Hôm nay,  

Tin Vui

09/08/201700:00:00(Xem: 15670)

Xin Kính Chào quý vị, chúng tôi hi-vọng quý vị có được một Mùa Hè vui vẻ, bình an. Có khi nào quý vị có được một tin vui như con cái ở xa về, hoặc con cái học được điểm tốt, và gia đình được đoàn tụ sau nhiều năm xa cách. Hoặc quý vị có được một việc làm tốt, hoặc quý vị đi khám sức khỏe và không bị bệnh gì hết. Hoặc quý vị có được đứa cháu đầu tiên v.v.. Khi quý vị có được tin vui đó quý vị có muốn cho mọi người biết không?

Thưa quý vị hôm nay tôi muốn nói cho quý vị nghe về một câu chuyện một người con trai được sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng anh đã không biết trân trọng cuộc sống của anh và đã sống hoang phí một đời. Nhưng sự vui mừng ở đây ở cuối câu chuyện là anh đã biết trở về nhà của mình sau nhiều ngày đi lạc.

Một người giàu kia có hai con trai, một hôm người con nhỏ đến nói với cha của mình rằng: Cha ơi! Phần gia tài của con cần chia bây giờ. Người cha buồn bả vì biết con mình còn nhỏ và ham vui nhưng cuối cùng cũng chia phần gia tài cho con mình.

Cách sau đó mấy ngày người con tóm thâu hết rồi đi phương xa, ở đó nó ăn uống vui chơi hoang phí, và tiêu hết tiền của mình. Lúc đó trong xứ có cơn đói kém và rất khó xin việc làm. Nó bị nghèo đói và không tìm được việc gì hết. Cuối cùng nó xin được công việc đi chăn heo. Nó rất đói thấy vỏ đậu của heo muốn lấy ăn cho no mà không ai cho nó hết. Nó đói và buồn và ngồi nhớ lại những ngày sống ở nhà với cha của mình, có kẻ hầu người hạ và được ăn uống dư dật. Nó đã sống một cuộc đời sung sướng mà nó không biết. Nó quyết định trong lòng rằng, ta phải trở về nhà và xin cha tha thứ cho ta, mong rằng cha sẽ nhận ta như những người làm công để có thức ăn.

Khi nó đi về còn ở đàng xa, cha nó đã đứng đợi nó ở đó tự bao giờ. Cha ôm lấy nó, không cần biết nó dơ bẩn và hôi thối như thế nào. Nó nói với cha rằng: Cha ơi! Con đã đặng tội với Trời và với cha con xứng đáng được gọi là con của cha nữa. Xin cha cho con ở đây và làm việc như các đầy tớ trong nhà.


Cha ôm chầm lấy nó, ông gọi người nhà đem quần áo mới, giầy mới, nhẩn mới mang vào cho con. Cha nói rằng, con ta tưởng đã mất mà nay đã tìm lại được, tưởng đã chết nhưng nay vẫn còn sống. Hãy mở tiệc ăn mừng mời tất cả bà con, bạn bè đến cùng chung vui với ta.

Tình yêu thương của người cha trên đất rất bao la, ông đã yêu con của mình, ông đã không nhìn thấy những lỗi lầm, xấu xa của con ông đã đi lạc. Nhưng cha chỉ nhìn thấy tấm lòng ăn năn và muốn được thương xót.

Kính thưa quý vị Cha Thiên-thượng của chúng ta cũng vậy. Đấng Tạo-hóa trong buổi ban đầu Ngài đã dựng loài người và muôn loài vạn vật. Điều duy nhất Ngài muốn là để ban cho chúng ta được sống đời đời với Ngài. Loài người đã cho chọn lựa sai lầm, họ đã chọn đi theo đường riêng và chối từ Ngài.

