Việt Báo trước đây để biết thêm chi tiết về anh), anh đã cho tôi xem 2 viên ngọc rắn: 1 màu đen tuyền và 1 màu xanh lục (viên này do chính đại sư Ajaan Sam Ruaray trụ trì tại Buddhist Temple of America, thành phố Ontario – California trao tặng khi đó viên ngọc còn nằm trong lớp đất cứng bao phủ bên ngoài).  Quả là một duyên may hiếm có!

blank   blank

Để giúp tôi hiểu rõ thêm về nguồn gốc của viên ngọc rắn màu xanh lục, anh đã hướng dẫn 3 huynh đệ chúng tôi đến viếng thăm ngôi chùa Thái tại Ontario vào ngày 22/02/17 để gặp sư Ajaan Sam Ruaray- chủ nhân của viên ngọc rắn trước đây.

Sau khi đảnh lễ Phật tại ngôi chánh điện, anh đã hướng dẫn chúng tôi đến điện thờ ngọc xá lợi Phật cũng như hàng trăm viên xá lợi của các cao tăng.   Anh cho biết  trước đây cũng chính nơi điện thờ này anh có hướng dẫn một cô bạn Mỹ đến cầu nguyện, sau khi hành thiền anh bổng thấy 6 viên ngọc đủ màu sắc xuất hiện chung quanh anh và anh đã mang 6 viên ngọc này đến tường thuật lại với sư Ajaan Sam Ruaray.  Mới đầu sư tưởng anh lấy ra từ trong điện thờ nên bảo anh mang trả lại chổ cũ nhưng khi hiểu chuyện thì sư nói đây là phước duyên của anh và anh có thể mang về.  Sau đó anh đã tặng 3 trong số 6 viên ngọc cho người bạn Mỹ.  Xin xem hình.

blank

Ngọc Mani

Kế đến chúng tôi ghé thăm sư Ajaan Sam Ruaray.  Sau đôi lời giới thiệu thăm hỏi, tôi đã xin phép sư kể cho chúng tôi nghe về nguồn gốc của những viên ngọc rắn Naga mà sư đã có.  Sư cho biết:

  • Những viên ngọc rắn tôi có được là do một nữ đệ tử bên Thái dâng tặng.  Nữ đệ tử này đã được chư thiên báo cho biết nơi cất giử ngọc rắn Naga - một loài rắn thiêng sống dưới nước. Chư Thiên cho cô biết tình cờ nghe được loài rắn Naga phát nguyện dâng tặng những viên ngọc quí này cho người có căn duyên nên báo cho cô biết nơi để thọ lãnh.

Muốn lấy được những viên ngọc rắn, cô phải đi đến một hang động, bên trong hang có một con suối, cô phải lặn xuống để vào một hang ngầm khác.  Trong hang ngầm này thì mực nước chỉ lấp xấp, và cô đã được mở “nhãn” cho thấy những viên ngọc rắn nằm trong những viên đá để mang về.

Sư cho biết thêm nơi cất giữ những viên ngọc này không phải ai ai cũng có thể biết đến và tìm được vì chúng được bảo vệ rất cẩn mật từ loai rắn linh thiêng trừ khi có sự cho phép.

Sau đó sư vào trong lấy ra một viên đá nhỏ hơn quả trứng gà một chút và đưa cho anh em chúng tôi xem.  Sư cho biết thật ra nó không phải là đá mà do đất kết tinh lại (hàng trăm, hàng ngàn năm) mà thành như vậy.  Cầm viên đá lên lắc qua lắc lại có thể nghe được tiếng va chạm của viên ngọc vào thành đất bên trong.  Điều kỳ lạ là tuy bi lớp đất bao phủ kín bên ngoài nhưng bên trong viên đá là một khoảng không gian nhỏ như một căn phòng để chứa viên ngọc.  Có lẽ do năng lượng từ viên ngọc phát ra mà tạo thành như vậy?

Sư có hỏi chúng tôi ai có thể đoán biết được màu sắc bên trong thì có 2 người nói trúng gần 90%.  Riêng tôi thì không lạ gì về sự đoán trúng của 2 người này.

