Hôm nay,  

Câu Chuyện Trong Tù

06/06/201700:00:00(Xem: 9112)

Sinh bệnh, lão tữ, đó là quy luật của Tão Hoá không ai tránh khỏi, Nhưng khi đề cập đến chữ tử không ai dám khẳng định là không sợ chết cả, cho nên đời thường mới có câu ham sống sợ chết,.

Ngược lại có một tù nhân đã dám cướp quyền tạo hóa, qua mặt tử thẩn, rồi 2 lần đi tìm một sự giải thoát cho chính mình đã không được mãn nguyện như ý trong một trường hợp rất đặc biệt, hy hữu, độc nhất vô nhị như là một chuyện khó tin nhưng có thiệt.

Bởi vì đối với người bình thường, khi đề cập đến hai chữ quyên sinh là một vệc làm rất hệ trọng trong cuộc đời mình, nhưng đối với tù nhân thì việc này lại không đáng quan tâm bởi vì một khi con người mất hết niềm tin và hy vọng, lại không thể chịu đựng được mọi nỗi thống khổ ngoài khả năng của mình thì chỉ còn nghĩ đến giải pháp quyên sinh để giải thoát cuộc đời.

Điển hình sau đây là một việc quyên sinh quá khủng khiếp của một tù nhân tuyệt vọng chẳng muốn sống trên cõi đời này đã xẩy ra ở trại tù An dưỡng khoảng năm 1976

Sau khi Saigon sụp đổ năm 1975, CS cưỡng chiếm và thống trị hoàn toàn miền Nam VN, CS đã thi hành sách lược trả thù vô cùng tàn bạo và nham hiểm đối với những người làm việc cho chế độ cũ bằng cách tập trung giam cầm những Quân, Dân, Cán Chính của chế dộ VNCH trong các lao tù CS với tên gọi mỹ miều mị dân là trại cải tạo,cho ăn uống thiếu thốn, bắt lao động khổ sai không ngoài mục đích giết lần, giết mòn những tù nhân chịu dựng kham khổ không nổi vì kiệt sức, đói khát và bệnh hoạn và không thuốc men trị bệnh,

Ngoài ra chúng còn áp dụng chánh sách cải tao Công Thương Nghiệp, ép buộc và dụ dỗ dân đô thị đi vùng kinh tế mới, không trợ cấp, thiếu mọi tiện nghi sinh sống như hình thức đem con bỏ chợ và đổi tiền liên tục để cướp tài sản và bần cùng hóa nhân dân miền Nam VN. Đây là một cuộc đổi đời không hơn không kém.

Chàng thanh niên sĩ quan trẻ người Việt gốc Hoa, đẹp trai đầy phong độ cũng không thoát khỏi cảnh tù tội như bao chiến hữu khác.

Nhất làsau khi được chuyển từ trại tù Suối Máu về trại tù An Dưỡng ở tù tiếp, tất cả anh em tù nhân đều cảm thấy bất an vì ngày về trơ xum họp với gia đình trở thành vô vọng, nên có anh tù nhân bi quan chịu đựng kham khổ không nổi bèn tìm cách trốn trại, có anh tù nhân vì quá thất vọng bèn tìm cách quyên sinh. Riêng anh tù nhân người Hoa thì lại rất an tâm tin tưởng vì anh nghĩ chỉ cần chịu đưng khổ nhục trong ngục tù một thời gian ngắn ngủi thì anh sẽ được CS trả tự do về nhà sớm trước các anh em bạn tù khác vì anh đã đươc gia đình thông tin cho biết trước, gia đình có quen biết với một sĩ quan cấp tướng CS đồng thời đã chạy chọt lo lót người này giúp đỡ nên sớm muộn gì anh cũng đựơc trại tù CS ưu tiên cứu xét trả tự do sớm nếu có đợt thả tù.

Thời gian ở tù qua đi như gió thoảng mây bay, bớt ngờ anh lại nhận được hung tin của gia đình cho biết qua lần thăm nuôi đinh kỳ, kết quả chạy chọt cho Anh được về sớm kể như bất thành vì quá khó khăn..

Quá thất vọng trở thành tuyệt vọng, thật không có gì quá đáng và càng thấm thía hơn với câu nói tràn đầy ý nghĩa: hy vọng càng cao thì thất vọng càng lớn

Hàng ngày anh vẫn đi lao động khổ sai cùng với các anh em tù nhân khác thường lệ, nhưng bây giờ trông anh rất bơ phờ thiểu lão, ăn uống lại thất thường, thơ thơ thẩn thẩn như người mất hồn, trong miệng lúc nào cũng lầm bầm như đang nói chuyện với ai, ai nấy đều tưởng rằng anh vì quá khủng khoảng tinh thần nên đã không may bị mắc bệnh tâm thần chăng?

Vào một buổi sáng trước khi có tiếng kẻng đánh thức tù nhân tập trung đi lao động.khổ sai, anh tù nhân người Hoa bèn đi thẳng xuống nhà bếp nấu ăn, rồi ngó trước, ngó sau, đứng canh chừng mây anh tù nhânanh nuôi nhà bếp không để ý, bất thình lình anh bèn lao đầu đưa cả thân mình vô ngay lò lửa đang phừng phực cháy để tự vận hầu mong kết liễu cuộc đời mình..

Được biết đây là 1 trong dẫy 4 lò lớn dùng để nấu ăn tập thể được đắp bằng đất, bên dưới có lỗ hổng lớn chứa đầy củi để đốt lửa hầu có thể đun sôi một chảo vạc dầu to lớn dùng để nấu cơm, thức ăn và nước uống cho trên 200 tù nhân trong trại.

