Hôm nay,  

Trở Về

10/03/201700:00:00(Xem: 18593)

Có một người giàu có kia có hai người con trai. Một ngày nọ người em đến với Cha và xin Cha chia gia tài cho mình. Người Cha đau buồn vì biết con mình còn nhỏ và ham chơi nhưng Cha cũng đã chia phần gia tài cho nó. Người em lấy hết phần gia tài của mình và đi phương xa.

Ở nơi đó người em ăn chơi hoang phí và tiêu xài hết gia tài của anh. Ngay lúc đó trong xứ lại xảy ra cơn đói kém lớn và người em không còn thức ăn. Anh đi kiếm việc làm rất khó khăng. Cuối cùng anh tìm được công việc làm cho heo ăn, khi mình rất đói và lạnh khi cho chúng nó ăn. Anh muốn lấy đồ ăn của heo mà ăn nhưng cũng chẳng ai cho.

Trong lúc buồn bả và đói lạnh anh ngồi suy nghĩ lại những ngày sống vui vẻ, đầy đủ và sung sướng ở nhà với Cha với tràn đầy sự tiếc nuối. Anh suy nghĩ trong lòng, mình phải trở về nhà cùng Cha và xin Cha tha tội cho mình. Vì ở nhà Cha mình có biết bao nhiêu đầy tớ được ăn mặc no nê mà mình ở đây phải chết đói.

Anh đã quyết định trong lòng và đứng lên đi về nhà. Khi còn ở đàng xa, Cha của anh đã đứng đợi anh từ khi nào. Cha đưa tay ra ôm lấy anh và hoan nghênh anh trở về. Cha không cần biết anh đã làm những gì, hoặc dơ bẩn như thế nào, nhưng điều quan trọng là anh đã trở về nhà. Cha nói với mọi người, con ta tưởng như đã mất mà nay đã trở về. Hãy lấy quần áo mới, nhẫn và giày dép đẹp đẽ đến đây cho con của ta. Hãy mở tiệc ăn mừng mời mọi người đến chung vui với ta để mừng ngày con ta được trở về nhà.

Thưa quý vị, không có gì vui bằng một người tưởng như đã bị chết mất mà nay còn sống và quay đầu từ những thói hư tật xấu và trở về nhà. Trong câu chuyện này nói lên tình yêu thương và sự tha thứ của người Cha thật bao dung, lớn lao như tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho nhân loại. Ngài đã tạo dựng nên loài người và cho họ trọn quyền tự do để quyết định thờ phượng Ngài hay đi theo con đường riêng của họ. Loài người đã tự tạo nên những hình tượng khác mà thờ lạy chúng thay vì thờ lạy Ngài. Chúa Ngài không muốn tạo nên loài người như một người máy nhưng khi loài người có sự tự do trong tay thì họ không hề biết sử dụng nó.


Chúa luôn luôn mong chờ loài người một ngày nào đó trở về với Ngài để Ngài yêu thương, chăm sóc và ban phước cho họ. Khi quý vị trở lại làm con cái của Ngài thì chắc chắn mọi tội lỗi của quý vị sẽ được tha và Ngài sẽ bắt đầu ban phước cho cuộc đời mới của quý vị từ đây.

Ngài không coi quý vị là đầy tớ nữa nhưng quý vị sẽ được gọi là con. Người con trai này được có lại được uy-quyền của người làm con trai trong nhà, được ăn mặc sung sướng, bình an vui thỏa bên Cha và gia đình của mình. Người con đã học được bài học về sự sai lầm của mình và càng thấy thương yêu Cha của mình hơn đã nhiều ngày mòn mỏi trông đợi mình trở về.

Quý vị đang ở trong tình trạng nào ngày hôm nay. Quý vị đang có nhưng nhu cầu nào cần được sự an ủi. Quý vị đang có những lo âu thất bại nào cần được sự vùa giúp. Chúa Giê Xu đang đứng ngoài cửa lòng bạn và gỏ cửa, hãy mở lòng của bạn ra mời Ngài vào. Quý vị đang có đi lạc vào những nơi không nên đi chăng? Hãy như người con này, anh đã quyết định đứng lên trở về cùng Cha và xin Cha tha thứ và tiếp nhận anh một lần nữa.

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC, 9265 Bishop Place. Westminster Ca 92683. Đây là cơ sở sửa xe Kevins Auto Body của anh chị Kevin đã mở cửa ra để mời Chúa vào. Đây là nơi khi quý vị đến sẽ gặp được nhiều người Việt và quý vị sẽ được gặp Chúa là Cha Ngài sẳn sàng giúp đỡ mọi nhu cầu tâm linh cho quý vị.

Chúng tôi có thì giờ Trà Đàm. Cầu Nguyện và Học Lời Chúa vào

Mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 9:59am và Mỗi Tối Thứ Ba vào lúc 6:29pm

Sự hiện diện của quý vị sẽ là một sự vui mừng cho chúng tôi.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481 và nhà của tôi là

Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726. Xin quý vị gọi cho chúng tôi hoặc xin gặp quý vị tại địa chỉ trên.

Hẹn gặp lại quý vị.

Năm Nhâm Thìn qua, Tết Quý Tỵ đến. Anh chị em đấu tranh cho dân chủ trong và ngoài nước có những niềm vui mới.
Ở Việt Nam, tại vùng thôn quê, có tập tục dựng cây nêu vào chiều 30 Tết và hạ nêu chiều mùng 7 Tết để mừng Tết Nguyên Đán.
Trái đạn đại bác nghiến răng tử thần xé không gian rít dài từ xa, bay qua xóm nhà lá, rớt chụp xuống khu cao ốc bên kia đường.
Người đàn ông, với cánh tay mặt buông thỏng và cánh tay trái co lại trước ngực đong đưa theo từng bước chưn,
Trong vòng chưa đày một tháng, kề từ giữa tháng Giêng năm 2013, mà Gia đình Luật khoa Việt nam chúng tôi ở hải ngọai đã mất đi ba thành viên đều có tên tuổi từ trước năm 1975 ở Saigon.
Sàigòn sau thế chiến vẫn còn trong tình huống viên ngọc nhiều tì vít thô sơ mới đập ra từ đá chưa giũa chưa mài, chỗ dung thân thích hợp cho những tay anh chị tứ chiếng giang hồ lưu linh đãng tử, căn cứ địa của đám lỡ thời sống tạm chờ cờ tới tay dộng trống rung chuông.
Tàu có mặt gần khắp Phi châu với tư thế hùng hậu nhằm mục tiêu hàng đầu là tìm nguồn cung cấp nhiên liệu, thực phẩm và khoáng sản. Nhưng họ không bỏ qua Âu châu và cả Mỹ châu. Thế giới ngày nay được Bắc kinh quan niệm theo cái nhìn quyền lợi sanh tử của họ.
Cách Hà-Nội chừng 100km về phía Nam theo Quốc lộ 1A, có cố-đô Hoa-Lư thuộc địa-phận xã Trường-Yên, huyện Hoa-Lư, tỉnh Ninh-Bình. Năm 968, Hoa-Lư là một vùng núi non hùng-vĩ và hiểm trở nên đã được chọn làm thủ-đô quốc-gia.
*Alfred D. Sulfridge, bác sỹ Trung Tá Không Lực Mỹ tại phi trường Trà Nóc, Cần Thơ. Hồi năm 1970 anh thường đến hợp tác làm việc với tôi tại bịnh viện Thủ Khoa Nghĩa, Cần thơ. Bác sĩ Sulfridge là người bạn của tôi về chuyên môn, phẫu thuật, mặc dầu anh ta nhỏ hơn tuổi 2 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.