Khi mọi người đã quan sát xong, sư đã dùng một chiếc búa nhỏ để đập vỡ viên đá ra thì bên trong là một viên ngọc màu vàng trắng pha lẫn một chút màu xanh lá cây.  Xin xem hình


blank

blank  blank

     Ngọc rắn Naga Đá chứa ngọc rắn              Đập viên đá

Xin lưu ý một điều là bên trong viên ngọc rắn Naga đều có một vòng tròn giống như một con rắn đang khoanh tròn không trong suốt như những hạt mani.

Thêm một bất ngờ khác, sư vào trong mang thêm một viên đá to cũng chứa ngọc rắn Naga bên trong cho mọi người xem nhưng có khác là sư muộn giử nguyên viên đá này.   Chúng tôi từng người một cầm lắc thử viên đá để đoán xem viên ngọc bên trong lớn nhỏ như thế nào.  Xin xem hình.

blank

Sư Ajaan Sam Ruaray

Tôi có hỏi sư trong quá trình tu tập sư có bao giờ tiếp xúc trực tiếp với thế giới vô hình?

Sư cho biết có một lần nằm ngủ trong hang động sau khi thiền, thì sư có cảm giác có một vật gì rất to lớn và dài nằm đè trên chân và ngang mình, sư đã hét lớn nhưng vật đó không nhúc nhích thì sư đã dùng sức hất văng nó ra xa thì ra đó là một con rắn rất to.  Sư đã hoảng sợ bật dậy ngồi thiền suốt đêm vì khi ngồi thiền sư đã dùng pháp quán năng lượng của bi tâm toả ra xung quanh khiến cho những loài như ma quỷ, thú dữ tránh xa không hảm hại

Sư nói có những hang động khi đến đó ngồi thiền thì không sao nhưng nếu đến đó ngủ thì sẽ bi quấy phá có khi bị khiêng ra ngoài…

Sư còn cho biết khi ngồi thiền ở những nơi cao như trên núi thì năng lượng tốt hơn ở những nơi thấp.

Ngoài ra còn có một câu chuyện liên quan đến rắn thần Naga thật thú vi.  Đó là vào năm …trước ngày lễ đón tiếp hàng trăm chư tăng đến chùa, sư đã lo lắng vì chùa lúc đó không có đủ lương thực, sư đã không biết phải làm sao? Thì một chuyện lạ xảy ra vào sáng hôm sau: có hàng trăm con cá màu trắng (tất cả cùng một loại) chết nổi lên gần chùa.  Số cá hôm đó đã được dùng làm lương thực cho buổi lễ.  Sư tin rằng rắn thần Naga đã giúp cho sư (không phải một lần mà còn có những lần khác).

Ghi chú:  hầu hết các chùa Thái đều thuộc Nam tông (tiểu thừa) nên không kiêng thịt, cá.

Sau khi trò chuyện thêm mươi phút, chúng tôi đã chụp hình lưu niệm với sư và từ giả ra về.  Hy vọng trong lần viếng thăm kế tiếp sẽ được sư kể cho nghe thêm những câu chuyện huyền bí khác