Thật quá may mắn, có một anh tù nhân nhà bếp bất ngờ phát giác kịp thời. Anh ta quá hoảng sợ, bèn phóng nhanh người tới nắm kịp 2 chân anh chàng từ vận vừa lôi anh ta ra khỏi lò lửa hầu mong có thể cứu anh thoát khỏi lưỡi hái tử thần vừa la lớn: có người tự vận, có người tự vận. Mọi người nghe la, cả cán bộ CS và anh em tù nhân đều đổ xô xuống nhà bếp xem sự thể thế nào? và mọi ngưòi đã chứng kiến một cảnh tượng thật hãi hùng, quá khủng khiếp, một chàng tthanh niên kiểng trai bây giờ hóa thành thành một phế nhân thật sự vì mái tóc đen đẹp trai trên đầu anh đã bị cháy rụi, mặt mày bị phỏng nặng, đang nằm lăn lộn, quằn quại đưới đất trước cửa lò bếp, la hét thảm khốc vì đau đớn. Cán bộ CS trực trại bèn kêu anh em tù nhân khiêng anh ta lên trạm xátrại, nơi đây không đủ phương tiện,bèn kêu xe cứu thương chở thẳng anh đến Bệnh viện Biên Hòa cấp cứu để chữa trị kịp thời.

Sau thời gian điều trị lành bệnh, anh lại được đưa về trại giam ở tù tiếp, nhưng được miễn cho đi lao động khổ sai, bây giờ con người anh đã biến đổi hoàn toàn khác lạ với đôi mắp him híp, đôi tai cũng bi cháy quăn lại, mặt mũi sần sùi những vết sẹọ lồi lõm trông rất ghê sợ và khủng khiếp giống như một ác quỷ Dracular. ngoài ra tính tình anh cũng thất thường, ngồi thơ thơ thẩn thẩn một mình chẳng chơi với ai, thấy anh em tù nhân nào đi qua lại thì lấy đá chọi chơi khiến mọi người mỗi khi thấy anh thì đều né tránh trước. Bây giờ anh ta kể như là một một người tàn phếsuốt đời thật sự Ai cũng.tưởng rằng cuộc đời Anh coi như đã được an bài theo mệnh số nhưng dường như anh vẫn chưa cảm thấy được mãn nguyện, anh lại tiếp tục thực hiện quyên sinh thêm một lần nữa, lần này cũng không kém phần ghê sợ và khiếp đảm như trước đây.

Như đã dự tính trước, anh chờ đợi anh em tù nhân đang ngủ trưa, anh thủ cục đá và cây đinh 5 tấc, dấu kín trong người, rồi len lén đi ra sau lán tù, ngồi xuống một góc vắng vẻ, một tay cầm cục đá và tay kia anh cầm cây đinh 5 tấc đưa lên đỉnh đầu mình rồi từ từ đóng đinh lún xuống khoảng 1/2 cây đinh, cho đến khi anh ngã qụy nằm bất tỉnh.

Cũng may lại có môt anh tù nhân tình cờ đi ra sau lán tù phát giác kịp thời, bèn vội la lớn: các anh em ơi, có người tự vận! các anh em ơi, có người tự vận!

Nghe la, tên cán ngố CS tới kịp, bèn hối thúc anh em tù nhân hiện diện khiêng ngay anh ta lên trạm xá trại, rồi dùng xe cứu thương chở anh ra ngay bệnh viện Biên Hòa cấp cứu, tại đây không có đủ phương tiện y khoa tân tiến giải quyết, sau đó chuyển thẳng anh vệ Bệnh Viện Chơ Rẫy Chợ Lớn cấp cứu kịp thời..

Tại đây các Bác Sĩ chuyên khoa danh tiếng phối hợp với những dụng cụ y khoa tân tiến bằng mọi phương cách làm sao có thể từ từ rút cây đinh oan nghiệt ra khỏi đầu anh hầu mong có thể cứu được mạng sống cho anh và lần này anh lại may mắn thoát chết lần nữa.

Đúng là số mạng con người mà Thượng đế đã an bài cho mọi người không ai có thể phủ nhận. Anh là một tù nhân quá tuyệt vọng muốn tự mình hủy hoại thân mình, nhưng số mạng anh vẫn còn nặng nợ với trần gian nên Thượng đếvẫn chưa cho anh được toại nguyện.

Nhưng kết quả việc làm sai trái của anh khiến anh phải nhận lãnh một hậu quả vô cùng bất hạnh và bi thảm cho tới cuối đời, bây giờ anh đã trở thành một phế nhân vĩnh viễn, sống cũng như bằng chết. Anh đã để lại biết bao nỗi ưu phiền,thương đau và khổ lụy cho gia đình, họ hàng thân thuộc và bạn bè chiến hữu.

Đây cũng chỉ là một trong những trường hợp tương tự đã xẩy ra dối những quân, dân, cán, chính VNCH của chế độ cũ đã bị bọn CS nhẫn tâm trả thù một cách vô cùng nham hiểm, giết người một cách khoa học bằng cách giam cầm, đầy đọa họ lâu dài, không bản án trong các lao tù khổ sai của Cộng Sản trên toàn cõi Việt Nam sau 30-4-1975.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Toàn là thần chú và phép lạ cả. Điều mầu nhiệm là tuy chỉ được ăn bánh vẽ nhưng cả nước vẫn không ai kêu đói, và có người còn tấm tắc khen ngon. Mầu nhiệm hơn nữa là một dân tộc dễ chịu (và dễ dậy) tới cỡ đó mà vẫn sống sót được mãi cho đến đầu thế kỷ này.
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.