Chúa rất thương yêu loài người, Ngài rất kiên nhẫn chờ đợi chúng ta quay về, như người con đã đi lạc trong câu chuyện ở trên. Chúng ta chỉ cần nhận biết mình là người có tội, và muốn được trở về nhà với Ngài, muốn được làm con của Ngài, và muốn đi theo Ngài. Kể từ đây quý vị đã tìm được nhà của mình rồi đó. Thật rất đơn giản để trở nên một người con của Chúa. Quý vị chỉ cần muốn và tin vào Ngài.

Đây là tin vui lớn nhất khi một người tưởng đã chết mà nay còn sống và tìm thấy được. Chúa hứa Ngài sẽ yêu thương và ban phước cho quý vị kể từ đây.

Gia đình của chúng tôi đang sinh hoạt tại ĐIỂM HẸN KC tại Kevins Auto Body 9265 Bishop Place, Westminster CA 92683 vào mỗi Sáng Chúa Nhật lúc 10am và mỗi Tối Thứ Ba lúc 6:29pm.

Chúng tôi xin Kính Mời quý vị đến với chúng tôi. Chúng tôi đã tình nguyện làm việc trên 20 năm trong các trại tỵ nạn Hong Kong và Thái Lan. Chúng tôi hi-vọng được gặp và đón tiếp tất cả quý vị một lần nữa. Chúng tôi có thì giờ trà đàm và thông công với quý vị ở địa điểm trên.

Tôi là Mục sư Cao Mỹ Phượng 714 603 4481 và nhà của tôi là Mục sư Cao Hữu Trí 714 657 9726.

Mong gặp quý vị một ngày gần.

Khi chúng tôi gửi thư mời quan khách đến dự buổi chiều hội ngộ tại Việt Museum trong công viên lịch sử San Jose thì ai cũng quản ngại.
Hôm nay, tôi nhận được You-tube thơ từ một người bạn, với giọng đọc tràn đầy tâm cảm, chất chứa tình yêu quê hương, và một giọng ngâm gửi gấm trọn vẹn ý tác giả. Hình ảnh trong video clip đã chạm mạnh mẽ vào trái tim.
Cuộc tổng tuyển cử vào ngày thứ ba 6 tháng 11 năm 2012 có thêm một khía cạnh đặc biệt, đó là Tối Cao Pháp Viện.
“Đã qua rồi cái thời người dân chỉ được biết những gì nhà cầm quyền muốn cho họ biết, và không được biết những gì nhà cầm quyền muốn bưng bít, giấu nhẹm bằng cách quản lý chặt chẽ toàn bộ hệ thống báo chí trong nước...” (Tạ Phong Tần)
(Bài đọc sách duy nhất và cũng là bài viết sau chót của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện trước khi ông giã từ đời sống lúc 7 giờ 17 phút sáng Thứ Ba 02-10-2012 nhằm ngày 17-8 năm Nhâm Thìn. TPV)
Tôi tốt nghiệp Đại học Berkeley năm 1983. Ba mươi năm qua, sau một thời gian làm việc ở nước ngoài, về lại Mỹ vẫn quanh quẩn bên ngôi trường mình đã chọn làm quê hương nên có nhiều kỉ niệm với nơi này, từ sinh hoạt sinh viên đến hàng quán.
Ngủ dậy trễ, tôi uể oải không muốn đến trường. Thầy Hinh nói hôm nay Thầy kiểm tra về cách giải toán chuyển động mà Thầy đã giảng hôm trước. Tôi dốt toán nên rất sợ buổi học hôm nay. Tôi quyết định bỏ học, vội xách cặp vở chạy băng ra đồng theo các bạn con nhà nghèo, đi tát cá.
...hoàn cảnh của Việt Nam quả là nguy ngập hơn nhiều.
Tin Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 6 Đảng CSVN phải khai mạc ngay ngày 1/10/12, chứ không chờ nổi thêm 2 tuần nữa như dự định, đã lập tức tạo nhiều xôn xao, phân tích.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.