Hôm nay,  

LONG-TÂN

18/08/201709:38:00(Xem: 14372)

LONG-TÂN

 

Tác-giả: Chân-Quê

 

Những ai quan-tâm đến thời-sự Việt-Nam và Úc đều biết rằng vào năm 2016; Việt-Cộng đã không đưa ra một lý-do nào rõ-ràng để giải-thích về việc đợi đến phút cuối họ mới ra lệnh hủy bỏ chương-trình tưởng-niệm và vinh-danh các binh lính Úc tử trận tại chiến-trường Long-Tân.  Có lẽ vì buổi lễ này nếu được cử-hành sẽ là một sự sỉ-nhục lớn lao đến nhà cầm quyền Cộng-Sản Việt-Nam!

 

Tưởng cũng nên nói sơ qua về trận chiến trong mưa và đẫm máu nhất của các binh lính Úc tại khu rừng cao-su xã Long-Tân, quận Đất Đỏ thuộc tỉnh Phước-Tuy miền Nam Việt-Nam vào ngày 18 tháng 8, năm 1966.  Lúc ấy chỉ có 105 quân-nhân Úc và 3 người lính Tân-Tây-Lan là thành-viên của D Company tức Đại đội D (Delta) 6 Battalion RAR (Royal Australian Regiment)  phải đối đầu với gần 2500 cộng quân Bắc-Việt.

 

Chiến cuộc chỉ thuyên giảm sau ba tiếng đồng hồ giao-tranh khốc liệt; trận này đã khiến 18 quân-nhân Úc tử-trận cùng 24 người bị thương và ước tính có khoảng 245 tên Việt-Cộng bị triệt-tiêu.

 

51 năm sau (18 Tháng 8, 1966 – 18 Tháng 8, 2017) đáp lời mời trọng thể của ông Peter Hindle Chủ-Tịch Tổng-Hội Cựu-Quân-Nhân toàn tiểu-bang Queensland; đây là lần đầu tiên gia-đình “Chân Quê” được tháp-tùng cùng phái-đoàn của cựu Đại-Úy Tình-Báo Chiến-Đoàn 1 Úc-Đại-Lợi; ông Huỳnh-Bá-Phụng (đương-kim Chủ-Tịch Hội Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực Việt-Nam Cộng-Hòa, Queensland) diễn hành trên những con phố chính của thành-phố Brisbane.  Đi theo nhịp trống và tiếng kèn “Bagpiper” của đoàn quân-nhạc (trong trang-phục Tô-Cách-Lan), dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ thân thương hiên- ngang sánh vai cùng quốc-kỳ Úc-Đại-Lợi khiến tôi thật sự bồi-hồi xúc động và đã rưng rưng không cầm được nước mắt!

 

Mời xem YouTube: https://www.youtube.com/watch?v=F4OMYOS-wMA&feature=youtu.be

     

blank

  

 

Tất-cả mọi người tập trung về Anzac Square; nơi có bức tượng hai người lính Úc (một đã bị thương và một đang dơ hai tay lên cao làm dấu cho trực-thăng xuống cứu đồng đội mình). Buổi lễ được trang trọng cử-hành trong vòng một tiếng đồng hồ.  Quan khách tham dự cùng đọc lời nguyện cầu cho chiến-sĩ trận vong, cho những cựu-quân-nhân, quả phụ và nhất là cho những ai từng bị cắn rứt lương-tâm về cuộc chiến Việt-Nam.  Cầu nguyện cho mọi người dân được đoàn kết bên nhau, biết quý trọng sự tự-do, nền hòa-bình và an hưởng cuộc sống mà Thượng-Đế đã trao ban.

 

Chúng tôi nhận thấy hàng ghế ngồi danh dự có ông Huỳnh-Bá-Phụng (Chủ-Tịch Hội Cựu-Quân-Nhân QL/VNCH Queensland), đại-diện Thống-Đốc tiểu-bang Queensland, cùng nhiều chức sắc dân-cử và các đương-kim Tướng Tá quân-nhân Úc.  Rất nhiều nhân-viên cảnh-sát giữ gìn trật-tự trên mọi góc phố và bảo vệ an-ninh trong buổi lễ kỷ-niệm 51 năm chiến trận Long-Tân hôm nay 18 Tháng 8, 2017 tại Anzac Square, Brisbane.  Queensland.