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt

www.duongsinhthucphap.org

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đảng Cộng Sản Việt Nam có truyền thống bán nước từ Hồ Chí Minh cho đến ngày nay. Người bán nước số một là Nguyễn Phú Trọng, bán nước một cách tinh vi, từ những bí mật nầy đến những bí mật khác để lừa bịp nhân dân. Đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, xem như thời kỳ Bắc thuộc lần thứ năm. Tuổi tác đã cao, sức khỏe yếu kém mà muốn ôm cái ghế quyền lực suốt đời. Thủ hạ Nguyễn Hồng Diên thăm dò dư luận bằng những lời lẽ nâng bi quá đáng, làm phản tác dụng, gây phẩn nộ trong quần chúng. Tóm lại, Nguyễn Phú Trọng và đảng của ông đã đặt Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng, đó là tội đồ của dân tộc.
Khi còn trẻ, đôi lúc, tôi cũng (thoáng) có ý định sẽ trở thành một người cầm bút. Ở một xứ sở mà phần lớn người ta đều cầm cuốc, cầm búa, cầm kìm hay cầm súng… mà định cầm viết thì quả là một chuyện khá viển vông – nếu không muốn nói là hơi xa xỉ. Lúc không còn trẻ (nữa) tôi mới ngộ ra rằng: bút viết nó chọn người, chứ không phải là ngược lại – trừ khi mình cứ cầm đại thì không kể. Tôi không được (hay bị) lựa và cũng không có máu liều – như phần lớn quí vị trong Hội Nhà Văn Việt Nam Đương Đại – nên chuyện viết lách kể như … trớt quớt!
Nuôi dưỡng nền dân chủ giống như kẻ trồng cây: khi còn là hạt giống phải chống đỡ quạ tha gà mổ; cây còn non trẻ cần ngăn ngừa sâu bọ; đến lúc trưởng thành già nua phải chặt bớt những cành lớn không thì một cơn bão lớn sẽ làm đổ ngã thân cây. Việt Nam chưa có dân chủ nên tranh đấu đòi dân chủ. Nền dân chủ non trẻ tại Phi Luật Tân bị đe dọa trở lại độc tài. Dân chủ ở Mỹ trưởng thành lâu đời nay lại nảy sinh ra dấu hiệu già nua thoái hóa thành một hình dạng gì chưa nhận biết được.
Xét về cao độ thì Sơn Núi (Nguyễn Đức Sơn) ở thấp hơn nhiều bạn đồng nghiệp của mình – như Bùi Minh Quốc, Hà Sĩ Phu, Mai Thái Lĩnh, Tiêu Dao Bảo Cự… – xa lắc. Những nhân vật này đều có thời là biên tập viên của tạp chí Lang Biang, tờ báo (đã bị đóng cửa) này lấy tên theo vùng cao nguyên lâm Viên mà họ đang sinh sống. Đỉnh Lâm Viên, ở Đà Lạt, cao hơn hai ngàn mét lận. Từ đây, muốn leo lên trời (để đái, hay làm gì tùy thích) còn tiện hơn nhiều. Ngoài lợi thế nhỏ nhặt này ra, những cư dân ở miền sơn cước gặp phải toàn là những điều (vô cùng) bất tiện. Họ xa cách (mịt mù) với thế giới văn minh, ở những đô thị miền xuôi. Tôm cá hì hục chở lên đến được đến cao nguyên (thường) đã bị ươn, và thông tin khi nhận được thì (ôi thôi) hoàn toàn đã cũ.
Giữa mùa đại dịch COVID-19, tại những buổi tường trình mỗi ngày, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Phó Tổng thống Mike Pence không ngớt tiên đoán sự lớn mạnh vượt bực của kinh tế quốc gia Hoa Kỳ sau khi tình hình dịch tễ lắng đọng. Hai ông nhấn mạnh rằng kinh tế Mỹ hậu-COVID-19 sẽ tìm lại thế quân bằng sau những chao đảo khiếp hãi khiến cả 40 triệu nhân công thất nghiệp trong vòng vỏn vẹn ba tháng trời. Đầu tháng Sáu, hy vọng bắt đầu le lói khi guồng máy kinh tế rục rịch mở cửa lại, ai nấy trông đợi ánh sáng tỏa lớn cuối đường hầm.Tuy nhiên, mặc dù người ta có quyền hy vọng vào sự thịnh vượng chung, nhưng sự thật là đối với các thành phần ít may mắn hơn trong xã hội (vâng, phần đông trong đó là những sắc dân da màu thiểu số), khó khăn kinh tế gần như là một điều chắc chắn. Ai cũng tưởng sau khi COVID-19 giáng một đòn chí tử lên kinh tế Hoa Kỳ, thì khoảng cách chênh lệch giữa hai thành phần giàu-nghèo sẽ phần nào thu hẹp, nhưng oái oăm thay, mọi bằng chứng cho thấy sự khác biệt ấy
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.