 

Cuối chương-trình là phần hát quốc-ca Úc và dâng hoa đến chân Tượng-Đài Chiến-Sĩ của nhiều đơn vị; trong đó có ông Huỳnh-Bá-Phụng đại-diện cho cựu-quân-nhân QL/VNCH Queensland – Mời xem YouTube:

 

https://youtu.be/89vkErjeFgo

 

Thật là một vinh-dự lớn lao cho gia-đình “Chân Quê” khi được Mr. Darren Curtis, người điều-khiển chương-trình giới-thiệu: trong buổi lễ hôm nay đặc biệt có hai “Boat People” (Thuyền-Nhân) Việt-Nam lên dâng hoa tưởng-niệm; đó là Diamond Bích-Ngọc và Thái-Nguyên.  Chúng tôi đã trân trọng đặt vòng hoa dưới chân tượng đài và quỳ gối, cúi đầu cầu nguyện đến vong hồn các chiến-sĩ trận vong Long-Tân trong niềm kính-cẩn & tri-ân.

  blank

Hình gia-đình Chân-Quê và ông Huỳnh-Bá-Phụng (Chủ-Tịch Hội Cựu-Quân-Nhân QL/VNCH) tại Anzac Square, Brisbane. Úc tham-dự ngày Kỷ-Niệm 51 Năm Chiến-Trận Long-Tân 18, Tháng 8, 2017.

 
Sau buổi lễ, nhiều cựu-chiến-binh Úc đã tìm đến bắt tay, chia xẻ những kỷ-niệm của họ khi tham-chiến ở Núi-Đất, Bà-Rịa, Vũng-Tàu... (Quê nhà của phu-quân tôi).  Cảm-động nhất là những bà quả-phụ có chồng hy-sinh trong chiến-tranh Việt-Nam đã tìm đến hôn tay tôi và xin chụp hình chung vì thấy trên ngực áo gia-đình “Chân Quê” có in dòng chữ “Thank You Vietnam Veterans”.  

 

Chúng tôi vừa tường-trình tổng-quát về buổi lễ kỷ-niệm 51 năm Chiến-Trận Long-Tân 18 Tháng 8, 2017 tại thành-phố Brisbane, tiểu-bang Queensland.  Úc-Đại-Lợi.

 

Phần cuối bài viết này xin được vinh-danh các cựu-quân-nhân QL/VNCH tại thành-phố Brisbane  nhỏ bé nhưng chan chứa tình người.  Trong bài viết trước “Hoạt-Động Bí Mật của AATTV” chúng tôi đã có đề cập tới vị đương-kim Chủ-Tịch Hội Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực-Việt-Nam-Cộng-Hòa tiểu-bang Queensland, Úc-Châu; ông Huỳnh-Bá-Phụng (cựu Đại-Úy Tình-Báo Chiến-Đoàn 1 của Úc) là một nhân-vật rất cương-lĩnh và anh-minh chính-trực; do đó các hội-viên đều rất kính mến và quý phục ông. Quả thực như vậy; vì sáng thứ Tư 16 Tháng 8, 2017 vừa qua, tôi và phu-quân Thái-Nguyên được chứng-kiến một buổi lễ tuyên-thệ kết-nghĩa “Huynh-Đệ-Chi-Binh” vô cùng cảm-động và chan chứa ân-tình của anh Nguyễn-Kim-Hùng vào đại-gia-đình Cựu-Quân-Nhân Quân-Lực-Việt-Nam-Cộng-Hòa tiểu-bang Queensland. Các anh đã quỳ xuống trước bàn thờ Tổ-Quốc, trước anh-linh của những anh-hùng vị-quốc vong thân cùng dâng lời thề ước:

 

  1. Kể từ hôm nay anh em chúng tôi coi nhau như ruột thịt , bênh vực nhau những khi hoạn nạn , chăm nom và săn sóc nhau khi đau yếu , phải thành thật và tương kính nhau , cùng nhau chia sẻ ngọt bùi trong cuộc sống hàng ngày .
  2. Phải thật lòng yêu thương đùm bọc nhau , biết kính trên nhường dưới
  3. Phải biết lắng nghe những điều hay lẻ phải
  4. Quyết tâm từ bỏ những thói hư tât xấu đã có từ trước
  5. Biết tha thứ và không cố chấp , hẹp hòi vị kỷ ... Để xứng đáng là người anh và em trong gia đình
  6. Quyết tâm bảo vệ uy tín và danh dự của gia đình trong bất cứ trường hợp và hoàn cảnh nào .

       

blank

Hình-ảnh trong ngày kết-nghĩa “Huynh Đệ Chi Binh” của các cựu-quân-nhân QL/VNCH Queensland. Úc

 
Hiếm lắm thay khi các cựu-quân-nhân QL/VNCH tiểu-bang Queensland sau bao nhiêu năm lưu-lạc xứ người vẫn thật gắn bó, yêu thương đùm bọc lẫn nhau.  Nguyện cầu Ơn Trên luôn ban cho các anh thật nhiều sức khỏe và gia-đình mãi mãi hạnh-phúc, an-bình.  Thay cho lời kết, chúng tôi xin mượn đôi câu hát của nhạc-sĩ Anh-Bằng để riêng quý tặng các anh:

“… Lúc sống có nhau là huynh đệ chi binh
Lúc chết có nhau là huynh đệ chi binh
Sống chết có nhau là huynh đệ chi binh
Huynh đệ chi binh là mình cùng chung đời lính
Thương nhau khác chi nhân tình
Từ người deuxième cà cuống
Và rồi đi lên Đại Tướng đều là huynh đệ chi binh

… Sướng khổ có nhau là huynh đệ chi binh
Giúp đỡ lẫn nhau là huynh đệ chi binh
Sống chết có nhau là huynh đệ chi binh

… Huynh đệ chi binh là mình cùng chung đời lính
Thương nhau khác chi nhân tình
Từ người deuxième cùi bắp
Và rồi đi lên thượng cấp đều là huynh đệ chi binh

Từ chàng binh hai còn nhí
Đằng đằng như ông Thượng Sĩ

Từ người deuxième cà cuống
Và rồi đi lên Đại Tướng đều là huynh đệ chi binh…”

 

“Chân Quê” thực-hiện bài viết xong lúc 2 giờ 30’ khuya (giờ Úc-Châu); rạng sáng thứ Bảy 19 Tháng 8, 2017; tức 9 giờ sáng thứ Sáu 18 Tháng 8, 2017 (giờ California.  Hoa-Kỳ).

 

***

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong 14 năm cầm quyền bà Merkel đã thực hiện chính sách Nước Đức Trên Hết nhằm bảo vệ quyền lợi của Đức nhưng làm rạn nứt sự đoàn kết trong nội bộ Âu Châu, khối Euro và NATO. Tiêu biểu là các nước trong NATO cam kết chi tiêu 2% GDP cho quốc phòng nhưng nước Đức liên tục thất hứa chỉ dành 1.5 % GDP vào quân đội.
Cách nay gần mười năm (2010) một người sưu tập tác phẩm Nôm kỳ cựu ở Sàigòn có nhường tôi vài quyển sách Nôm viết tay, trong đó có một quyển mỏng gồm 10 trang, hình như là phần còn lại của một quyển lớn hơn đã bị hư rách (?). Mười trang nầy thì hai trang cuối không quan trọng vì là những bài thơ không có gì đặc biệt. Riêng 8 trang đầu rất đáng chú ý, đó là 226 câu lục bát nói về hai đề tài
Phải chăng đây là Bản Tuyên Ngôn cuả Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tich nước Nguyễn Phú Trọng: Sau hơn 70 năm thành lập, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã sai lầm cai trị độc đoán toàn diện đất nước Viêt Nam, đã ngăn chận làm chậm lại tiến trình hội nhập của dân tộc vào cộng đồng nhân loại
Từ năm 1987, tình hình Ba-lan đã khá chín mùi cho một sự thay đổi chánh trị, kết thúc chế độ cộng sản độc tài do Liên-xô áp đặt từ sau thế chiến.
Ba không nghĩ là các con hiểu lý do có lá thư này. Trước hết Ba phải nói rõ rằng, Ba, người cha của các con, không cần tiền bạc, vật chất hay bất cứ thứ gì, qua những dòng chữ này xuất phát từ đáy lòng của Ba.
đây là, một cơ hội thuận lợi nhứt, để cùng nắm tay nhau, xuống đường NÓI KHÔNG với Đảng Cộng Sản Hà nội đương quyền, từ chối, bất tuân, đình công bãi chợ... NÓI KHÔNG với các Dự Luật Đặc Khu, NÓI KHÔNG với luật an ninh mạng, NÓI KHÔNG với tình hữu nghị Việt Trung,
trẻ em dưới 18 tuổi đều được quyền ăn trưa miễn phí mà không cần ghi danh trước hay chứng minh tình trạng lợi tức của phụ huynh hay tình trạng di trú. Các trẻ em này chỉ cần đến thẳng các trường học có cung cấp bữa ăn trưa vào các giờ ăn trưa và nhận phần ăn trưa
Cả nước Úc (liền) thở phào nhẹ nhõm. Té rứa sao? Tội quá hè! Ai mà dè sữa bột Trung Hoa “độc” dữ vậy cà. Uống vô khiến “6 em bé chết liền, 300,000 mắc bệnh, hơn 50,000 phải nhập viện” cấp kỳ.
Hãy hình dung một con cầy, tên thông dụng là chó, bị cột chân, bịt mõm nằm trước nồi nước sôi và đống than hồng sẽ phản ứng ra sao khi nó thấy giờ lâm chung đã đến gần ?
Năm 1957 tôi còn là một học sinh lớp 10 ( lớp đệ tam ) tại trường Trung Học Chu Văn An Sài Gòn. Đó là thời kỳ thanh bình của Miền Nam Việt Nam mà giới văn nghệ sĩ, trí thức được hưởng quyền tự do sáng tác


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.